Hồng nhan 23

Edit + Beta: Alice

“Tiếu Lộ sinh ra ở nông thôn, cha mẹ ở quê cần cô ấy nuôi dưỡng, còn em trai cần tiền học phí. Hiện tại thu nhập của cô ấy khá ổn có thể lo cho bọn họ, tuy rằng cha mẹ cô ấy không thể giúp gì cho công việc, nhưng cũng không ‘hút máu’ cô nàng. Có thể nói, cô ấy có tự do. Nhưng hung thủ không có, cho nên ‘lo lắng mất đi’ này không thành lập trên người hung thủ.” Hoa Sùng nói.

“Hắn tâm cao khí ngạo như Tiếu Lộ, năng lực cá nhân cũng không thua Tiếu Lộ.” Liễu Chí Tần đuổi theo ý nghĩ Hoa Sùng, “Chính là hắn không thể có được điều mình mong muốn. Cứ thế mãi hắn tạo ra áp lực cho chính mình, không cam lòng, không khống chế nổi, tâm lý hoàn toàn bởi vì ghen ghét mà vặn vẹo……”

“Cho nên nếu hắn cũng từng là bạn tốt của Đường Tô, thì hắn sẽ ganh tị với Đường Tô, không thua kém gì Tiếu Lộ.” Hoa Sùng nói: “Cho nên Tiếu Lộ chỉ dám đặt suy nghĩ ở trong lòng, còn hắn dùng hành động!”


Nói ra những điều mình suy nghĩ, hai người đều an tĩnh ngồi trên ghế.

Phòng họp chỉ còn lại tiếng hô hấp và tiếng tim đập.

Hoa Sùng đột nhiên nghĩ tới cô gái cổ trắng [1]ở đường Đạo Kiều. Từ cách cô ta ăn mặc và trang điểm, khi đi làm, cô ta có lẽ là giám đốc giỏi giang, nhưng khi về đến nhà, cô ta không thể không đối mặt với ngôi nhà trệt xưa cũ cùng với người nhà thiển cận……

Hoa Sùng hất hất đầu, vừa nhấc mắt liền đâm phải ánh mắt Liễu Chí Tần.

“Hôm nay chúng ta có quá nhiều phỏng đoán, còn phải tìm thêm chứng cứ nữa.” Liễu Chí Tần đạm nhiên mà cười, “Hoa đội, đêm nay anh ngủ ở phòng nghỉ sao?”

“Không được, phải về nhà một chuyến, hoa trong nhà không tưới nước sẽ chết.” Hoa Sùng nói.

“Vậy tôi chở anh về?” Liễu Chí Tần đứng dậy.

Hoa Sùng lúc này mới nhớ tới người hàng xóm này của mình.

Tiếng motor nổ vang gào thét bên tai, vượt qua gió xuân để lại sau lưng ánh đèn đường trong đêm tối.

Một tay Hoa Sùng đỡ bên eo Liễu Chí Tần, nghiêm túc thực hiện nguyên tắc “Không bắt chuyện cùng người điều khiển”, yên tĩnh nhìn về con đường phía trước.

Nhưng thật ra Liễu Chí Tần không an tâm, ở trong gió la lớn: “Hoa đội, cái tay kia của anh đâu rồi?”

Hoa Sùng theo bản năng cúi đầu thì thấy, một cánh tay của Liễu Chí Tần đang sờ soạng bên eo mình.
…… Tư thế này, thập phần có tiềm chất nghệ thuật gia nha.

“Ôm chặt vào, bằng không chút nữa ngã xuống.” Liễu Chí Tần nói.

Hoa Sùng cân nhắc hai chữ “Ôm chặt”, đơn giản rút hai tay về.

“Ế?” Liễu Chí Tần quay đầu lại.

“Nhìn đường kìa.” Hoa Sùng tay phải chống ở phía sau, tay trái chỉ về phía trước, “Đừng nhìn tôi.”

“Ngã xuống bây giờ.”


“Ngã? Kĩ thuật kém mà còn dám chở người nữa hả?”

Liễu Chí Tần thả chậm tốc độ xe, “Không đùa giỡn trên đường được đâu, Hoa đội, anh ngồi cho vững.”

Hoa Sùng nghĩ nghĩ, một lần nữa đỡ lấy eo Liễu Chí Tần.

Liễu Chí Tần hỏi: “Anh trồng hoa ở nhà hả?”

“Có đủ loại, dù sao ban công khá lớn.”

“Vậy có loại gì?”


Hoa Sùng “Hả” nửa ngày, “Không biết.”

“Không biết?”

“Tôi vô tình đi ngang qua tiệm Hoa Điểu Ngư Sủng lớn nhất ở Lạc Thành, thấy người ta bán chó con, mèo con này nọ liền vào chơi, vui quá nên mua vài chậu hoa về nhà. Lúc mua ông chủ có giới thiệu tên mà về tới nhà tôi quên hết rồi.”  

Liễu Chí Tần thiếu chút nữa thắng xe, “Không phải chứ, Hoa đội, anh cảm thấy mèo chó cá chim thú vị, cho nên mua hoa? Logic hơi bị kì à nha.”

“Mèo chó cá chim thú vị là thú vị, nhưng tôi nào có nhiều thời gian chơi với chúng.” Hoa Sùng cười: “Thích động vật nhỏ, nhưng không thể đảm bảo nuôi dưỡng chúng nó, thì không nên mang bọn nó về nhà, rảnh rỗi thì vào tiệm chơi với bọn chúng thôi.”

“Sau đó tùy tay mua mấy chậu hoa về nhà?”

“Ừ, hoa dễ nuôi, nếu có chết cũng không đau lòng.”

“…… Tôi còn muốn khen anh thiện tâm.”

Hoa Sùng nhéo hông Liễu Chí Tần, “Vậy sao không khen đi.”

Liễu Chí Tần thấp giọng cười, “Lần sau có đi thì rũ tôi đi với?”

“Cậu muốn mua hoa hay mua thú nuôi?”

“Mua chút cây xanh ngăn ngừa phóng xạ.”

“Ừ ha, cậu hay tiếp xúc với máy tính mà.”

Liễu Chí Tần nói: “Quyết định vậy nha.”

Hoa Sùng buông tiếng thở dài, “Chờ khi án tử kết thúc chúng ta mới có thời gian.”
“Tranh thủ phá án sớm đi.” Liễu Chí Tần nheo mắt nhìn về phía trước, “Tìm ra hung thủ lấy lại công đạo cho người bị hại.”


Trong bất tri bất giác, hai bàn tay Hoa Sùng nắm chặt eo Liễu Chí Tần.

Anh gật gật đầu, ánh mắt kiên định, “Ừ.”

Tê Sơn Cư là biệt thư nằm ở khu Minh Lạc giàu có, nhóm nhân viên pháp y đang tiếp tục công việc bên ngoài nhà Đường Tô.

Cũng giống như Từ Ngọc Kiều, Đường Tô chưa lập gia đình, sống một mình. Nhưng bất đồng với Từ Ngọc Kiều chính là nhà cô ấy thường xuyên có khách tới thăm.

Bất quá sau khi nạn nhân mất tích, cũng chỉ có Chu Anh cùng Đường Hồng tới biệt thự, kiểm tra camera theo dõi không phát hiện thêm manh mối.

Hoa Sùng và Liễu Chí Tần cùng đi thư phòng, Hoa Sùng dạo bước bên kệ sách, còn Liễu Chí Tần mở máy tính.

Đường Tô không có nhiều sách lắm, đa số là sách tiếng Anh, không giống như thư phòng của Từ Ngọc Kiều, nhưng cũng có sách lịch sử này nọ.

Tiếng bàn phím không nặng không nhẹ quanh quẩn trong thư phòng, Hoa Sùng không khỏi nhìn Liễu Chí Tần, ánh mắt lại bị hấp dẫn bởi khung ảnh bên máy tính.

Anh đi qua đó, đeo găng tay cầm lên khung ảnh.

Tấm ảnh ở bên trong không phải là chân dung thường thấy, mà là bức ảnh phong cảnh chất lượng không tốt lắm.

Nếu là bưu thiếp, sau lưng có khả năng có chữ viết. Tấm ảnh được đặt trang trọng kế bên máy tính, ắt hẳn là vật kỉ niệm mà Đường Tô quí trọng.

Hoa Sùng mở ra mặt sau của khung ảnh, muốn xem trên tấm ảnh có viết gì không.

Đúng lúc vào lúc này, Liễu Chí Tần đột nhiên nói: “Hoa đội, anh xem đây là cái gì!”

Xuất hiện ở trên màn hình chính là trang chủ Weibo của nạn nhân.

Hoa Sùng cong lưng, một tay chống ở trên bàn, một tay chống trên chiếc ghế Liễu Chí Tần đang ngồi, “Đây là Weibo của Đường Tô?”

“Đúng vậy.” Liễu Chí Tần di chuyển con chuột đến góc bên phải, “Đại Đường Tiểu Tô, đăng kí bốn năm trước.”


Bởi vì không tìm được di động tại hiện trường án mạng, thời gian tiếp án cũng ngắn, nên hôm qua nhóm điều tra viên mới tra ra lịch sử cuộc gọi của Đường Tô, nhưng chưa tìm ra dấu vết internet, nên lúc này Liễu Chí Tần mở máy tính bàn mới tìm được Weibo của nạn nhân.

Giao diện ngừng ở danh sách chú ý, Hoa Sùng không thấy bài đăng gì của Đường Tô, nên hỏi: “Weibo của nạn nhân có vấn đề?”

Liễu Chí Tần hoạt động con chuột, cuối cùng dừng ở tên “Trường An Cửu Niệm”.

Hoa Sùng mí mắt giựt giựt, tim đập nhanh liên hồi.

“Hai nạn nhân theo dõi lẫn nhau!” Liễu Chí Tần nói.

Từ Ngọc Kiều là “Trường An Cửu Niệm”, số fans vượt qua 5000 người. Mà Đường Tô là “Đại Đường Tiểu Tô”, số fans nhiều hơn tận 12,000 người.

Liễu Chí Tần đứng dậy để Hoa Sùng ngồi xuống, nhìn chằm chằm giao diện nói: “Xem ra các nạn nhân đều là người yêu thích đi phượt, Đường Tô cũng thích đăng hình phong cảnh. Bất quá Từ Ngọc Kiều chỉ đăng hình phong cảnh, còn Đường Tô đăng thêm hình khoe túi xách hàng hiệu.”

Ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên con ngươi Hoa Sùng, ấn đường anh nhíu lại nhìn chằm chằm giao diện trên màn hình máy tính.

Lúc trước khi vừa mới nhận án tử Từ Ngọc Kiều, anh từng cùng Khúc Trị xem qua Weibo Từ Ngọc Kiều, nhưng lúc đó các manh mối rối ren, những hình ảnh trên Weibo của Từ Ngọc Kiều không thấy liên quan đến án tử, xem xong chỉ có thể kết luận cô nàng này thích du lịch, thích chụp ảnh.

Nhưng tình huống hiện tại hoàn toàn bất đồng.

Tần suất Đường Tô đăng Weibo nhiều hơn so với Từ Ngọc Kiều, bởi vậy fans cũng nhiều hơn. Bất quá Đường Tô không đi theo con đường giựt tin nóng hổi, chỉ là đăng hình sinh hoạt hằng ngày. Mỗi lần đăng Weibo Đường Tô sẽ khoe một món đồ kèm theo một đoạn tâm tình. Nếu muốn tìm điểm giống nhau giữa các bức ảnh thì đó chính là chúng nó đều chụp ở nước ngoài —— ví dụ như một miếng bánh ngọt nho nhỏ, chụp tại đầu đường nào đó ở Barcelona.

Bài đăng cuối cùng của Đường Tô cuối vào ngày 2 tháng 1, nạn nhân viết: Nơi này bướng bỉnh mà ưu nhã, giống cô gái yêu kiều thướt tha, yêu nàng, nhớ nàng, không chờ nổi mà muốn gặp lại nàng.

Hình ảnh là tiểu thành Nam Âu yên tĩnh.

Bài đăng này có 31 tin nhắn, trừ bỏ lúc ban đầu đều viết “Nơi này đẹp quá”, hay là “Chúc mừng năm mới”. Lúc sau tất cả đều là, “Chị gái ơi, sao không thấy chị đăng Weibo nữa”, rồi còn “Xảy ra chuyện gì sao”.

“Từ Ngọc Kiều cũng để lại lời nhắn, thời gian là ngày 18 tháng 2.” Hoa Sùng thì thầm: “Tôi cũng đã đi qua nơi này, đúng rồi Tô Tô, lâu rồi không thấy cô online, có khỏe không?”

“Từ Ngọc Kiều căn bản không biết chuyện nạn nhân mất tích.” Liễu Chí Tần ôm cánh tay suy tư, “Hơn nữa Đường Tô sau ngày 2 tháng 1 không đăng thêm bài mới nào, còn Từ Ngọc Kiều ngày 18 tháng 2 mới nhắn tin cho nạn nhân, có thể thấy hai người không thân cho lắm.”

“Từ Ngọc Kiều không nhắn tin thường xuyên cho Đường Tô.” Hoa Sùng tiếp tục xem bên dưới, “Ở đây có một cái.”

Ngày 3 tháng 6 năm ngoái, Đường Tô đăng hình chụp ở Morroco.

Người trả lời đầu tiên là Từ Ngọc Kiều —— “Thật xinh đẹp!”

Đường Tô trả lời: “Tôi định năm sau sẽ qua đó, cô thì sao? Tính khi nào đi?”

Từ Ngọc Kiều nói: “Không biết nữa, xin nghỉ rắc rối lắm. Aiz, thật muốn bỏ việc mà ba mẹ không cho.”

“Ba mẹ tôi cũng vậy!” Đường Tô nói: “Một hai bắt tôi phải có công việc ổn định, có ý nghĩa gì chứ! Không muốn đi làm, chỉ muốn tung tăng khắp nơi!”


Trừ bỏ đối thoại giữa Đường Tô và Từ Ngọc Kiều, còn có bốn bình luận từ người khác.

“Thiệt hâm mộ mấy cô, muốn đi đâu thì đi đó, còn tui tiền mua vé máy bay cũng không có nữa.”

“Có tiền thật tốt!”

“Hai người nhà giàu như vậy còn đi làm chi nữa!”

“Hy vọng kiếp sau mị cũng được đầu thai thành bạch phú mỹ!”

“Hai người quen biết nhau có thể là do cùng chung sở thích.” Hoa Sùng một bên xem Weibo Đường Tô một bên nói: “Nhưng hai người chỉ giao lưu trên mạng, trả lời bình luận có nhắc tới công việc và gia đình, nhưng không lộ ra thành phố mình đang sống, cũng như không bật chức năng định vị.”

“Hai người không ai biết đối phương ở Lạc Thành.” Liễu Chí Tần nói.

Hoa Sùng click mở những bình luận khác, thì thấy nội dung đơn điệu đa số đều là “Đẹp”, “Muốn đi” linh tinh. Click mở trang chủ của từng cá nhân đều là hình ảnh du lịch, phong cảnh này nọ.

“Không sai, Đường Tô và Từ Ngọc Kiều không biết đối phương cùng ở chung thành phố.” Hoa Sùng chỉ chỉ một cái bình luận, “Xem nè, Đường Tô hỏi Từ Ngọc Kiều ở thành phố nào, hỏi muốn gặp mặt không, nhưng Từ Ngọc Kiều không trả lời.”

“Anh nhìn tin nhắn đi.” Liễu Chí Tần nói.

Hoa Sùng lập tức làm theo, lắc đầu, “Không có, hai người không nhắn tin riêng. Hay là xóa hết rồi?”

“Hiện tại không có phương tiện tra, chút nữa về tôi sẽ điều tra kĩ.”

Vài phút sau, Hoa Sùng đẩy bàn phím ra, “Chúng ta cần làm rõ quan hệ của hai nạn nhân.”


[1] Công nhân viên chức.


Góc editor: thật ra ngồi motor éo có thoải mái đâu, vừa mỏi lưng, vừa mỏi chân, còn đau hông nữa -.-. Chắc tui già rồi :((

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: