Hồng nhan 28

Edit + Beta: Alice

Khâu Đại Khuê nói: “Thì người nhà hẻm Đông Lý đó, hôm trước các anh có tới lấy cây búa nhớ không?”

Trong đầu Hoa Sùng lập tức hiện lên thân ảnh cô gái kia, “Nói kỹ càng một chút.”

Khâu Đại Khuê chớp chớp mắt, “Đồng chí cảnh sát, anh không phải hỏi Khâu Quốc Dũng đắc tội với ai sao, sao đột nhiên lại……”

“Tôi tràn đầy lòng hiếu kỳ, không được sao?” Hoa Sùng ngoài miệng thì nhẹ nhàng, nhưng trong lòng lại nỗi bão.

Thái độ của Khâu Quốc Dũng với người ta cứ như ai cũng thiếu nợ mình, vì sao chỉ có người nhà hẻm Đông Lí là khác?
Ngày đó bọn họ tới tìm hung khí ở nhà kia, Hoa Sùng không biết Khâu Quốc Dũng phân biệt đối xử với nhà người ta, trừ phi……


“Việc này có chút, có chút….” Khâu Đại Khuê ho khan vài tiếng, xấu hổ mà xoa xoa tay, “Nhà người ta có cô con gái nhỏ hơn tôi vài tuổi, từ nhỏ cho đến lớn là tấm gương sáng trong khu nhà bọn tôi. Chúng tôi lớn lên đều nghe danh tiếng của cô ấy.”

“Người đó tên gì?”

“Mạnh, Mạnh Tiểu Cầm.”

Hoa Sùng đột nhiên cảnh giác, “Cầm? Cầm trong gì?” (cầm = qin)

“Cầm trong dương cầm.” Khâu Đại Khuê có chút khẩn trương, “Cô ấy là cô gái tốt, tuy rằng diện mạo không tính là đặc biệt xinh đẹp, nhưng có bản lĩnh, lúc đi làm có khí chất đặc biệt, chúng tôi gọi cô ấy là khí chất mỹ nhân. Đáng tiếc chính là cô ấy đã ba mươi tuổi mà vẫn chưa được gả đi.”

Hoa Sùng vừa nghe “cầm”, liền phản xạ có điều kiện nghĩ tới “Một viên rau cần”, anh cho là mình quá mẫn cảm sau khi suy nghĩ cẩn thận, tuy rằng “Cầm” và “Cần” âm đọc giống nhau, nhưng ý tứ hoàn toàn bất đồng.

Nếu phát âm giống nhau, ‘Tần’ trong Liễu Chí Tần cũng là “qin”.

Anh hỏi tiếp: “Vì sao Khâu Quốc Dũng phân biệt đối xử với nhà họ?”

“Thì trước kia Khâu Quốc Dũng muốn làm xui gia với nhà họ Mạnh.” Khâu Đại Khuê nắm tóc, tự tìm bậc thang cho mình, “Mạnh Tiểu Cầm quá ưu tú, khi còn nhỏ thành tích học tốt cho nên năm nào cũng được miễn giảm học phí, sau đó lên phương Bắc học đại học, nghe nói cũng không tốn một phân tiền, mỗi năm còn gửi tiền về nhà. Hai năm sau khi tốt nghiệp liền trở về Lạc Thành, làm quản lí ở khách sạn. Vậy mà Khâu Quốc Dũng mặt dày còn muốn làm xui gia với nhà họ nữa chứ.”

“Khâu Quốc Dũng là tùy tiện nói hay là đề nghị thật? Đàm phán thế nào.”

“Thì, thì….” Khâu Đại Khuê càng thêm xấu hổ, mặt đỏ lựng, “Nhưng sau khi Tiểu Lị mất thì tôi không màng gì nữa hết, chỉ một lòng nuôi nấng Vi Vi. Vì chuyện này mà Khâu Quốc Dũng mắng tôi rất nhiều lần, lão nói Mạnh Tiểu Cầm biết kiếm tiền, tuổi cũng lớn, con gái lớn tuổi thì không ai muốn nên tôi có cơ hội. Nhưng tôi biết tự lượng sức mình được chứ? Mạnh Tiểu Cầm là người vừa có bản lĩnh vừa có khí chất, dù không gả chồng được cũng không tới phiên tôi. Hơn nữa nhà họ Mạnh phức tạp lắm, thằng em trai chơi bời lêu lổng, sau khi tốt nghiệp cấp hai thì ở nhà ăn bám, sắp ba mươi mà không chịu kiếm việc làm. Ba mẹ cô ấy ham giàu chê nghèo, mong ước gả cô ấy cho nhà giàu thì lấy gì mà để mắt đến tôi? Khâu Quốc Dũng mỗi lần đi lôi kéo làm quen đều bị người ta mặt nặng mày nhẹ, lão không vui về nhà kiếm chuyện gây sự với tôi.”


“Mạnh gia mắng lão, lão trở về mắng anh?”

“Lão không dám đắc tội với Mạnh Cường và Trần Xảo đâu, vì lão thấy nhà mình còn cơ hội cơ mà.” Khâu Đại Khuê bẻ ngón tay, “Đúng rồi, Mạnh Cường Trần Xảo chính là ba mẹ Mạnh Tiểu Cầm, em trai là Mạnh Tuấn Huy. Cái tên Mạnh Tuấn Huy này không phải là con người mà!”

Hoa Sùng lên tiếng: “Vì sao nói vậy?”

Khâu Đại Khuê xấu hổ mà nhéo nhéo ngón tay, “Chuyện nhà người khác thì tôi không dám nói, hơn nữa trước kia tôi cũng từng chơi bời lêu lổng với nó, kẻ tám lạng người nửa cân đó. Nhưng tôi sẽ không liên lụy chị của tôi—— nếu như tôi có chị.”

“Mạnh Tuấn Huy liên lụy Mạnh Tiểu Cầm?”

“Chứ gì nữa! Cái thằng đàn ông mà bám váy chị? Mạnh Tiểu Cầm có nghĩa vụ phụng dưỡng cha mẹ, nhưng nó là con trai chân dài vai rộng, dựa vào cái gì cũng cần Tiểu Cầm nuôi chứ?”
“Mạnh Tiểu Cầm đi làm nuôi cả nhà? Gánh nặng lắm nha.” Hoa Sùng nghĩ tới tình cảnh nhà Tiếu Lộ.

Tiếu Lộ không ở cùng với cha mẹ. Cha mẹ Tiếu Lộ ở quê tuy không giàu nhưng có thu nhập, em trai còn nhỏ vẫn đang đi học nhưng có tiền đồ. Theo thu nhập của Tiếu Lộ mà nói cô ấy có thể phụ giúp cha mẹ và em trai, cũng có thể để dành tiền cho bản thân. Tuy rằng cô ta không giống với Đường Tô hay Từ Ngọc Kiều vừa sinh ra đã ngậm muỗng vàng, nhưng vẫn có chút tiền phòng thân.

Mạnh Tiểu Cầm thì sao?

“Thiệt đó! Rất nhiều láng giềng đều nói, nhà họ Mạnh ép khô con gái nâng như trứng thằng con trai.” Khâu Đại Khuê tức giận bất bình, “Mạnh Tiểu Cầm khi còn nhỏ được Mạnh Tuấn Huy cứu mạng, nhưng nếu tôi có chị, chị của tôi mà có bệnh thì tôi sẽ cứu làm gì mắc nợ cả đời như nó chứ!”

“Cái gì? Mạnh Tuấn Huy cứu mạng Mạnh Tiểu Cầm?”

Khâu Đại Khuê nói, mùa hè năm nọ trời rất nóng, một hôm Mạnh Tiểu Cầm mang Mạnh Tuấn Huy đi tới bờ sông bơi lội, kết quả bởi vì bơi không tốt, Mạnh Tiểu Cầm thiếu chút nữa chết chìm nhưng được Mạnh Tuấn Huy cứu lên. Không biết là do sặc nước hay do dinh dưỡng kém mà sau này thân thể Mạnh Tuấn Huy vẫn luôn không tốt lắm.


Mạnh Cường và Trần Xảo vốn thương con trai, có thứ gì tốt cũng dành cho con trai, Mạnh Tuấn Huy không cần mới cho Mạnh Tiểu Cầm. Mà Mạnh Tiểu Cầm cũng biết mạng của mình do em trai cứu, không có ganh tị mà còn hết lòng chăm sóc em mình.

Mạnh Tuấn Huy xem như bị cưng chiều từ nhỏ đến lớn, học xong cấp hai là nghỉ học chờ bòn tiền chị hai.

“Nếu tôi là Mạnh Tiểu Cầm, tôi đã sớm cmn bỏ nhà đi!” Khâu Đại Khuê tổng kết nói.

Bởi vì không lâu trước đây mới cùng Liễu Chí Tần nói đến “Một viên rau cần”, Hoa Sùng nghe ba chữ “Mạnh Tiểu Cầm” liền luôn nghĩ đến “Một viên rau cần”, điều này làm anh bất an như có điều gì quan trọng cần được xé mở.

“Khâu Quốc Dũng có khi nào tiếp xúc riêng với Mạnh Tiểu Cầm không?” Đề tài lần thứ hai trở lại trên người Khâu Quốc Dũng, Hoa Sùng hỏi, “Có xung đột hay không?”

“Chuyện này tôi không rõ lắm.” Khâu Đại Khuê lắc đầu, “Công việc Mạnh Tiểu Cầm rất bận, đi sớm về trễ, cuối tuần cũng rất ít khi nghỉ ngơi, theo lý thuyết thì Khâu Quốc Dũng không có cơ hội tiếp xúc riêng với Tiểu Cầm.”


Màn đêm buông xuống, bên kĩ thuật vẫn chưa có phát hiện gì mới, các phòng ban tranh thủ tăng ca.

Mọi người bên Tổ Trọng Án vẫn bận bận rộn rộn.

Hoa Sùng đi ra khỏi văn phòng dựa người vào tường trên hàng lang.

Mạnh Tiểu Cầm à Mạnh Tiểu Cầm.

Cái tên này như thần chú vang lên trong đầu anh.

Đêm đã rất khuya, anh rút ra điếu thuốc ngậm ở trong miệng, không bậc lửa.

Án tử ở đường Đạo Kiều vẫn chưa có tiến triển. Khâu Đại Khuê khăng khăng không có giết hại Từ Ngọc Kiều, vậy thì tất nhiên có người đem hung khí sát hại Từ Ngọc Kiều lặng lẽ đặt ở thùng dụng cụ ngoài cửa sổ. Nhưng cư dân chung quanh nói bọn họ không thấy người nào khả nghi xuất hiện ở đường Đạo Kiều.

Hoa Sùng nhắm mắt lại cân nhắc.


Loại chuyện này có hai tình huống: thứ nhất, hung thủ ẩn nấp quá giỏi, vận khí cũng tốt nên không có người phát hiện ra hắn; thứ hai, nhóm cư dân nói dối bao che cho hung thủ.

Hoa Sùng lắc đầu loại trừ khả năng thứ hai. Trường hợp tập thể phạm tội không phải không có, nhưng phi thường hiếm thấy, cư dân đường Đạo Kiều không tồn tại động cơ phạm tội tập thể.

Đêm đã khuya hành lang thật yên tĩnh, Hoa Sùng bắt đầu đi qua đi lại trên hàng lang.

Có tình huống thứ ba hay không?

Có khi nào bọn họ gặp được hung thủ nhưng không để ý?

Bước chân Hoa Sùng từ từ chậm lại, lời khai của người dân đường Đạo Kiều tràn ngập lỗ tai.

“Không gặp người nào khả nghi hết, thật sự không gặp được.”

“Cái ngõ nhỏ nhà Khâu Đại Khuê toàn người là người, đi qua đi lại, người khả nghi á? Không có không có!”

“Chú cảnh sát, chú đừng làm khó bà già này nữa, người trên xóm dưới đều là hàng xóm của bà sao bà dám nói bậy bạ chứ.”
……
Nếu hung thủ đúng là người sinh sống ở đường Đạo Kiều, vậy thì lúc hắn đi ngang qua hẻm nhỏ thì chắc chắn không ai cảm thấy khả nghi, không phải chuyện hiếm lạ!

Tim Hoa Sùng đập nhanh hơn.

Khi điều tra án mạng của Từ Ngọc Kiều, lúc ấy nhóm cư dân cũng nói buổi tối ngày 14 không phát hiện ra người nào khả nghi.

Láng giềng bước qua đương nhiên không phải là người khả nghi!


Nếu hung thủ thật là người lớn lên ở đường Đạo Kiều vậy thì điểm đáng ngờ kia có thể giải thích.

Hắn quen thuộc mọi ngốc ngách ngõ hẻm đường Đạo Kiều, hắn biết camera theo dõi sớm đã bị hư không quay được cái gì. Hắn cẩn thận tránh đi camera tư nhân, không, nói đúng hơn là hắn cố tình đi ngang qua——hắn xuất hiện ở cameras là hợp lý. Hắn quen thuộc nhà họ Khâu, cũng quen thuộc sinh hoạt của cư dân gần nhà họ Khâu, thậm chí quen thuộc khu đất hoang, hắn biết sẽ không có người đi đến khu đất hoang, đặc biệt là buổi tối, hắn ở nơi đó giết chết Từ Ngọc Kiều căn bản sẽ không bị người phát hiện. Hắn cũng biết khi nào đem hung khí ném vào thùng dụng cụ của Khâu Đại Khuê cụ sẽ không khiến mình bị hoài nghi, cũng như khi cảnh sát bắt đầu điều tra, hắn sẽ không bị phát hiện……

Hoa Sùng hít sâu một hơi, ánh mắt thâm thúy mà phức tạp.


Hẻm Đông Lí đường Đạo Kiều, Trần Xảo sắc sảo la to: “Con nhỏ kia mày có biết lí lẽ không vậy hả? Đi làm về liền nhốt trong phòng xem máy tính hả? Máy tính có cái gì đẹp? Nhà bao việc mà không làm, mày là tiểu thư nhà ai hả? Quý phái vậy thì đi lấy chồng nhà giàu cho tao nhờ! Tao sinh ra mày có ích lợi gì chứ! Mày lập tức ra đây ngay, đi giặt đồ cho em trai mày kìa!”

Mạnh Tiểu Cầm mệt mỏi mở cửa phòng ngủ, mặc bộ đồ đã bị giặt đến sờn nát, hai mắt vô hồn, tóc rối bù rơi rớt trên vai, không giống với khí chất giỏi giang mạnh mẽ khi đi làm.

“Được rồi.” Cô ta cào cào mái tóc, nhẹ giọng nói.

Trần Xảo tiếp tục mắng mãi: “Tao nói mày bao nhiêu lần rồi, đời người con gái có mấy năm xuân thì mà mày ba mươi tuổi rồi đó, mày không lấy chồng thì phải làm sao bây giờ? Em mày thì sao?”

Mạnh Tiểu Cầm ngồi xổm trên mặt đất, đem quần áo Mạnh Tuấn Huy thay ra bỏ vào trong chậu, đang muốn đứng lên thì Mạnh Tuấn Huy từ trong phòng tắm ra ngoài ném bọc quần áo dơ vào mặt Mạnh Tiểu Cầm, vui cười nói: “Cảm ơn chị hai nha.”

Mạnh Tiểu Cầm tránh đi, bọc quần áo dơ rớt xuống chậu nước, ra là quần lót hắn vừa thay.

“Thất thần làm gì, mau giặt đi!” Trần Xảo thúc giục nói.

Mạnh Tiểu Cầm nhắm mắt lại, đem tuyệt vọng, cừu hận lẫn thống khổ chôn xuống đáy mắt.


Thế giới của cô từ nhỏ đã là màu đen.

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: