Hồng nhan 21

Edit + Beta: Alice


“Đường Tô đã chết?” Cô gái diện mạo xinh đẹp, trang điểm nhẹ nhàng ngồi trong phòng thẩm vấn, mười ngón tay thon dài chụm vào nhau, móng tay sơn màu đỏ rực rỡ lấp lánh như ngọc châu dưới ánh đèn.

Khóe môi cô gái hơi cong lên, không né không tránh đối diện với Hoa Sùng, “Đường Tô vừa chết, các người liền đến tìm tôi, là cha mẹ cô ta nói với các người —— tôi là người có khả năng giết cô ta nhất. Đúng không?”

Hoa Sùng thong dong đối mắt với cô gái, trong lòng lại có chút kinh ngạc.

Cô gái tên là Tiếu Lộ này không giống với tưởng tượng của anh.

Khác với hình dung của Chu Anh về cô nàng.

Cô gái vừa đáng thương vừa đáng giận, không thú vị, có tính ganh tị với người khác.

Tiếu Lộ, sinh ra ở vùng nông thôn phía nam, cha mẹ làm nghề nông, có đứa em trai nhỏ hơn mười tuổi. Cô gái này từng học khoa tiếng Anh ở trường đại học nổi tiếng trong nước, sau khi tốt nghiệp dọn đến Lạc Thành, làm giáo viên ở một trường trung học nổi tiếng, sau được tiến cử vào được trường Âu Lai, cùng lúc vào làm giáo viên với Đường Tô, quan hệ của hai người khá tốt, từng đến làm khách nhà bọn họ vài lần. Bởi vì Đường Tô có bối cảnh, công việc nhẹ nhàng thì không nói nhưng tiền lương lại cao hơn Tiếu Lộ. Bởi vì trưởng bối chuẩn bị, Đường Tô mỗi năm đều được thăng chức, mà gia cảnh Tiếu Lộ bần hàn, vẫn luôn là giáo viên dạy tiếng Anh.

Chu Anh nói, mấy năm gần đây Đường Tô về nhà có nói, Tiếu Lộ xa cách không muốn nói chuyện với mình nữa.

“Con bé ganh tị với Tô Tô. Trước kì nghỉ hè năm ngoái, con bé gửi thư nặc danh nói Tô Tô có quan hệ với nam sinh trong trường.” Khi Chu Anh nói tới đây, Đường Hồng thở dài.

Hoa Sùng hỏi: “Là vu hãm hay là sự thật? Học sinh nam là ai?”

Chu Anh có chút hoảng loạn, lảng tránh trả lời, “Nam sinh kia họ Triệu, sau khi chuyện xảy ra liền đi du học, không còn liên hệ với Tô Tô.”

Hoa Sùng trong lòng có nghi vấn, lại hỏi: “Nếu Tiếu Lộ là gửi thư nặc danh, vì sao các người biết là cô ấy làm?”

Đường Hồng không có giấu diếm, “Tôi quen với người sáng lập Âu Lai.”

Hoa Sùng cười nhạt, không cảm xúc.

Cái gọi là “Nặc danh”, xem ra chỉ là lý do thoái thác lừa gạt người vô thanh vô thế mà thôi.

“Sau khi chuyện xảy ra, Tô Tô cũng cắt đứt quan hệ với Tiếu Lộ.” Chu Anh tiếp tục nói: “Tiếu Lộ nhất định là ghi hận trong lòng! Cô ta ganh tị với Tô Tô! Anh cảnh sát, là cô ta sát hại Tô Tô!”

“Không có quan hệ với tôi.” Giọng nói Tiếu Lộ lạnh lùng, không giống với mùi hương nước hoa của cô nàng, “Tôi giết hại Đường Tô? Vậy mà bọn họ cũng nghĩ ra.”


“Cô giáo Tiếu, lần cuối cùng cô gặp Đường Tô là khi nào?” Hoa Sùng hỏi.

“Đêm Giáng sinh năm ngoái.” Đôi tay Tiếu Lộ ôm ngực, dựa lưng trên ghế, “Trường học tổ chức lễ Giáng Sinh, cô ta biểu diễn hợp tấu với học sinh.”

“Hai người không có giao lưu?”

“Giao lưu? Tôi với cô ta không có gì để nói, không phải người cùng thế giới.”

“Ngày 4 và 5 tháng 1 năm nay, cô có ấn tượng gì không?”

“Ngày 4, ngày 5?” Tiếu Lộ cười, “Thì ra Đường Tô đã chết sau Tết Tây, thật đáng thương.”

Ngón trỏ Hoa Sùng nhẹ nhàng gõ gõ lên bàn, “Nghĩ tới gì sao, hai ngày đó cô ở đâu?”

“Tôi ở Vân Nam, Tây Song Bản Nạp.” Tiếu Lộ trả lời phi thường nhẹ nhàng, “Sau lễ Giáng Sinh, tôi xin nghỉ đông, ngày 26 bay đến Côn Minh, sau đó đi Tây Song Bản Nạp, ở nơi đó chơi nửa tháng mới trở về. Vé máy bay có thông tin, khách sạn có theo dõi, lịch sử điện thoại này nọ các anh cứ thoải mái điều tra.”

Hoa Sùng kêu Liễu Chí Tần đi xác minh lời nói của Tiếu Lộ, thấy Tiếu Lộ từ đầu đến cuối cười lạnh nhạt, lại hỏi: “Có thể tâm sự chuyện về Đường Tô không?”

“Đây là điều tra quan hệ sao? Xác định có phải người quen gây án hay không?” Tiếu Lộ một tay chống cằm, “Cô ta đã chết 2 tháng, thi thể đến bây giờ mới bị phát hiện, hiện trường khẳng định đã bị phá hư, các anh chắc là không phát hiện được hung thủ đi?”

Hoa Sùng cười: “Cô giáo Tiếu biết không ít.”

Tiếu Lộ nhấp môi, “Các anh không tìm được manh mối gì từ tôi đâu. Tôi nói rồi, cô ta và tôi không cùng một thế giới, tôi không hiểu cô ấy.”

“Không hiểu biết? Nhưng quan hệ của hai người không tồi khi mới vào làm mà.”

“Cùng lúc nhận việc, tuổi xấp xỉ, đều là con gái, quan hệ không tồi rất kỳ quái?”

“Không kỳ quái.” Hoa Sùng nhẹ giọng nói chậm, “Cô nói cô không hiểu nạn nhân, nhưng nếu thật không hiểu biết, như thế nào xác định mình cùng nạn nhân không phải người cùng một cái thế giới? Logic này tựa hồ có chút mâu thuẫn.”


“Các anh cảnh sát đều thích nói logic?” Tiếu Lộ hừ nhẹ một tiếng: “Nhưng logic ở chỗ tôi không thể thực hiện được, tôi làm việc chỉ bằng tình cảm.”

“Có thể nói là —— khi vừa đến Âu Lai làm việc, cô cho rằng có thể làm bạn với Đường Tô nên thân cận với nạn nhân. Trải qua một khoảng thời gian, cô dần dần hiểu biết tính cách, gia thế của nạn nhân, cho rằng tình hữu nghị này không nên tiếp tục nên phân rõ giới hạn. Hết thảy là do cảm tính, phải không?”

Trên mặt Tiếu Lộ không thấy chút nào khẩn trương, “Anh cảnh sát, anh đây là muốn hướng dẫn tôi thừa nhận —— tôi ganh tị với cô ta, đúng không?”

Hoa Sùng ngừng bút.

“Đúng vậy, tôi ganh tị với cô ta.” Tiếu Lộ cười nói: “Cuộc đời mà, nhà nghèo khó ra quý tử. Tôi nỗ lực dốc sức, hao hết tâm tư để đạt được như ngày hôm nay, vậy mà đối với cô ta lại là dễ như trở bàn tay, không chút nào cố sức. Có câu nói thế nào nhỉ? Có người sinh ra đã ở trên vạn người. Luận năng lực, tôi ưu tú hơn, có chí tiến thủ, luận về bề ngoài, cô ta thua kém tôi, nhưng so sánh với cô ta, tôi vẫn thất bại thảm hại. Cô ta không cần tốn nhiều sức là có thể trở thành phó hiệu trưởng, thanh thản sinh hoạt, còn tôi thì sao?”

Hoa Sùng nhìn chằm chằm mặt Tiếu Lộ, anh muốn bắt giữ từng biến hóa nhỏ trên gương mặt đối phương.

“Tâm lý học không phải nói như vậy sao —— con người luôn có khuynh hướng ganh tị với người xung quanh mình. Năm đó Đường Tô và tôi xuất phát từ một điểm, lại cùng tuổi, ở thời điểm tôi chưa nhận thức được xã hội có biết bao xấu xa thì cô ta là bạn thân của tôi. Tôi đã từng khờ dại cho rằng chỉ cần tôi nỗ lực công tác, nhất định sẽ có một cuộc sống tốt. Nhưng sau này tôi mới ý thức được, bởi vì xuất thân của mình, tôi sẽ vĩnh viễn không đuổi kịp người ta. Thật ra chênh lệch bắt đầu từ rất lâu, tôi liều mạng kiếm tiền, tiền lương mỗi tháng phải trích ra khoản vay mua nhà, gửi người nhà ở quê, mỗi lần bắt được một phần thu vào, tôi đều cao hứng vô cùng. Cô ta không giống tôi, tiền lương có thể có có thể không, cô ta căn bản không thèm để ý. Tôi ở chung với cô ta, khi tôi tiết kiệm tiền bạc gửi về cho người nhà, thì cô ta mua túi xách Chanel số lượng có hạn từ nước ngoài.”


Tiếu Lộ tự giễu mà cười, “Đổi lại là anh, anh có ganh tị không?”

Hoa Sùng đang muốn mở miệng, Tiếu Lộ lại nói: “Anh là đàn ông, tôi không làm khó anh. Tôi thì sao —— tôi đương nhiên ganh tị với cô ta, thời điểm tôi ghét cô ta nhất hận chính mình sao không thể giết cô ta. Nhưng tôi tự hỏi: Mày giết được Đường Tô, rồi có trốn khỏi cảnh sát không?”

Tiếu Lộ cười khẽ: “Tôi kết luận là: Trốn không nổi.”

“Vì sao tôi phải đánh đổi tiền đồ của mình mà hại cô ta? Mỗi người đều có số mệnh, số mệnh của cô ta là sinh ra trong gia đình giàu có, còn cha mẹ tôi túng bần nghèo khổ. Tôi sống ba mươi năm nay, sinh ra trong gia đình khó khăn, từ lúc ban đầu chật vật trả góp mua nhà, đến bây giờ dùng đến đồ trang điểm xa hoa, mỗi tháng tích cóp từng chút thì có thể mua một cái làm các cô gái chướng mắt, không cần dùng túi xách hàng hiệu, chỉ cần mỗi năm nghỉ phép có thể đi du lịch đây đó.”

“Để được như ngày hôm nay với tôi không dễ dàng có được, đương nhiên phải quý trọng gấp đôi.”

Tiếu Lộ dừng một chút, ánh mắt xa dần, “Cho nên tôi ghét cô ta nhưng sẽ không giết cô ta, vì sẽ làm dơ tay của tôi.”

Lúc này, cửa mở, Liễu Chí Tần cúi người ở bên tai Hoa Sùng nói: “Tiếu Lộ không có nói dối, trước và sau án mạng, cô ấy đúng là ở Vân Nam Tây Song Bản Nạp, kiểm tra hãng hàng không và ngân hàng không phát hiện bất thường.”

Tiếu Lộ híp híp mắt, “Anh cảnh sát, tôi đi được chứ?”

Hoa Sùng đứng lên.

Sắp rời khỏi phòng thẩm vấn, Tiếu Lộ đột nhiên nửa nghiêng thân người, lúm đồng tiền tươi như hoa, “Cha mẹ Đường Tô không tốt, nhưng bản thân Đường Tô là đứa ngốc bạch ngọt.”

Hoa Sùng rất có hứng thú mà nghe, “Cho nên?”

“Nếu cô ấy không phải bị mưu tài mưu sắc, nguyên nhân cô ấy bị giết cũng chỉ là……”


“Đó chính là bị người ta ghen ghét.” Tiếu Lộ cười càng thêm sáng lạn, “So với tôi càng ghét hơn. Nhưng thật đáng tiếc, người này không phải tôi, tôi cũng không biết người này là ai.”

Sau giờ ăn trưa, quán ăn đối diện thị cục đã vội xong một đợt, trong tiệm trống không. Liễu Chí Tần gọi mấy dĩa rau xào, múc tới hai chén canh sườn rong biển.

“Cái cô Tiếu Lộ này, gì cũng dám nói.” Hoa Sùng tiếp nhận chén liền uống, bị nóng đến tê lưỡi.

“Cẩn thận.” Liễu Chí Tần suýt nữa đoạt lại cái chén, “Mới vừa múc, chờ nguội một chút rồi uống.”

Hoa Sùng buông chén, một bên chơi chiếc đũa một bên chờ đồ ăn, “Cô ấy không chỉ có chứng cứ đầy đủ mà trạng thái tinh thần và hành vi cử chỉ cũng không giống hung thủ.”

“Ngay từ đầu tôi đã biết cô ấy không phải là hung thủ.” Liễu Chí Tần nói.

“Ừ?” Hoa Sùng cầm đôi đũa, “Vì cái gì?”

“Cô ấy là đàn bà.”

Hoa Sùng khó hiểu. Trước mắt ngân kiểm cùng thi kiểm đều chưa xác minh giới tính của hung thủ. Trên người Đường Tô có bao nhiêu vết thương giãy giụa, hung thủ không thể khống chế nạn nhân cùng một lúc, bởi vậy phán đoán, hung thủ có thể là đàn ông không có nhiều sức lực, hoặc là đàn bà.

Tuy rằng hung thủ thủ pháp tàn nhẫn, khiến người ta cho rằng là đàn ông, nhưng trên thực tế, hung thủ là đàn bà cũng không phải là không có khả năng.

“Hoa đội, ngày hôm qua anh và Lão Trần gọi điện thoại yêu cầu đem án này từ phân cục Phú Khang tới, còn không phải là cảm thấy án này cùng án Từ Ngọc Kiều có quan hệ sao?”

Đồ ăn đem tới, Liễu Chí Tần gấp đồ ăn cho anh, lại nói: “Anh cảm thấy hai án tử này có thể cùng hung thủ. Mà hung thủ giết hại Từ Ngọc Kiều có hành vi gian thi.”

Hoa Sùng hiểu được, gấp mấy miếng gà kho, “Chỉ là trực giác mà thôi. Hai án tử này xác thật có một ít chỗ tương tự, ví dụ như hung khí đều là búa gia dụng, địa điểm gây án gần nhau, hung thủ đều phi thường cẩn thận, bối cảnh gia đình của Từ Ngọc Kiều và Đường Tô cũng tương tự. Bất quá hung thủ cắt bỏ hai chân Từ Ngọc Kiều, phá đôi mắt chọc lỗ tai là hành vi có tính toán, nhưng không phát hiện trên thi thể Đường Tô. Mặt khác, âm bộ Đường Tô đã hư thối, không có tinh đốm cùng thành phần áo mưa dầu bôi trơn, không thể đoán được nạn nhân có từng bị xâm hại hay không. Nghĩ cẩn thận thì tạm thời không thể khẳng định hai cái án tử là việc làm của một người.”


Liễu Chí Tần nói: “Nhưng tôi tin tưởng trực giác của anh.”

Hoa Sùng buông đôi đũa, giương mắt nhìn Liễu Chí Tần.

Liễu Chí Tần lại nói: “Anh làm hình cảnh nhiều năm như vậy, tôi tin tưởng trực giác của anh.”

Một câu này quá ôn nhu, giống dòng suối nước nóng chảy vào đêm đông sưởi ấm thân thể, Hoa Sùng ngơ ngác nhìn hình ảnh ngược của mình trong con ngươi của Liễu Chí Tần, nửa ngày mới hồi phục tinh thần, cười nói: “Vậy cậu cũng quá tin tưởng tôi rồi.”

Liễu Chí Tần cũng cười, “Tôi vừa tới, trời xa đất lạ, Lão Trần cho tôi đi theo anh, tôi không tin anh còn có thể tin tưởng ai?”

Hoa Sùng ho hai tiếng, thầm cảm thấy đoạn đối thoại này có chút kỳ quái, vội vàng tách ra, “Ở án tử Từ Ngọc Kiều, chúng ta đặt giả thiết nhân tố giết người. Vừa rồi đối mặt với Tiếu Lộ, tôi thấy có khả năng còn lớn hơn nữa.”

“Câu nói cuối cùng của Tiếu Lộ rất có ý tứ.” Liễu Chí Tần nói: “Nhưng người ghét Đường Tô hơn cô ấy là ai?”


Góc editor: tấm hình không liên quan gì tới mạch truyện đâu, tui đi viện bảo tàng thấy ghê ghê nên chụp lại thôi. Chụp ở SFMOMA vài tháng trước.

trinh thám

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: