Hồng nhan 22

Edit + Beta: Alice

Đêm hôm đó, Tổ Trọng Án Tổ mở cuộc họp.

“Ngày 4 tháng 1, Đường Tô nghỉ phép ở nhà.” Viên Hạo nói: “Nạn nhân ở một mình tại khu chung cư Tê Sơn Cư khu Minh Lạc, chúng tôi kiểm tra camera theo dõi, lúc ba giờ chiều ngày 4 tháng 1 nạn nhân rời khỏi nhà, mặc đúng bộ đồ khi phát hiện thi thể. Lần cuối cùng nạn nhân xuất hiện trên camera là lúc 8 giờ 21 phút ngày 4 tại ngõ nam khu Đạo Kiều. Qua hình ảnh trên camera chúng ta không phát hiện đồng nghiệp, người quen của nạn nhân, cũng như không phát hiện bộ dạng người khả nghi. Nhưng camera theo dõi trên đường Đạo Kiều thì mọi người đều biết, chỗ có chỗ không.”

Khúc Trị nói tiếp: “Thông qua quan hệ xã hội chúng ta biết rằng, Đường Tô có tính cách ôn hòa, ở Âu Lai không kết thù với ai, chỉ có một người không hợp với nạn nhân tên là Tiếu Lộ.”


Hoa Sùng gật đầu, “Đúng, tôi đã gặp qua.”

“Tôi nghe được Tiếu Lộ có bằng chứng vắng mặt ở hiện trường?” Khúc Trị nói.

“Đúng vậy, cô ấy nghỉ phép ở Tây Song Bản Nạp, không có thời gian gây án.”

“Hung thủ thì sao?”

“Tôi tìm lịch sử sử dụng internet của cô ấy.” Liễu Chí Tần nói: “Không có gì bất thường, có thể loại trừ khả năng cô ấy là hung thủ.”

Khúc Trị thở dài, “Án tử này thật là kì quái.”

“Án tử Từ Ngọc Kiều càng quái hơn.” Trương Mậu nói: “Vừa rồi em đi thẩm vấn Khâu Đại Khuê, hỏi hắn công cụ ngày thường đặt ở nơi nào, hắn nói đặt ở rương gỗ ngoài cửa sổ. Em đi nhìn, rương gỗ đúng là ngoài cửa sổ, bên trong lung tung rối loạn thả một đống công cụ.”

“Cửa sổ ngoài nhà trệt?” Hoa Sùng nghĩ tới kết cấu nhà Khâu Đại Khuê, “Vậy chẳng phải là ai cũng có thể lấy cây búa rồi còn gì?”

Trương Mậu nói: “Đúng vậy! Hắn nói cái rương kia đặt ở bên ngoài đã nhiều năm.”

Trong lúc nhất thời hai án tử xuất hiện điều bất thường.

Anh đỡ trán bỗng nhiên nhớ lại chuyện xấu hổ hồi chiều.

Ánh mắt Hoa Sùng căng thẳng, đột nhiên nhìn về phía Liễu Chí Tần.

Buổi họp kết thúc, các đội viên tản đi, Khúc Trị không đi, tiếp tục thảo luận điểm đáng ngờ từ hai án tử với Hoa Sùng. Liễu Chí Tần nhìn nhìn hai người, chợt đứng dậy ra cửa. Hoa Sùng cho rằng hắn đi rồi, không lâu sau lại thấy hắn trở lại phòng họp, trên tay cầm túi nylon từ cửa hàng tiện lợi.

Khúc Trị bị án tử hành bận rộn muốn điên người rồi, đến nỗi oán giận với Hoa Sùng khi hắn ngủ nằm mơ thấy người ta dùng búa đập vào ót luôn. Liễu Chí Tần đem túi để lên bàn, lấy đồ uống ra cho hai người. Khúc Trị cầm chai hồng trà, Hoa Sùng mở ra chai nước có gas, dư lại chai nước khoáng là của Liễu Chí Tần.

Khúc Trị uống hơn nửa chai hồng trà, tâm tình hơi bình phục một chút, lau mặt tính về văn phòng Tổ Trọng Án, mệt mỏi nhìn Liễu Chí Tần: “Cảm ơn nha Tiểu Liễu ca.”


Liễu Chí Tần giơ tay, “Không có việc gì.”

Đợi Khúc Trị rời đi, Hoa Sùng một bên thu thập tư liệu trên bàn một bên nói: “Đi rồi còn quay về làm gì?”

Liễu Chí Tần buông chai nước khoáng, tùy tay kéo ra cái ghế dựa, “Anh không phải có chuyện muốn nói cùng tôi sao?”

Hoa Sùng ngẩng đầu, “Hả?”

“Khi mở họp anh cứ liếc mắt nhìn tôi, thần bí lắm nha.” Liễu Chí Tần ngồi xuống, “Tôi đoán anh có chuyện quan trọng muốn nói với tôi nên không đi.”

Hoa Sùng kinh ngạc. Anh đích xác có việc muốn nói cùng Liễu Chí Tần, nhưng anh không nghĩ tới đối phương mẫn cảm như thế.

Liễu Chí Tần chơi với nắp chai, cười cười nói: “Nói đi tôi đang chờ nghe đây.” Nói tiếp: “Không thì xấu hổ lắm.”

Hoa Sùng cũng kéo ghế dựa ra ngồi xuống, cách không xa Liễu Chí Tần.

“Hai ta không phải là anh em thất lạc nhiều năm phải không?” Hoa Sùng mở đầu chọc ghẹo, “Sao mà tôi liếc mắt một cái mà cậu biết tôi muốn nói gì?”

Liễu Chí Tần nói: “Thần giao cách cảm đó, anh muốn nói chuyện phiếm hả?”

Hoa Sùng cười hai tiếng, thần sắc trầm tĩnh, “Được rồi không nói giỡn nữa, khi mở họp tôi nghĩ đến một chuyện.”

“Ừ.” Liễu Chí Tần gãi đúng chỗ ngứa mà lên tiếng.

“Cậu nói ngay từ đầu cậu không tin Tiếu Lộ là hung thủ.”

“Đúng vậy, bởi vì anh có nhiều kinh nghiệm gặp qua đủ loại án tử, tôi tin tưởng trực giác của anh.”

Nói tới đây, Hoa Sùng lần nữa sinh ra cảm giác kì quái, nhưng không nói sang chuyện khác như hồi chiều, mà là hỏi: “Trực giác của tôi là —— án tử của Từ Ngọc Kiều và Đường Tô có liên hệ với nhau, hung thủ nói không chừng là cùng một người.”

“Đúng vậy.”

“Cậu tin tưởng trực giác của tôi, nên mới cho rằng Tiếu Lộ không phải là hung thủ. Tuy rằng Từ Kham không thể xác định Đường Tô có bị xâm phạm hay không, nhưng hắn có thể khẳng định hung thủ có hành vi gian thi [1]đối với Từ Ngọc Kiều.” Hoa Sùng nói: “Nhưng Tiếu Lộ là đàn bà, không thể gian thi.”


Liễu Chí Tần bỗng nhiên nhăn mày, làm như nghĩ tới gì đó.

“Cậu cũng nghĩ đến, phải không?” Hoa Sùng hỏi.

Không lâu sau, Liễu Chí Tần trầm giọng nói: “Giết hại Từ Ngọc Kiều nhất định là nữ nhân.”

“Đúng! Từ lúc bắt đầu, tư duy của chúng ta đã bị báo cáo thi thể hạn chế.” Hoa Sùng gõ mặt bàn, “Âm hộ của Từ Ngọc Kiều có thành phần áo mưa dầu bôi trơn, hung thủ cẩn thận mang áo mưa, không lưu lại tinh trùng, nhưng hắn làm vậy bởi vì trút giận sao?”

Liễu Chí Tần nói: “Hắn có khả năng đánh lạc hướng chúng ta.”

Ánh mắt Hoa Sùng sắc bén, “Ừ. Hắn muốn chúng ta cho rằng hắn là đàn ông.”

Sau khi nhận được điện thoại, Từ Kham vội vàng chạy từ Khoa Pháp Y tới, nghe xong Hoa Sùng phân tích hồi lâu mới nói: “Bây giờ tôi đã hiểu cảm giác quái dị khi phẫu thuật thi thể là từ đâu rồi.”

“Cảm giác quái dị?” Liễu Chí Tần hỏi.

“Hoa đội, cậu có nhớ tôi từng nói khi hung thủ xâm hại nạn nhân rất ôn nhu không?” Từ Kham nói: “Hắn dùng búa đập gãy xương đùi Từ Ngọc Kiều, lại dùng dao xẻo thịt, còn đục khoét đôi mắt cùng lỗ tai Từ Ngọc Kiều, thủ đoạn tàn bạo, nhưng khi xâm phạm Từ Ngọc Kiều, thái độ lại bất đồng.”

“Nhớ rõ, lúc ấy chúng ta có nói hung thủ này không bình thường.”

“Hắn không phải là ôn nhu.” Từ Kham nói: “Là có chủ ý! Mục đích của hắn không phải là gian thi, mà là cố tình lưu lại dầu bôi trơn ở âm hộ Từ Ngọc Kiều, làm chúng ta ngộ nhận hắn là người đàn ông cẩn thận, mang bao không để lại tinh trùng!”

Hoa Sùng xoa ấn đường, “Vậy thì lúc xâm phạm Từ Ngọc Kiều, hung thủ có thể dùng công cụ. Có dụng cụ có áo mưa, hung thủ vô luận là nam hay nữ, đều có thể tạo thành gian thi.”


Từ Kham mất mát mà lắc đầu, “Xin lỗi, là sơ sót của tôi.”

Hoa Sùng vỗ vỗ lên vai hắn, “Đừng tự trách. Ở vụ án Từ Ngọc Kiều, chúng ta không phát hiện người có động cơ gây án là nữ nhân. Sai sót này không tính là hậu quả nghiêm trọng.”

Từ Kham đi rồi, Liễu Chí Tần nói: “Tôi được mở rộng tầm mắt rồi.”

“Cách mạng chưa thành công mà.” Hoa Sùng cười khổ, “Tiểu Liễu ca, cậu đừng vui mừng quá.”

“Nói gì vậy, anh chưa mừng mà tôi mừng cái gì?”

“Tôi mừng cái gì? Tôi luôn luôn trầm ổn.”

“Ý tôi là anh lớn tuổi hơn tôi, theo quy luật thì người nên mừng cũng là anh trước.”

Mí mắt Hoa Sùng giật giật, nhìn từ đầu đến chân Liễu Chí Tần, “Cậu đây là nói anh không cao bằng cậu.”

“Oan cho tôi quá.”

“Nói oan không bằng kêu gâu gâu đi.”

Lời vừa nói ra mới phát giác không ổn, Hoa Sùng nhìn Liễu Chí Tần, “Tôi nói giỡn mà thôi.”

Liễu Chí Tần cũng không giận, “Tôi biết.”

Nói chuyện tào lao một lát, lời nói lại lôi về chủ đề chính, Liễu Chí Tần nói: “Tới hiện tại, hung thủ có thể là đàn ông, cũng có thể là đàn bà cố ý che giấu chúng ta. Nhưng theo cái nhìn cá nhân thì —— hung thủ càng có thể là phụ nữ.”

Hoa Sùng suy tư mà gõ gõ ngón tay.

“Điều tra quan hệ xã hội của Đường Tô còn chưa kết thúc, chưa thể xác nhận nạn nhân có đắc tội người nào không. Nhưng điều tra bên Từ Ngọc Kiều tương đối hoàn toàn, nạn nhân chưa bao giờ nảy sinh mâu thuẫn với ai, tuy rằng ở ngân hàng Tân Lạc ngân hàng giữ chức vị giám đốc, nhưng cảm giác tồn tại rất thấp.” Liễu Chí Tần nói: “Hung thủ không chỉ giết nạn nhân, còn làm nhục thi thể nghiêm trọng, hẳn là hận thù tới cực điểm. Từ Ngọc Kiều chưa bao giờ gây chuyện thị phi, là cô gái được giáo dục tốt, đã làm chuyện gì mà bị hận thành như vậy? Chúng ta đã bài trừ rất nhiều khả năng, trừ bỏ ‘ ghen ghét ’, tôi tạm thời không thể nghĩ được khả năng gì khác.”


“Đồng tính càng dễ dàng ghen ghét đồng tính.” Hoa Sùng nói.

“Đúng vậy, ở án tử này, nếu bị hại là đàn ông, tôi tin hung thủ cũng là đàn ông.” Liễu Chí Tần nói: “Dưới tình huống phổ biến thì xác suất người đồng tính nãy sinh ghen ghét với người cùng giới nhiều hơn. Một người đàn ông đồng tính nghèo khó sẽ không đi ghen ghét nữ nhân giàu có, người hắn ghét sẽ là người cùng tuổi, giàu có hơn, nam nhân có duyên với người cùng giới. Theo lý thuyết đó thì phụ nữ cũng vậy, rất ít người ghét đàn ông giàu có, ánh mắt của cô ta sẽ dừng ở người cùng tuổi, hơn nữa là người thân thuộc. Tiếu Lộ chính là một ví dụ.”

Hoa Sùng chống cằm, “Theo ý nghĩ này, ở vụ án Đường Tô, Tiếu Lộ có động cơ gây án, nhưng cô ta có chứng cứ vắng mặt. Cậu có nhớ lời cô ta nói trước khi đi không?”

“Nhớ rõ. Cô ta nói người giết hại Đường Tô nhất định có hiềm khích hơn mình.”

“Lời này tôi cân nhắc thật lâu, hơn nữa Tiếu Lộ có nói những lời làm tôi cân nhắc đến những manh mối khác.”

Hoa Sùng nói chậm lại, bởi vì mỏi mệt, giọng nói có chút khàn khàn, “Tiếu Lộ tự xưng ghen ghét Đường Tô, lại từ chối giết hại Đường Tô, bởi vì cô ta trải qua nhiều năm phấn đấu, đã đạt được cuộc sống như mong muốn —— tuy rằng không thể so sánh với cuộc sống xa hoa của Đường Tô. Cô ấy nói một khi giết Đường Tô, nhân sinh của mình sẽ bị hủy hại, bởi vì cuộc sống này không dễ dàng có được cô ta phải quý trọng. Cuối cùng cô ấy nhắc tới Đường Tô là ‘ ngốc bạch ngọt ’, cho rằng hung thủ nhất định so với cô ta càng ghét Đường Tô hơn. Tiểu Liễu ca, cậu nghĩ tới cái gì không?”

Liễu Chí Tần cúi đầu không nói.

Hoa Sùng ngồi ở một bên, không vội vã nói tiếp.

“Giả thiết hung thủ có cùng ghen ghét như Tiếu Lộ.” Liễu Chí Tần cẩn thận mở miệng, “Lấy Tiếu Lộ làm ví dụ, hắn không lo lắng sẽ bị bắt sau khi phạm tội…… Không, hắn khẳng định lo lắng, nếu không hắn sẽ không nhỏ nhen bảo vệ chính mình.”

“Ừ.” Hoa Sùng gật đầu.


“Lo lắng hay không lo lắng hẳn là tương đối.” Liễu Chí Tần sửa đúng nói: “Hắn cũng lo sẽ bị bắt, nhưng không cùng cảm giác lo lắng như Tiếu Lộ. Nguyên nhân là…… Tiếu Lộ cố gắng phấn đấu, nhưng hắn không có, hắn còn vẫy vùng ở vũng bùn, có thể là bởi vì bắt buc, còn khả năng……”

“Còn có thể là bởi vì gia đình.” Hoa Sùng nói.


[1] Cưỡng bức


Góc editor: tui đang ghiền series Mind Hunter trên Netflix, tiền thân của BAU, Behavioral Analalysist Unit.

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: