Hồng nhan 25

Edit + Beta: Alice

“Hiệu suất quá thấp.” Liễu Chí Tần lắc đầu, “Giao tiếp với doanh nghiệp tư nhân rất phiền toái. Nếu là doanh nghiệp địa phương còn dễ nói chuyện, bọn họ nhất định sẽ phối hợp với cơ quan công an để tra án, nhưng trụ sở công ty Weibo không ở Lạc Thành, cũng không ở tỉnh Hàm. Chúng ta hiện tại yêu cầu điều tra đồ vật đã nhiều lại hỗn loạn, hơn nữa không lấy được chứng cứ hữu dụng. Bình thường dưới tình huống này, Internet tư nhân sẽ lấy lí do bảo vệ quyền riêng tư của người dùng mà từ chối, cho nên phải dùng chút thủ đoạn. Nếu tìm được thông tin chính xác chúng ta sẽ đi theo con đường chân chính.”

Hoa Sùng đã hiểu, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Liễu Chí Tần, “Đây là nghề cũ của cậu hả?”

“Không sai biệt lắm.” Liễu Chí Tần cười cười, “Đúng rồi, Hoa đội.”


“Ừ?”

“Lấy giùm tôi ly nước khác nha?”

“Nước lọc hay là trà hoa cúc?”

“Nước lọc thôi.” Liễu Chí Tần nói: “Anh không chịu nấu nước, tôi không muốn trà hoa cúc lạnh đâu.”

Mười lăm phút sau, Hoa Sùng đem ly trà hoa cúc nóng đặt trên bàn nhỏ.

Liễu Chí Tần: “Ái chà, mặt trời mọc ở hướng tây rồi ha?”

“Ai nói tôi không chịu nấu nước?” Hoa Sùng gõ gõ mặt bàn, “Chờ nguội hẳn uống, còn nóng.”

Tổ Trọng Án chia thành hai nhóm hoạt động, không ngừng điều tra quan hệ xã hội của Đường Tô, Từ Ngọc Kiều trong hiện thực, nhưng càng tra càng đâm vào ngõ cụt.

“Không có người khả nghi.” Khúc Trị nằm liệt trên chỗ ngồi, đôi tay ôm chai hồng trà, hai mắt vô thần, “Cái tên hung thủ này trốn đi đâu rồi?”
“Túi xách, di động của Đường Tô và Từ Ngọc Kiều đến nay không tìm được, Tang Hải và Khâu Đại Khuê từ đầu đến cuối không thừa nhận có quan hệ với cái chết của Từ Ngọc Kiều.” Trương Mậu nói: “Đến nỗi máu trên dao và búa, mặc kệ tra hỏi thế nào, đáp án của họ đều là ‘không biết’. Hoa đội, tôi thấy bọn họ không giống giả bộ đâu.”

“Đường Tô và Từ Ngọc Kiều thật sự bị người trên mạng ghét hả?” Khúc Trị vừa nói vừa lấy ra di động, muốn xem bạn hữu trên mạng có người nào giàu có không, nếu có thì nhanh chóng không theo dõi nữa, “Cái tên này tâm lý có vấn đề mà, ghét người ta mà động thủ luôn, chắc bị bệnh tâm thần ha? Anh nói nếu chúng ta bắt được hắn rồi hắn quăng ra giám định tâm thần, chẳng phải là có thể thoát tội?”

“Hắn không có bệnh tâm thần.” Hoa Sùng vuốt cằm nói: “Hắn là người thông minh.”

“Nhưng thật ra.” Khúc Trị nói: “Hắn có ý thức phản điều tra, không có khả năng bị bệnh tâm thần. Đúng rồi, Tiểu Liễu ca tra sao rồi?”

“Còn đang điều tra.” Hoa Sùng đứng lên, “Tôi ra ngoài một chuyến.”

“Đi đâu?” Khúc Trị duỗi eo, nhe răng trợn mắt mà kêu: “Em đi với anh.”


“Cậu nghỉ ngơi đi, đừng ngược đãi bản thân.” Hoa Sùng giơ tay, “Tôi đến nhà Từ Ngọc Kiều xem xem.”

Sau khi phát sinh án kiện, nhà Từ Ngọc Kiều chưa có ai tới, chỉ có vợ chồng Từ Cường Thịnh và cảnh sát đến điều tra hiện trường.

Hoa Sùng mang lên bao nylon cho giày, trực tiếp lên lầu hai.

Máy tính Từ Ngọc Kiều đã bị mang đi, đội kĩ thuật đã điều tra qua một lần, không thu hoạch được gì, máy tính giờ đây được Liễu Chí Tần bảo quản.


Anh cũng không biết có phát hiện gì thêm ở thư phòng không, nhưng hiện giờ án tử lâm vào cục diện bế tắc, cái có thể tra đều đã tra chỉ còn dư lại quan hệ trên internet của người chết. Nếu Liễu Chí Tần cũng không xác định được người bị tình nghi thì hai án tử sẽ thành án treo. Loại sự tình này tuyệt đối không thể phát sinh.

Liễu Chí Tần nói không sai, phạm tội sẽ làm người ta nghiện.

Từ hành vi hung thủ xả giận trên người Từ Ngọc Kiều mà xem, hắn thực sự hưởng thụ quá trình ngược thi này, hơn nữa còn đạt được khoái cảm. Thời gian Đường Tô tử vong là ngày 4 tháng 1, còn Từ Ngọc Kiều là ngày 14 tháng 3, khoảng cách là hai tháng lẻ mười ngày. Dựa theo quy luật, thời gian hung thủ sẽ hành động lần sau sẽ không quá hai tháng lẻ mười ngày, hắn có lẽ đang vội vàng tìm kiếm con mồi tiếp theo.

Rốt cuộc là ai!

Hoa Sùng ngồi bệt dưới đất, lật hết cuốn sách này đến cuốn sách khác. Từ Ngọc Kiều giữ gìn sách rất tốt, hẳn là người thích đọc sách, dùng thẻ kẹp sách tinh xảo xinh đẹp, mỗi cuốn sách một cái khác nhau.

“Mỗi quyển sách ứng với một thẻ kẹp sách?” Hoa Sùng thở dài, tiếp tục mở xem giá sách khác.

Đột nhiên, một quyển sách đặt ở trên cùng rớt xuống, mở ra trên mặt đất. Hoa Sùng khom lưng nhặt lên, trang sách rào rạt rung động, một mảnh giấy to hơn thẻ kẹp sách rớt xuống đất.


Là một tấm bưu thiếp.

Hoa Sùng ngồi xổm xuống nhíu mày.

Hình ảnh trên bưu thiếp kia là phố Sơn Đường Tô Châu, mặt sau có nét chữ:

To Cửu Niệm,

Lần đầu tiên đến phố Sơn Đường, tôi rất thích nơi này. Chúc Cửu Niệm một ngày tốt lành!

Lập chí đi khắp toàn Trung Quốc, Tinh Tinh.

Hoa Sùng cầm một góc bưu thiếp, tim đập dữ dội nhanh chóng đứng lên.

Người gửi thư xưng là “Tinh Tinh”, gọi Từ Ngọc Kiều là “Cửu niệm”, chỉ có thể là bạn trên mạng của Từ Ngọc Kiều.

Đám người Trương Mậu đã điều tra rõ ràng, Từ Ngọc Kiều không có qua lại với bạn bè trên mạng, mặc dù là cha mẹ cũng không biết tên mạng của nạn nhân là “Trường An Cửu Niệm”.

Cái người tên “Tinh Tinh” này biết địa chỉ Từ Ngọc Kiều, cũng ở phố Sơn Đường gửi bưu thiếp cho Đường Tô, hẳn là cùng một người bạn của hai nạn nhân.

Mà trên bàn sách của Đường Tô, tấm ảnh đặt bên trong khung ảnh cũng là bưu thiếp. Lúc ấy Hoa Sùng đang muốn mở khung ảnh ra, muốn xem mặt trái viết chính là gì, lại bị Liễu Chí Tần quấy rầy, liền quên mất chuyện này.

Tấm bưu thiếp kia không phải phố Sơn Đường Tô Châu, là cảnh núi rừng không có gì đặc sắc, Hoa Sùng nhất thời không thể phán đoán đó là nơi nào.

Hiện tại trong nhà Từ Ngọc Kiều cũng xuất hiện tấm bưu thiếp phong cảnh, vậy giữa hai bên có liên quan gì không?

Hoa Sùng đem bưu thiếp phố Sơn Đường đặt lên bàn, chỗ người nhận là địa chỉ Từ Ngọc Kiều, chỗ người gửi là bưu điện phố Sơn Đường, thời gian gửi thư là 4 năm trước ngày 24 tháng 9.

Theo dõi từ 4 năm trước sớm đã bị cắt đứt.

Hoa Sùng cầm lấy di động, gọi đến số Liễu Chí Tần.

“Hoa đội.” Thanh âm Liễu Chí Tần có vài phần ý cười.


“Tra xem danh sách bạn tốt của Từ Ngọc Kiều có người nào tên ‘Tinh Tinh’ không.” Hoa Sùng nghĩ nghĩ, lại nói: “Nếu sửa đổi ID có điều tra được không?”

“Có thể.”

Kết thúc cuộc gọi Hoa Sùng tiếp tục tìm kiếm ở kệ sách.

Lần trước họ tới xem không cẩn thận, lần này mới phát hiện có không ít cuốn sách đều kẹp bưu thiếp phong cảnh.

Từ Ngọc Kiều dùng chúng như thẻ kẹp sách.

Hoa Sùng đem các bưu thiếp có liên quan đến nhau để trên bàn, tổng cộng có 14 tấm, từ trời nam biển bắc gửi đến Lạc Thành, người nhận đều là “Cửu Niệm”.

Vậy thì tấm ảnh trong khung kia của Đường Tô có thể từ cùng một người đã gửi bưu thiếp cho Từ Ngọc Kiều.

Anh đang nghĩ ngợi thì di động vang lên.

“Tôi tra được, ‘Tinh Tinh chan không rơi lệ, nữ tính.” Liễu Chí Tần nói: “Cô ấy nói chuyện không ít với Từ Ngọc Kiều, trên Weibo cho thấy Từ Ngọc Kiều có gửi quà cho cô ta. Cô ta từng hỏi địa chỉ các bạn ở Weibo, nói là muốn gửi bưu thiếp, Từ Ngọc Kiều trả lời địa chỉ của mình.”

Hoa Sùng nhấp khóe môi.

“Bất quá.” Liễu Chí Tần dừng một chút, “Cô gái này hai năm trước đã qua đời.”

“Qua đời?” Bản năng cảnh sát của Hoa Sùng lập tức nổi dậy, “Nguyên nhân chết là gì?”

“Viêm màng não. Cô ấy tên thật là Chu Thần Tinh, người thành phố Nghiêu, khi chết mới 25 tuổi. Người nhà báo tang trên Weibo, Từ Ngọc Kiều có bình luận.” Liễu Chí Tần hỏi: “Hoa đội, anh làm sao tra ra cô ấy, có liên quan tới cô ấy à?”


Hoa Sùng kéo ghế dựa ra ngồi xuống, ánh mắt dừng ở đống bưu thiếp trên bàn, “Trước khi gọi điện cho cậu, tôi tìm được bưu thiếp của Chu Thần Tinh phố Sơn Đường Tô Châu gửi cho Từ Ngọc Kiều. Nếu cô ấy biết địa chỉ Từ Ngọc Kiều, tôi đoán, quan hệ của các cô ấy không tồi. Hơn nữa cô ấy ký tên là ‘lập chí đi khắp toàn Trung Quốc Tinh Tinh-chan’, cái này làm tôi để ý, cho nên lập tức kêu cậu điều tra. Sau đó tôi tìm thấy thêm 13 tấm bưu thiếp nữa, tổng cộng có 14 tấm, hết 9 tấm là phong cảnh trong nước, 5 tấm đến từ nước ngoài, đều là bạn bè của Từ Ngọc Kiều gửi tới. Đặt mấy tấm bưu thiếp này cùng nhau thì tấm từ phố Sơn Đường không có gì đặc biệt.”

Liễu Chí Tần trầm mặc vài giây, “Hoa đội, tôi biết vì sao anh để ý tới ‘lập chí đi khắp toàn Trung Quốc’.”

“Ừhm?”

“Thực hiện nguyện vọng có thể mang niềm vui sướng cho người ta, nhưng nếu nguyện vọng thất bại thì sao?” Liễu Chí Tần nói: “Nếu nguyện vọng ‘đi khắp toàn Trung Quốc’ thất bại, nhìn thấy bạn bè đi đến khắp năm châu thì tâm tình sẽ thế nào?”

“Tâm tình người bình thường đương nhiên là hâm mộ, sau đó tiếp tục cố gắng vươn lên.” Hoa Sùng có chút kinh ngạc —— khi xử lý án mạng nào đó, anh có thói quen đem tất cả manh mối hỗn tạp trộn thành một chỗ, nhưng cũng không nghĩ tới liên hệ các loại manh mối này. Chu Thần Tinh “Đi khắp toàn Trung Quốc” làm anh để ý, có thể nói là từ bản năng nghề nghiệp, nhưng ít ra trước mắt, anh không kịp nghĩ tới nguyên do vì sao.

Liễu Chí Tần suy nghĩ giúp anh.

“Mà người bị tình nghi không phải là người bình thường.”

Hoa Sùng dựa vào lưng ghế, “Tôi có thể hình dung được.”

Ống nghe truyền đến tiếng cười cực nhẹ.

Hoa Sùng cảm thấy như có ai đó dùng lông vũ đùa giỡn lỗ tai mình.


Anh ngồi thẳng dậy thanh thanh giọng nói, “Tôi sẽ gửi hình 14 tấm bưu thiếp này cho cậu, cậu xem có thể tìm mấy người này trên Weibo không. Tôi xem qua thời gian dấu bưu kiện, đều là 4 năm trước gửi tới, cho thấy bốn năm trước Từ Ngọc Kiều và các bạn giao lưu bằng hình thức này.”

“Được.” Liễu Chí Tần hỏi: “Anh vẫn ở nhà Từ Ngọc Kiều?”

“Chút nữa tôi sẽ tới nhà Đường Tô. Cậu còn nhớ lần trước chúng ta tới, trên bàn sách nhà cô ấy có đặt một khung ảnh, ở bên trong cũng là một tấm bưu thiếp phong cảnh giống như Từ Ngọc Kiều.” Hoa Sùng nói: “Nhưng Từ Ngọc Kiều đem bưu thiếp coi như thẻ kẹp sách, tùy tay kẹp ở trang sách, tựa hồ không quý trọng cho lắm. Mà Đường Tô đem bưu thiếp đặt ở trong khung ảnh, mỗi ngày đều có thể nhìn đến, cho thấy đó là tấm bưu thiếp quan trọng với nạn nhân.”

“Hoa đội, anh quan sát thật cẩn thận.” Liễu Chí Tần nói.

Đang trò chuyện án tử, đột nhiên được khen một câu làm Hoa Sùng sửng sốt, anh còn chưa kịp nói tiếp, lại nghe Liễu Chí Tần cười nói: “Nên học tập Hoa đội.”

Hoa Sùng cơ hồ thấy Liễu Chí Tần cười khẽ làm cái động tác cúi chào.

Buông di động xuống, anh bần thần vài phút, trong lòng có cảm giác bồn chồn khó hiểu.

Làm việc với Liễu Chí Tần không lâu lắm, vẫn chưa thấy đối phương làm động tác kia, nhưng mới vừa anh tưởng tượng được hình ảnh không cần cố sức chút nào, dường như thật lâu trước kia, Liễu Chí Tần vừa cười vừa cúi chào anh như thế.
Giống như đã từng quen biết, rồi lại khó có thể ngược dòng.
Giữa mày anh nhăn lại, theo bản năng nhắm mắt hồi tưởng.

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: