Hồng nhan 20

Edit + Beta: Alice

Sáng sớm, Hoa Sùng vừa mở mắt liền nhìn thấy một gương mặt gần trong gang tấc.

Liễu Chí Tần nằm nghiêng ở bên người anh, nửa cánh tay gối đầu một bàn tay đỡ ở bên eo, dịch người một xíu thôi thì người này sẽ lăn xuống đất.

Bởi vì mới vừa tỉnh lại, đầu óc còn chưa thanh tỉnh, Hoa Sùng vẫn không nhúc nhích mà nhìn gương mặt đầy góc cạnh trước mắt —— tóc Liễu Chí Tần có vẻ mềm mại, cái trán tỉ lệ cân đối với khuôn mặt, vì ngủ một bên tóc ép vào mặt, thiếu một phân lại mất đi mấy phần anh khí; mũi cùng cằm đường cong lưu loát tiêu sái, ngày thường nhìn từ một phía thì mặt quá sắc bén nhưng lúc này xem ra lại có loại cảm giác nhu hòa; môi mỏng, khép vào nhau khẽ nhếch khóe môi, nếu không phải dựa gần sẽ không nhìn ra; mặt mày còn bao phủ nét buồn ngủ, mí mắt dài kéo đến tận đuôi, có vài phần mê hoặc.

Hoa Sùng nhẹ nhàng vươn tay, muốn sờ sờ đuôi mắt Liễu Chí Tần—— đuôi mắt của hắn nhỏ tự nhiên rũ xuống, với hình dáng mắt này nếu ở trên mặt nữ sinh xinh đẹp, thì tự nhiên là dệt hoa trên gấm, hơi chút rũ mắt, đó là điềm đạm đáng yêu, dẫn tới người thương tiếc, nhưng hắn là nam nhân, là cảnh sát uy nghiêm trong mắt mọi người, nhưng lại có đôi mắt như thế, thì có chút buồn cười.

Cho nên nhìn đến đuôi mắt soái khí kia, anh liền muốn sờ sờ.

Nhưng ngón tay vừa duỗi ra chưa kịp sờ đến đuôi mắt kia.

Liễu Chí Tần mới vừa ngủ không bao lâu, tư thế lại không thoải mái, cảm thấy người bên cạnh động đậy lập tức tỉnh lại.

Mở mắt ra liền thấy ánh mắt tò mò của Hoa Sùng cùng với ngón trỏ đang duỗi ra trước mắt.

Hoa Sùng không đến mức bị dọa nhảy dựng, nhưng theo phản xạ có điều kiện tim đập nhanh hơn nửa nhịp, vội vàng thu hồi ngón tay, chống nệm ngồi dậy, hất hất đầu, lúc này mới tỉnh táo lại.

“Chào buổi sáng Hoa đội.” Liễu Chí Tần cũng ngồi dậy, duỗi chân dài, khom lưng cúi người xỏ giày.

“Cậu không về?” Hoa Sùng có chút bất mãn lẫn áy náy, “Sao không nói với tôi một tiếng?”

“A? Ngủ lại văn phòng cũng cần báo cáo?” Áo khoác Liễu Chí Tần ném ở trên ghế, lúc này chỉ mặc chiếc áo thun xám, sống lưng cong thành một đường cong đẹp đẽ, góc áo lơ đãng mà nhấc lên, lộ ra cái eo gầy gầy gợi cảm.

Hắn mang xong giày, quay đầu lại nhìn Hoa Sùng, trong mắt xẹt qua ý cười nhàn nhạt.

“Ngủ lại không cần báo cáo.” Hoa Sùng từ bên kia xuống giường, “Nhưng phòng nghỉ chỉ có một cái giường, ngày thường chỉ có mình tôi ngủ. Nếu tôi biết cậu không quay về, tôi ít nhất sẽ nằm sang một bên, không đến mức để cậu nằm bên mép giường.”

Ý cười nơi khóe mắt Liễu Chí Tần càng đậm, thanh âm ôn nhu, giống ánh nắng mùa xuân len lỏi bên cửa sổ, “Cái giường rất nhỏ, là tôi chiếm của anh.”

“Cậu xém nữa ngã rồi mà chiếm cái gì?” Hoa Sùng mang giày rất nhanh, đứng dậy mặc thêm áo khoác, “Lần tới muốn ngủ ở phòng nghỉ thì nói với tôi một tiếng, tôi để dành chỗ cho cậu.”

Liễu Chí Tần tựa hồ sửng sốt một chút, mới cười nói: “Được. Cảm ơn Hoa đội.”

Sáng sớm ngồi ở phòng họp một bên xem hình chiếu chi tiết thi thể, một bên nghe báo cáo kiểm tra thi thể hiển nhiên không phải là chuyện vui vẻ gì cả, đặc biệt là thi thể kia bị phá hủy nghiêm trọng, các bộ phận đa số đã bị phân hủy, mùi hôi thi thể làm người buồn nôn như muốn chui ra khỏi màn hình.

Trương Mậu điều tới Tổ Trọng Án không lâu, nhìn đến hình ảnh kia dẫn đến sinh lí không khỏe, nghe Từ Kham nói trong chốc lát, bữa sáng mới vừa vào bụng vội trào ngược ra.

So với cậu người vừa mới chuyển tới Liễu Chí Tần lại không có phản ứng gì, hắn nhìn chằm chằm màn hình đồng thời còn bưng lên ly trà có vị hoa cúc.

Trà hoa cúc là của Hoa Sùng, ban đầu Hoa Sùng lười, nếu không có nước nóng, liền lấy nước lạnh để hãm trà. Hiện giờ Liễu Chí Tần nhận nhiệm vụ hãm trà, làm thành một bình chia thành hai, chiếu cố Hoa Sùng đồng thời cũng không bạc đãi chính mình.

Một đêm ngắn ngủi trôi qua, đối chiếu DNA với kho dữ liệu thì cuối cùng tìm được thông tin của thi thể. Người chết tên là Đường Tô, 31 tuổi, nữ tính, chưa lập gia đình, sinh thời là phó hiệu trưởng thường vụ trường quốc tế Âu Lai.

2 tháng trước, cha mẹ Đường Tô đến đồn công an báo án, nói là con gái đột nhiên mất tích. Nữ giới trẻ tuổi mất tích hiện giờ là tâm điểm của mọi người, Đường gia cũng có chút bối cảnh, ở Lạc Thành coi như là nhà giàu có và đông đúc, án tử đã được báo với phân cục Minh Lạc. Hiện giờ có kết quả từ thi kiểm, bọn họ đã sớm báo với cha mẹ nạn nhân. Thời gian Đường Tô tử vong khoảng từ ngày 4 đến ngày 5 tháng 1.

“Bởi vì độ ẩm, tốc độ phân hủy thi thể Đường Tô chậm hơn bình thường, từ tứ chi thân thể vẫn có thể nhìn ra vết thương chống cự. Vết thương trí mạng là ở xương sọ.” Từ Kham thần sắc ngưng trọng, “Hoa đội. Từ hình dạng tổn thương xương sọ, giống với Từ Ngọc Kiều, Đường Tô cũng bị búa đánh vào phần đầu cho đến chết.”

Phòng họp vang lên âm thanh nghị luận, Hoa Sùng đã chuẩn bị tâm lý, không kinh ngạc với kết quả này.

Hôm qua nữ cảnh sát đồn công an từ đường Đạo Kiều nói cho hai người biết ở khu khai quật đào ra thêm một thi thể nữa, phản ứng đầu tiên của anh chính là không biết nó có quan hệ gì với vụ án Từ Ngọc Kiều không. Còn việc chưa nhìn thấy thi thể mà cho rằng hai người có quan hệ thì phi thường gượng ép, nhưng vị trí phát hiện thi thể quá đặc thù, cả hai đều gần với địa điểm khảo cổ và đường Đạo Kiều, mà người đào ra thi thể lại là nam nhân mê lịch sử. Tin tức trùng hợp tiến tới, anh lập tức quyết định yêu cầu Trần Tranh chuyển vụ này từ phân cục Phú Khang tới đây.

Kết quả kiểm tra thi thể và thân phận của nạn nhân chứng minh hai án tử này đích xác có liên hệ!

“Nhưng so sánh với Từ Ngọc Kiều, phần đầu của Đường Tô có nhiều vết thương hơn.” Từ Kham tiếp tục nói: “Hung thủ đứng từ sau lưng tập kích Từ Ngọc Kiều, với cú nện đầu tiên, Từ Ngọc Kiều liền hôn mê ngã xuống đất, mất đi năng lực phản kháng, nguyên nhân là do nạn nhân bị đánh vào gáy. Nhưng não bộ của Đường Tô bị búa đập rất nhiều lần, hơn nữa từ vết thương trên người cho thấy nạn nhân có xảy ra ẩu đả với hung thủ.”

Hoa Sùng lập tức hỏi: “Đã có ẩu đả, như vậy……”

Từ Kham lắc đầu, “Hoa đội, tôi biết anh muốn hỏi gì, nhưng thật đáng tiếc, mười ngón tay của Đường Tô đều bị rút móng, vân tay cũng bị phá hư. Hung thủ rất cẩn thận, nhất định là bị Đường Tô đánh bị thương, lưu lại miếng da dưới móng tay của nạn nhân nên mới rút bỏ móng tay Đường Tô. Ngoài ra, thân thể và các bộ phận khác trên người Đường Tô không có phát hiện DNA của hung thủ.”

“Hai chân Đường Tô hoàn hảo.” Hoa Sùng nhìn thi thể, “Đôi mắt và âm bộ của nạn nhân thì sao?”

“Đôi mắt đã hư thối, nhưng xương mắt không có dấu vết bị thương, cho nên tôi suy đoán, hung thủ không dùng dao đâm vào đôi mắt.” Từ Kham nói: “Âm bộ bị phân hủy nghiêm trọng nhưng không phát hiện tinh đốm, cũng chưa phát hiện thành phần áo mưa dầu bôi trơn, không thể xác định hung thủ ra tay trước hay sau khi nạn nhân chết.”

Hoa Sùng nhíu mày, ngón tay vô thức gõ gõ mặt bàn.

“Tôi cũng khó hiểu chuyện này.” Từ Kham nói.

“Chúng tôi ở hiện trường thu thập mấy chục dấu chân, nhưng đều là dấu chân mới, không có giá trị tham khảo. Ngoài ra, bên người chết không có di động, túi xách, giấy chứng minh, thẻ ngân hàng, hoài nghi là bị hung thủ lấy đi.” Ngân kiểm sư Lý Huấn có chút xấu hổ.

Liên tiếp hai vụ án mạng, hắn cùng những người ở Khoa Kiểm Nghiệm không thể tìm được dấu vết để trợ giúp phá án, tuy rằng bởi vì hung thủ quá cẩn thận, cũng không phải là trách nhiệm của bọn họ, nhưng ít nhiều cảm thấy hổ thẹn.

Khúc Trị thấp giọng nói: “Hoa đội, Đường Tô cùng Từ Ngọc Kiều đều bị búa đập vào đầu, đều là nữ nhân nhà giàu có công việc ổn định, địa điểm bị hại tương đối gần nhau, di động và túi xách đều bị lấy đi. Nhưng trừ bỏ vết thương trí mạng, các vết thương nhỏ không giống nhau. Vậy có xem là vụ án liên hoàn không?”

“Khoan đã, trước tiên điều tra quan hệ xã hội của Đường Tô, cả ngoài đời lẫn mạng xã hội.” Hoa Sùng nói: “Tôi đi gặp cha mẹ nạn nhân.”

Đường Tô mất tích đã hơn hai tháng, vợ chồng Đường Hồng và Chu Anh đã có chuẩn bị tâm lý, biết được con gái yêu bị sát hại, lập tức chạy tới thị cục. Đường Hồng làm việc ở Sở Giáo Dục từ lâu, địa vị cao; còn Chu Anh là giáo sư làm việc tại Viện khoa học đại học Lạc Thành, học thuật thành tựu không thấp. Hai người đều mặc đồ đen ngồi chờ ở phòng thẩm vấn, khuôn mặt tiều tụy, đau khổ, nhìn ra được bọn họ vừa mới khóc.

Hoa Sùng từ trước đến nay không thích gặp mặt cha mẹ của nạn nhân, nhưng không thích vẫn phải gặp. Ngày xưa người hay cùng đồng hành với anh để gặp mặt gia đình nạn nhân là Khúc Trị, nhưng lần này Khúc Trị mang theo đội viên đi đến trường Quốc Tế Âu Lai, người ngồi bên cạnh anh lần này là Liễu Chí Tần.

Đường Hồng trầm mặc rũ đầu, ánh mắt không động đậy, trả lời vấn đề từ đầu đến cuối là Chu Anh.

Đường Tô là con gái duy nhất của hai người, tốt nghiệp cấp hai liền đi du học ở Úc, sau đó sinh sống ba năm ở Anh, sau hai mươi lăm tuổi về nước làm việc ở trường Quốc Tế Âu Lai.

Đây là trường dự bị đại học có tiếng ở Lạc Thành, được mọi người xưng tụng là trường qúy tộc, có thể vào học phải là con nhà giàu —— có thành tích học tập tốt cũng không được. Nhà giàu có con đều gửi vào trường, mỗi năm đóng học phí kếch xù, vì không chỉ để con cái tiếp xúc với tài nguyên tốt, đồng thời cũng cho bọn họ tiếp xúc với chương trình học cao hơn, vì bọn họ sau này sẽ tiếp nhận cơ nghiệp của gia đình.

Âu Lai không cần giáo viên giỏi, nhưng yêu cầu kiến thức phải cao, mời giáo viên là một nửa dạy học, một nửa phụ trách dẫn dắt học sinh du học, làm tiền đề mở rộng tầm mắt.

Đường Tô khi vừa vào Âu Lai, đảm nhiệm chính là giáo viên chỉ đạo du học.

Từ đó về sau, bởi vì quan hệ của Đường Hồng, Chu Anh ở ngành giáo dục, Đường Tô nhanh chóng thăng chức, hai mươi chín tuổi liền trở thành Phó hiệu trưởng thường vụ trường Âu Lai.

Bất quá trường Âu Lai có rất nhiều Phó hiệu trưởng, không có thực quyền rõ ràng.

“Tô Tô không có chí tiến thủ, công việc của con bé là do tôi và cha nó chuẩn bị cho, nếu sớm biết rằng sẽ khiến cho người khác ghen ghét, chúng tôi tuyệt đối sẽ không làm như vậy.” Mắt Chu Anh không còn thần thái, vạn phần bi thống, “Là chúng tôi hại nó!”

Hoa Sùng hỏi: “Ghen ghét? Ý của bà là có người không thích Đường Tô?”

Đường Hồng vẫn luôn im lặng ho vài tiếng, nhắc nhở vợ mình: “Không có chứng cứ, không được nói bậy!”

“Không phải nó thì còn ai vào đây?” Chu Anh nhìn về phía chồng, “Tô Tô là bị người hại chết nha! Tô Tô từ nhỏ đến lớn không đắc tội ai, không tranh không đoạt, thiện lương đơn thuần. Trừ bỏ nó ra, ai sẽ hận Tô Tô như vậy!”

“Mấy lời này thì tôi với bà có thể nói với nhau nhưng đây là sở cảnh sát, nói gì cũng cần có chứng cứ.” Đường Hồng nói: “Tô Tô đi rồi, tôi không chịu nổi, nhưng chúng ta không có chứng cứ, nói ra lại thêm phiền!”

“Nếu có phát hiện gì thì mong hai ông bà cho chúng tôi biết, có giá trị hay không thì để chúng tôi phán đoán.” Hoa Sùng nghiêm nghị nói: “Nhưng nếu hai người không nói, manh mối quan trọng sẽ bị bỏ qua.”

Chu Anh nhỏ giọng khóc nức nở.

Đường Hồng nhíu chặt hai hàng lông mày, “Nhưng chúng tôi không có chứng cứ.”

“Không sao, chúng tôi sẽ tìm chứng cứ.” Trả lời ông chính là Liễu Chí Tần.

Chu Anh nhìn nhìn Đường Hồng, trầm mặc vài phút, bắt đầu giãi bày: “Tô Tô đã từng có người bạn rất thân, cùng tuổi với con bé, tên là Tiếu Lộ. Chúng tôi nghe nói con bé nuôi sống cả gia đình bằng lương của nó.”

trinh thám

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: