Hồng nhan 26

Edit + Beta: Alice

Biệt thự nhà Đường Tô giống với kiểu nhà hai tầng của Từ Ngọc Kiều, vẫn được giữ nguyên hiện trường. Hoa Sùng cầm lấy khung ảnh, chăm chú nhìn hồi lâu, hoàn toàn không thấy tấm ảnh núi rừng có gì đặc biệt.

Anh cẩn thận mở khung ảnh lật mặt sau ra xem.

To Tô Tô,
Đây là Bắc Mang Sơn do tôi tự chụp, có đẹp không?
Tôi chụp không tốt lắm phải chọn góc độ cả buổi, rốt cuộc tìm được góc độ đẹp, nhưng là độ phân giải của máy không tốt lắm chụp không ra hiệu quả.
Cô chừng nào đi Bắc Mang Sơn? Chờ mong ảnh chụp của cô!
Lần đầu tiên tôi đi du lịch, tạm thời không đi xa được, tôi rất hâm mộ cô nha.

Chúc cô thuận lợi bình an, vạn sự như ý.

By một viên rau cần.

Hoa Sùng cầm tấm bưu thiếp lật qua lật lại mấy lần, thấp giọng lẩm bẩm: “Bắc Mang Sơn?”

Nếu là phong cảnh tự nhiên, Bắc Mang Sơn ở trong nước không phải là địa điểm được nhiều người biết đến, danh tiếng kém xa Ngũ Nhạc, nhưng bởi vì phong thuỷ tốt, là nơi chôn cất của các vị đế vương nên trở thành lịch sử văn hóa, hấp dẫn không ít du khách mê lịch sử.

Nhưng theo Hoa Sùng biết, Bắc Mang Sơn vẫn chưa khai phá hoàn chỉnh, du khách không thể chạy xe hay ngồi cáp treo để vào, nếu muốn tiến vào trong núi chỉ có thể đi bộ.

Chất lượng bưu thiếp không tốt cho lắm, độ phân giải thấp, nhìn ra được người gọi là “Một viên rau cần” không phải là nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, nhưng cô ta —— phán đoán từ chữ viết và giọng nói, gửi thư hẳn là phụ nữ —— ở trên đỉnh núi cao chụp tấm ảnh này.

Hoa Sùng buông bưu thiếp, đi đến bên giá sách nhà Đường Tô.

Nếu Đường Tô giống với Từ Ngọc Kiều, cũng có thói quen gửi bưu thiếp phong cảnh, như vậy trong nhà hẳn là không chỉ có một tấm này, nhưng lục soát trên giá sách, Hoa Sùng không tìm thấy tấm bưu thiếp nào nữa.

“Chỉ có một tấm?” Hoa Sùng lui về phía sau vài bước, lấy ra túi đựng vật chứng thả tấm bưu thiếp vào.

“Anh đi đâu mà có nhiều bưu thiếp quá vậy?” Lý Huấn hoảng loạn cầm túi vật chứng.

“Cái túi đó không cần gấp. Xem tấm này trước đi.” Hoa Sùng đem tấm bưu thiếp lấy được ở nhà Đường Tô đưa cho Lý Huấn.

Lý Huấn nhận lấy, “Đây không phải do cục bưu chính phát hành.”

“Đúng vậy, là ấn phẩm tự làm.” Hoa Sùng chỉ chỉ dấu bưu kiện, “Có thể tra được ấn chế ở nơi nào không? Có lấy được dấu vân tay không?”

“Ở đây có rất nhiều cửa hàng nhận làm ấn phẩm, không tra nổi.” Lý Huấn cau mày, nghĩ đến án tử lần này Khoa Kiểm Nghiệm không giúp được gì nhiều, hắn liền cắn chặt răng, “Cho tôi chút thời gian để nghĩ cách.”

Hoa Sùng vỗ vỗ lên vai hắn, cười nói: “Tra được thì tra, đừng tạo áp lực, ở đây còn có tôi và mọi người mà.”

Lúc này, có người gõ cửa Khoa Kiểm Nghiệm giơ tay chào Hoa Sùng, “Hoa đội.”

Hoa Sùng vừa thấy là Liễu Chí Tần liền nói vài câu với Lý Huấn, rồi ra ngoài.

“Mấy tấm bưu thiếp gửi cho Từ Ngọc Kiều tôi tra xét trên Weibo rồi, đều là phụ nữ không ở Lạc Thành.” Liễu Chí Tần vừa đi vừa nói chuyện, “Có người còn giữ liên lạc với Từ Ngọc Kiều, có người hơn hai năm không liên lạc. Trong những người này, chỉ có 3 người đồng thời theo dõi Đường Tô, bất quá Đường Tô không có theo dõi lại.”

“Hiệu suất thật cao.” Hoa Sùng nói: “Tôi còn cho rằng ít nhất tới sáng mai cậu mới cho tôi kết quả.”

“Vậy thì quá chậm.” Liễu Chí Tần nói: “Đàn ông phải nhanh tay lẹ mắt chứ.”

Hoa Sùng liếc mắt một cái, “Bớt bớt đi.”

“Không nói giỡn nữa chính sự quan trọng hơn.” Liễu Chí Tần từ từ nói, “Người gửi bưu thiếp cho Từ Ngọc Kiều có tên là Mộng Hãn, từ Y Xuân Đông Bắc gửi tới.”

Hoa Sùng lục lọi suy nghĩ, “À, mùa thu ở Ngũ Hoa Sơn.”

“Tôi có hỏi cô ấy quy củ trao đổi bưu thiếp.”

“Cậu liên hệ người ta?”

“Tâm sự chút thôi, cô ấy đang định cư ở Nhật Bản, quan hệ đã từng không tồi với Từ Ngọc Kiều.”

Hoa Sùng bắt giữ từ ngữ mấu chốt, “Đã từng?”

“Chỉ là bạn bè trên mạng, không liên lạc thì tự nhiên sẽ xa cách. Bất quá đến bây giờ hai ngừơi vẫn còn theo dõi lẫn nhau, cô ấy hỏi tôi lâu rồi không thấy Cửu Niệm chơi Weibo, không biết có chuyện gì xảy ra không.” Liễu Chí Tần đẩy cửa phòng Tổ Trọng Án, mời Hoa Sùng vào trước, lại nói: “Cô ấy nói với tôi, người mê du lịch gửi bưu thiếp cho nhau là chuyện từ bốn năm trước. Tới nơi mình thích mua một xấp bưu thiếp ở đó, thậm chí mấy chục tấm bưu thiếp, chụp ảnh đăng lên Weibo, ở vòng bạn hữu hỏi địa chỉ mọi người, còn nói nhanh tay thì nhận được, chậm chân thì mất phần.”


Hoa Sùng lý giải, “Vậy theo Weibo thì mấy người đó không biết tin tức gì của nhau?”

“Đúng vậy.”

“Xa lạ đến trình độ này, vì sao còn muốn gửi bưu thiếp?”

Liễu Chí Tần nghĩ nghĩ, “Lãng mạn của các cô gái?”

Hoa Sùng nghiêm túc suy tư một phen, lắc đầu, “Không hiểu nỗi.”

Liễu Chí Tần bỗng nhiên cười mỉm.

“Cậu cười cái gì?” Hoa Sùng hỏi.

“Hoa đội, tôi vừa rồi chỉ nói ‘lãng mạn của các cô gái’, đâu cần anh phải lí giải mà.” Liễu Chí Tần nói: “Anh cũng đâu phải là con gái.”

Hoa Sùng: “……”

Liễu Chí Tần hắng giọng nói, “Vậy tiếp tục nói chuyện án tử?”

Hoa Sùng vỗ trán mình, “Hung thủ có khả năng dùng phương thức này biết được địa chỉ người bị hại, sau đó tra được tin tức của người ta.”

“Không sai. Bất quá tôi thấy, tuy rằng 14 người này có địa chỉ Từ Ngọc Kiều, nhưng người bị tình nghi không ở trong đó. Thứ nhất, không ai có quan hệ với Đường Tô. Thứ hai, trừ Chu Thần Tinh đã qua đời, sinh hoạt của 13 người còn lại không tồi, có công việc ổn định, gia đình hòa hảo.”

Hoa Sùng lấy cho Liễu Chí Tần ly trà hoa cúc nóng, không lên tiếng mà nghe.

“Ngoài ra, trên Weibo còn tin nhắn của Từ Ngọc Kiều với mọi người.” Liễu Chí Tần gõ bàn phím, “Người bị tình nghi phi thường giảo hoạt, hắn tự tin sẽ không bị chúng ta tìm được, tuyệt đối sẽ không mạo hiểm. Một khi chúng ta bắt đầu tra mạng xã hội này, nhất định biết được thân phận thật sự của người bị hại. Nếu như năm đó hắn không xóa bỏ Weibo, cũng không xóa tin nhắn, thậm chí còn xuất hiện ở danh sách bạn tốt của Từ Ngọc Kiều, điều này không giống tính cách của hắn cho lắm.”


“Nếu hắn xóa bỏ Weibo cũng xử lí luôn tin nhắn, vậy cậu có tra ra được không?” Hoa Sùng vừa nói xong, liền ý thức được vấn đề này thật sự là làm khó người khác. Liễu Chí Tần tinh thông internet nhưng không có chỉ thị thì tìm những tin tức cũ đó quả thực là mò kim trong đáy biển.

“Chỉ cần từng tồn tại ở trên mạng tất nhiên sẽ có dấu vết.” Vẻ mặt Liễu Chí Tần nhẹ nhàng, “Nhất định có thể điều tra ra. Đúng rồi, Hoa đội, bưu thiếp ở nhà Đường Tô anh có mang về không?”

“Đã giao cho Khoa Kiểm Nghiệm.” Hoa Sùng gật đầu, “Tấm bưu thiếp đó khá đặc biệt, là ấn chế cá nhân có thể sẽ cung cấp một ít manh mối.”

“Chính mình chụp ảnh in ấn? Địa chỉ gửi thư là?”

“Bắc Mang Sơn gần thành phố Trịnh. Có vẻ như ‘Một viên rau cần’ đã ở đó một thời gian, làm bưu thiếp xong rồi mới gửi cho Đường Tô, dấu bưu kiện là ngày 23 tháng 5, 4 năm trước. Cậu tra xem ID nào có chữ ‘rau cần’ là bạn tốt của Đường Tô không.”

Vừa nghe xong thần sắc Liễu Chí Tần đột nhiên căng thẳng, vội vàng nhìn về phía máy tính.

“Làm sao vậy?” Hoa Sùng hỏi.

“Nếu bưu thiếp này gửi theo phương thức mà Mộng Hãn nói thì Đường Tô hẳn là ở Weibo cung cấp cho người ta địa chỉ. Nhưng tôi nhớ rõ……”

“Không có trên lịch sử tin nhắn?”

“Nạn nhân không cho ai biết địa chỉ của mình!”


Bóng đêm ở từng nơi khác nhau, dù là ở cùng thành thị, khu phồn hoa náo nhiệt, hay khu nhà giàu yên tĩnh, đêm tối ở khu ổ chuột càng khác biệt.

Đèn đường Đạo Kiều chỗ có chỗ không. Ở nơi này cách người ta giải trí rất đơn điệu, người trẻ tuổi thì sát phạt nhau bên bàn mạt chược, người lớn tuổi thì quây quần bên TV cũ kĩ xem phim bộ.

Tạo hóa dường như quên mất con người ở nơi này. Nếu không vì sao cùng một thành thị mà sinh hoạt nơi ổ chuột này lại giống như thời tiền sử, không có gì tiến bộ.

Con hẻm nhỏ âm u ẩm ướt, tiếng con nít khóc lóc cùng với mùi hôi thối từ rác rưởi làm cô gái bực bội trở về nhà sau một ngày làm việc bận rộn.

Mạnh Tiểu Cầm mệt mỏi dẫm qua nước bẩn, đôi giày cao gót cả ngày không dính bụi bẩn mà vì nơi đây dẫm lên bùn tung tóe.

Cô ta trốn không thoát nơi có mùi hôi nước bẩn này.

Người ta nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, mà lúc này, đôi mắt cô ta không có chút ánh sáng chói lọi nào.

Nhà cũ hẻm Đông Lí không có mấy nhà có cách âm, các hộ gia đình mặc sức mở hết âm lượng TV xem phim mẹ chồng nàng dâu, gia đình tan đàn xẻ nghé các thứ cẩu huyết.

Trong TV, vợ chồng nghèo hèn vì miếng ăn manh áo mà cãi nhau cả ngày.

Người xem TV tạm thời quên đi tiền điện nước cần trả, quên đi chân bàn chân ghế bị chuột gặm nhắm, quên đi trong nhà chỉ còn chén dưa muối đưa cơm, còn vì chuyện buồn vui của người khác mà rớt nước mắt.

Mỗi lần nghe được những lời kịch xáo rỗng kia, Mạnh Tiểu Cầm sẽ rùng mình, cả thân nổi đầy da gà.

Cô ta lớn lên với những lời kịch đó, bởi vì mẹ cô ta chỉ biết nằm liệt trên chiếc sô pha bên TV, năm này sang năm nọ ngủ gà ngủ gật quên hết thời gian.

Khi đi đến cửa nhà mình, Mạnh Tiểu Cầm nghe được âm thanh TV trong nhà, cô ta lấy ra chìa khóa nhưng không muốn cắm vào.

Không muốn đi vào, không muốn trở về.

Nhưng ở Lạc Thành to lớn trừ bỏ nơi ẩm thấp u uế này không còn nơi nào để cô ta trú chân.

Cô ta thở dài cắm chìa khóa sau một hồi lâu thẫn thờ.

trinh thám

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: