Hồng nhan 24

Edit + Beta: Alice

“Hai người theo dõi lẫn nhau, cùng đăng hình phong cảnh.” Liễu Chí Tần dạo bước ở thư phòng, “Từ Ngọc Kiều đăng đa số hình ảnh ở nước ngoài, nhưng cũng có ảnh ở trong nước; còn Đường Tô đều là ở nước ngoài.”

“Từ Ngọc Kiều bị sát hại khi 28 tuổi, Đường Tô 31 tuổi, hai người tuổi xêm xêm nhau, đều sinh ra ở gia đình giàu có, không bị áp lực từ gia đình.” Hoa Sùng nói: “Từ Cường Thịnh là người làm ăn, cùng vợ phi thường cưng chiều Từ Ngọc Kiều, có thể nói là hữu cầu tất ứng. Vợ chồng Đường Hồng, Chu Anh là người làm công tác văn hoá, nhà bọn họ coi như dòng dõi thư hương, càng yêu thương cô con gái rượu Đường Tô. Công việc của Từ Ngọc Kiều ở ngân hàng Tân Lạc là Từ Cường Thịnh tìm cho, chỉ là chức danh không có chức quyền, không thèm để ý tiền lương, thường xuyên xin nghỉ, xuất ngoại du lịch là dùng tiền của cha mẹ. Công việc của Đường Tô ở Quốc tế Âu Lai cũng là do cha mẹ tìm giúp, Đường Tô không hy vọng lên chức, lên tới chức phó hiệu trưởng là nhờ cha mẹ.”


Hoa Sùng tạm dừng một lát, nhìn về phía Liễu Chí Tần, “Giám đốc chăm sóc khách hàng và Phó hiệu trưởng trường Quốc tế tuy là hai công việc khác nhau, nhưng đối với Từ Ngọc Kiều và Đường Tô mà nói, đều cùng là loại chức quan nhàn tản.”

Liễu Chí Tần gật đầu, “Công việc là gì không quan trọng, tiền lương lấy nhiều ít cũng không quan trọng, quan trọng là hai công việc này có thể cho hai người địa vị xã hội và kính ngưỡng của người khác. Kể từ đó, hai người trường kỳ xin nghỉ đi du lịch, trên danh nghĩa vẫn là phụ nữ có công việc ổn định. Cha mẹ có thể nuôi dưỡng hai người, nhưng đều không đồng ý cho các nàng từ chức, đây hẳn là coi trọng ánh mắt người đời.”

“Không sai. Từ phương diện này mà xem, hai người là cùng một loại người.”

“Sinh nhà giàu có, không có áp lực từ gia đình, bản thân mình cũng không có áp lực, sống vô cầu vô lo. Hoa đội, anh phát hiện không, tính cách hai người tương tự nhau.”

“Ừ, cả hai đều có giáo dưỡng tốt, rất khó cùng người khác nảy sinh ra mâu thuẫn. Nguyên nhân hai người không tranh với đời —— hai người đều có được, cho nên không để bụng.”

Một lát sau, Liễu Chí Tần lại nói: “Phương thức hai người bị sát hại là  giống nhau, đều là bị búa đánh vào đầu. Hung thủ dùng búa đánh vào phần đầu của nạn nhân mang theo cảm xúc đánh cho hả giận, nếu không sẽ không đập nhiều cái như thế. Hơn nữa, hung thủ không lưu lại dấu vết gì ở hai hiện trường, hắn rất cẩn thận, vận khí cũng không tồi. Bất đồng chính là đôi mắt cùng lỗ tai Từ Ngọc bị phá hủy, hai chân có nhiều vết cắt, mà mười ngón tay Đường Tô bị rút móng.”

“Hủy diệt mười ngón là vì móng tay Đường Tô có dính biểu bì làn da của hắn, có thể cung cấp manh mối DNA.” Hoa Sùng nói: “Không giống phương thức cắt loạn hai chân Từ Ngọc Kiều. Nghi thức gây án của người thứ hai quá tàn nhẫn.”

“Hoa đội, tôi cho rằng hai án tử này có cùng hung thủ.”

Hoa Sùng nâng mắt lên.

“Thủ pháp giết người cuả hung thủ giống nhau nhưng tâm lý của hắn rõ ràng tiến bộ.” Liễu Chí Tần nói: “Chúng ta đặt giả thiết Đường Tô là người bị hại thứ nhất, khi đó hắn sát hại Đường Tô không thành thục, một nhát búa không mất mạng, còn xảy ra xô xát với Đường Tô, lúc này mới làm cho gương mặt và thân thể Đường Tô có nhiều vết thương chống cự, sau đó hắn bắt buộc phải rút móng mười ngón tay của Đường Tô để tránh bị lộ DNA. Khi đối mặt với Từ Ngọc Kiều, hắn đã có kinh nghiệm, khoảng cách chuẩn bị lâu hơn, không khẩn trương như lần đầu tiên, hắn công kích từ sau lưng, nhanh chóng chế phục Từ Ngọc Kiều.”


“Hắn thậm chí còn dám hành hạ thi thể.” Liễu Chí Tần suy tư nói: “Có lẽ khi giết hại Đường Tô, hắn đã muốn làm nhưng hắn quá khẩn trương sợ bị người khác phát hiện, nên chỉ làm sau khi Đường Tô chết rồi vội vàng chôn xác.”

Hoa Sùng nhíu mày: “Đào mắt thọc nhĩ chém chân rốt cuộc có ý gì?”

“Tôi tạm thời đoán không ra.” Liễu Chí Tần lắc đầu, “Bất quá Hoa đội, nếu giả thiết của chúng ta thành lập, nếu không nhanh chóng bắt được hung thủ, có khả năng sẽ có người bị hại mới. Phạm tội sẽ khiến người ta nghiện, đặc biệt là đối với loại người thích để lại vết tích trên người nạn nhân như hắn.”

Ánh mắt Hoa Sùng nghiêm túc hẳn lên.

“Hắn hận người giống như Đường Tô, Từ Ngọc Kiều, hai người sinh ra đã có những thứ mà hắn mơ ước, hoặc là dù có liều mạng, cũng không có được.” Liễu Chí Tần lạnh giọng, “Đường Tô cùng Từ Ngọc Kiều chỉ là bạn bè bình thường, không quen biết, nhưng hung thủ nhận thức các nạn nhân.”

Trầm mặc mấy giây, Hoa Sùng nói: “Hung thủ trốn ở trong tối, quen biết hai người. Weibo của hai nạn nhân với người khác mà nói chỉ là phong cảnh xinh đẹp, đối với hắn thì khác, dù bằng cách nào hắn cũng không thể với tới; hắn bị mê hoặc bởi các bức ảnh đó. Hắn tra được một người là giám đốc ngân hàng, một người là Phó hiệu trưởng trường Quốc tế Âu Lai, tiện đà tra được gia thế cùng sinh hoạt của hai người……”


Liễu Chí Tần nói: “Hắn khó mà kiềm chế ghen ghét trong lòng mình.”

Hoa Sùng chống cằm, đi qua đi lại quanh thư phòng, thấp giọng lẩm bẩm: “Nhân tố…… Đúng, chính là nhân tố! Suy đoán của chúng ta không sai, động cơ của hung thủ chính là ghen ghét, nhưng phương hướng chúng ta điều tra sai rồi!”

Ánh mắt Liễu Chí Tần trầm tĩnh, “Người bị tình nghi không phải bên cạnh nạn nhân.”

Hoa Sùng lạnh lùng nói: “Đúng vậy, ở trên mạng!”

Văn phòng đội trưởng Chi đội Thị cục Hình Trinh.

Trần Tranh nghe Hoa Sùng nói xong, châm điếu thuốc, hút đến một nửa mới nói: “Tớ đồng ý gộp án, nhưng không đồng ý chuyển hướng điều tra vào internet.”

Hoa Sùng dựa vào sô pha, “Vụ án của Đường Tô thì khác, ta không thể điều tra thêm manh mối từ mối quan hệ xã hội của Từ Ngọc Kiều, người nào có động cơ chúng ta đều thẩm tra qua nhưng không có bằng chứng đầy đủ.”
“Nhưng chỉ cần nhìn Weibo của người khác khoe của, rồi sát hại hai người, loại chuyện này xác suất quá thấp.”

“Không phải khoe của.” Hoa Sùng sửa đúng nói: “Đường Tô có hành vi khoe hàng hiệu, nhưng Từ Ngọc Kiều không có. Điểm giống nhau của hai người không phải là khoe của, mà là tư tưởng không làm mà hưởng, từ nhỏ đã có được thứ mà hung thủ mong muốn, rồi lại không chiếm được.”

“Lời này chỉ có thể nói với tớ.” Trần Tranh nói: “Đừng để cho người khác nghe được nạn nhân không làm mà hưởng.”

“Không phải tớ nói nạn nhân ‘không làm mà hưởng’, mà là hung thủ, sinh hoạt của Đường Tô và Từ Ngọc Kiều ngăn nắp, tự do, giàu có là ‘không làm mà hưởng’.”


“Tớ hiểu cậu có ý gì, cậu đứng ở góc nhìn của hung thủ mà nói ra. Nhưng họa là từ ở miệng mà ra biết không? Bốn chữ ‘không làm mà hưởng’ này từ miệng cậu nói ra, nếu bị người có tâm nghe được, cậu có biết người ta sẽ làm gì mình không?” Trần Tranh nói không đường lùi, “Là đang xem cậu diễn trò đó, cậu nói người chết ‘không làm mà hưởng’, là ý của Hoa Sùng tổ trưởng Tổ Trọng Án đó, ai quản cậu có hay không đứng ở góc độ hung thủ? Người muốn cậu xuống chức có một vạn bản lĩnh đổi trắng thay đen, lẫn lộn phải trái.”

Hoa Sùng biết Trần Tranh cũng vì mình, không tranh luận với anh ta, ôm tay, cười nói: “Lão đại giáo dục à thuộc hạ không nói bậy.”

“Ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng mắng chết tôi. Cậu và cái tên Hàn Cừ giống nhau quá, cứ tìm việc gây phiền toái cho tôi.” Trần Tranh vẫy vẫy tay, giữa chân mày nhăn thành số mười một.

Ở bên trên ngày ngày thúc giục phá án, hắn cả ngày vâng vâng dạ dạ với mấy lão già, trong lòng bị đè nén đến muốn chết, còn tên thuộc hạ trước mắt thì điếc không sợ súng, không thể làm vừa lòng ai, vừa nghe Hoa Sùng nói muốn thay đổi hướng điều tra, tìm dấu vết của hung thủ ở trên mạng, hắn đột nhiên thấy đầu đau muốn nứt ra.

Truy tìm tung tích trên internet khó hơn bình thường, rất nhiều chướng ngại. Án tử nào có liên quan đến internet đều phải yêu cầu các huynh đệ tỉnh ngoài phối hợp, chuyện phiền toái từ từ chồng lên nhau. Huống hồ trước mắt cũng không thể xác định động cơ của hung thủ, phân tích của Hoa Sùng nhất định có đạo lý, nhưng không đủ chứng cứ để chống đỡ.

“Hai bên tớ đều sẽ không bỏ qua.” Hoa Sùng nghiêm mặt nói: “Trần đội cậu yên tâm, tớ sẽ tiếp tục an bài nhân thủ điều tra quan hệ xã hội của Đường Tô, cũng sẽ liên tục thăm viếng đường Đạo Kiều. Với mấy cái internet này, tớ muốn giao cho Liễu Chí Tần, cậu ấy là người thạo nghề.”

Trần Tranh thần sắc hòa hoãn một ít, “Tớ quên mất cậu ta luôn rồi. Nghe nói các cậu hợp rơ hả, ở chung không tồi chứ? Cậu đó nha Hoa Nhi, mời huynh đệ từ Bộ Công An tới bữa nào chưa?”


Hoa Sùng cười cười, “Tiệc hoan nghênh đồng nghiệp mới thì chưa làm, tớ nói với bọn họ rồi, án tử vừa xong, sẽ mở tiệc hoan nghênh Liễu Chí Tần đến đội. Đến lúc đó……”

“Tôi đi một mình.” Trần Tranh không chút nghĩ ngợi liền nói.

“Bạn trên Weibo của Đường Tô và Từ Ngọc Kiều có 23 người, 23 người này đều là phụ nữ. Từ nội dung trên Weibo, các cô ấy đều là người yêu thích du lịch, trong đó có 6 người giới thiệu mỹ phẩm, nhưng fans đều không nhiều lắm, không phải account marketing.” Liễu Chí Tần ngại văn phòng ồn ào, vào phòng nghỉ  làm việc, lúc này hắn dựa vào sô pha, trên đùi để một cái notebook, “Tôi điều tra nơi các cô ấy đang sinh sống, đều không ở Lạc Thành.”

“Là trước mắt không ở, hay là vẫn luôn không ở?” Hoa Sùng hỏi.

“Trước mắt không ở, trước kia cũng không có; có 11 người ở nước ngoài, còn lại 12 người ít nhất trong năm nay không đến Lạc Thành, không quan hệ tới án tử.” Liễu Chí Tần nói: “Mặt khác tôi tra được có 74 người từ chú ý cộng đồng giữa Đường Tô và Từ Ngọc Kiều, trước mắt chưa kiểm tra hết, còn chưa tra được ai đang sinh sống ở Lạc Thành. Chút nữa tôi sẽ báo cáo với anh sau khi điều tra tỉ mỉ.”

Hoa Sùng nhìn màn hình đầy số hiệu, đột nhiên hỏi: “Cậu không đi theo con đường điều tra chân chính hả?”

trinh thám

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: