Hồng nhan 18

Edit + Beta: Alice


Ánh mắt Liễu Chí Tần quá ôn nhu, như một mạch nước ngầm lẳng lặng chảy xuôi, Hoa Sùng không động đậy nhắm mắt lại, giọt nước mắt ngắn ngủi len lén chảy qua kẽ tay, khi anh mở mắt ra, giọt nước mắt mềm mại ấy đã biến mất từ khi nào.

Anh đứng dậy, liếc nhìn Liễu Chí Tần, đuôi mắt hơi rũ nhìn về phía không sáng không tối kia, “Không cần cậu bồi tôi đâu, hình cảnh Tổ Trọng Án không yếu ớt như vậy. Tôi đói bụng rồi, đi, tôi mời cậu ăn khuya.”

Con phố nhỏ đối diện thị cục có rất nhiều quán ăn đêm, mỗi quán Hoa Sùng đều đã ăn qua, kéo Liễu Chí Tần đi đến quán ăn chuyên bán cháo giò heo mua hai chén, đi tiếp đến quán ăn Hàn Quốc gọi thêm hai phần thịt bulgogi, cuối cùng đi vào một quán chuyên bán thức ăn xào nướng gọi thêm hai dĩa đồ xào, mới kéo hai cái ghế, vẫy tay hô: “Lại đây ngồi.”


Liễu Chí Tần mới vừa ngồi xuống, nhân viên mang tới cháo và thịt bulgogi. Bốn phần ăn chiếm hết nửa cái bàn, cháo giò heo bốc hơi nghi ngút, thịt bulgogi màu sắc mê người, hai bên màu sắc khác biệt, số lượng không phải đủ mà là quá nhiều cho hai người.

Hoa Sùng đem bình trà Thiết Quan Âm nhạt nhẽo đổ vào hay ly, tách hai đôi đũa, chia một đôi đưa cho Liễu Chí Tần, “Ăn trước đi, đồ xào còn phải chờ thêm tí nữa.”

Liễu Chí Tần chọc chọc dĩa thịt, “Hoa đội, anh ngày thường cũng ăn nhiều như vậy?”

Hoa Sùng vùi đầu húp cháo, nghe vậy nâng mắt lên, “Nhiều lắm hả?”

“Không nhiều.” Liễu Chí Tần cười, “Bất quá cũng còn được.”

“Vậy cậu phải làm quen đi.” Hoa Sùng đùa nghịch tô cháo, “Tổ Trọng Án khác với đơn vị trước kia của cậu, khi không có án tử thì an nhàn, nhưng khi có án tử thì vội đến mức có khi một ngày cũng chỉ ăn được một bữa cơm, không ăn nhiều như vậy thì sao có sức?”

Liễu Chí Tần gật gật đầu, “Vất vả rồi.”

“Chậc, nên thực hiện chức trách mà thôi, chưa nói tới vất vả hay không vất vả.” Hoa Sùng cười cười, đôi mắt rũ xuống nhìn về phía trước, “Có sợ không?”

“Dạ?”

“Có sợ vất vả không?”

Ánh mắt Liễu Chí Tần nhu hòa mà nhìn lại, “Hoa đội, anh nói là —— nên thực hiện chức trách mà thôi, chưa nói tới vất vả hay không vất vả, như thế nào lại hỏi tôi sợ vất vả hay không, anh đang câu cá hả?”

“Con cá này rất thông minh, không cắn câu.” Hoa Sùng múc một muỗng cháo, “Không uống rượu được, tôi lấy cháo thay rượu, hoan nghênh đồng chí Tiểu Liễu gia nhập Tổ Trọng Án.”

Liễu Chí Tần cũng múc một muỗng cháo, “Mời?”

Hoa Sùng xuất thân đặc cảnh, theo thói quen nắm thương, lực tay cực ổn, chạm vào cái muỗng của Liễu Chí Tần, một giọt cháo cũng chưa trào ra ngoài.


Liễu Chí Tần hơi nhướng mày, một hơi cạn sạch muỗng cháo.

“Đợi lâu đợi lâu! Đồ xào tới đây!” Đúng vào lúc này, ông chủ tự mình đem tới một dĩa đồ xào lớn, nào là xương sườn, thịt khô, chân giò hun khói, lươn cùng các loại thức ăn chay hỗn xào ở bên nhau, mùi hương lan tỏa bốn phía.

Hoa Sùng nâng cằm hướng Liễu Chí Tần, “Tranh thủ lúc còn nóng thì ăn đi, ăn không đủ thì mình đi mua thịt nướng ăn tiếp.”

Liễu Chí Tần cười, “Đủ rồi đủ rồi.”

Hoa Sùng: “Đừng khách khí với tôi.”

“Không khách khí với anh mà.” Liễu Chí Tần nói: “Tôi mới đến còn chưa quen với cảnh ăn uống như mọi người.”

Hoa Sùng nghiêng người liếc mắt một cái, “Được rồi, ăm cơm đi, đừng chờ nữa.”
Bữa thịt nướng cuối cùng cũng không thành, ngay cả đồ xào cũng ăn không xong. Đang ăn thì Hoa Sùng tiếp nhận điện thoại, biểu tình từ khiếp sợ biến thành kinh ngạc, lại biến thành hoang mang.

Liễu Chí Tần buông đôi đũa, quan tâm hỏi: “Làm sao vậy?”

Hoa Sùng nói: “Khúc Trị gọi tới nói cây búa mà Khâu Đại Khuê gây án tra ra DNA của Từ Ngọc Kiều.”

Liễu Chí Tần ngạc nhiên, “Cái gì?”

Ở văn phòng Tổ Trọng Án, Hoa Sùng cầm tờ báo cáo mà Khoa Kiểm Nghiệm đưa tới, đôi mày càng nhăn càng sâu.

Cây buá gây án rất bình thường, tay cầm bằng gỗ, trên đầu búa dính phần lớn là máu và não của Khâu Quốc Dũng, tay cầm thì có dấu vân tay của Khâu Đại Khuê. Nhưng ở khe hở giữa đầu với thân búa, có dính chút máu khô, so sánh mẫu DNA, vết máu này thuộc về Từ Ngọc Kiều. Mà phán đoán từ phần đầu của hai nạn nhân, hai thanh búa vô cùng có khả năng là một.

“Hiện tại chúng ta có hai giả thiết.” Hoa Sùng nhanh chóng bình tĩnh lại, “Thứ nhất, Khâu Đại Khuê nói dối, Từ Ngọc Kiều là do hắn tự giết, hoặc là hắn cùng Khâu Quốc Dũng giết hại, hắn nói chuyện Khâu Quốc Dũng ép bức Vương Tố, Phó Lị tự sát đều là do hắn bịa ra, bởi vì một nguyên nhân khác mà hắn giết hại Khâu Quốc Dũng, có thể Từ Ngọc Kiều là mấu chốt; thứ hai, Khâu Đại Khuê không có nói dối, hắn chỉ giết Khâu Quốc Dũng, mà cây búa đã sát hại Từ Ngọc Kiều là của hung thủ.”


“Khâu Đại Khuê cự tuyệt không thừa nhận chính mình giết Từ Ngọc Kiều, nói căn bản không quen biết nạn nhân.” Khúc Trị nói: “Nhưng hắn không thể giải thích vì sao trên cây búa nhà mình có dính máu Từ Ngọc Kiều.”

“Hắn khẳng định cây búa đó là của nhà hắn?” Hoa Sùng hỏi.

Khúc Trị ngừng vài giây, “Trạng thái tinh thần của hắn không tốt, thời điểm tôi thẩm vấn hắn, lúc thì hắn nói cây búa kia là của nhà hắn, đã dùng vài chục năm sẽ không nhận lầm; lúc lại nói mỗi nhà đều có cây búa đó, nhìn qua không sai biệt lắm, hắn không phân biệt nổi cây búa kia có phải của nhà hắn hay không.”

“Có thể điều tra nguồn gốc cây búa đó không?”

“Cây búa được sản xuất vài chục năm trước, mười hộ gia đình hết chín hộ xài cây này, không tra ra.” Nói chuyện chính là Lý Huấn Khoa Kiểm Nghiệm, “Hoa đội, tôi có ý kiến.”

Hoa Sùng gật đầu ý bảo hắn nói tiếp.

“Loại công cụ dùng qua vài thập niên này, mặt trên hoặc nhiều hoặc ít đều sẽ lưu vết bẩn, thậm chí là vân tay nhiều người.” Lý Huấn nói: “Nhưng vừa rồi trải qua kiểm tra, mặt trên trừ bỏ máu và óc não, lông tóc, cũng chỉ có vân tay của Khâu Đại Khuê, dư thừa vấy mỡ đều không có. Này hiển nhiên không phù hợp logic.”

“Ý của anh là hung thủ mang bao tay giết hại Từ Ngọc Kiều, sau đó rửa sạch vết tích còn thừa trên búa, nhưng cố ý lưu lại một ít máu đen, cuối cùng lấy phương thức nào đó đặt ở trong nhà Khâu Đại Khuê?” Hoa Sùng hỏi.

“Đúng vậy.” Lý Huấn đẩy mắt kính, “Bằng không cây búa kia không có khả năng sạch sẽ như vậy.”

Hoa Sùng gật gật đầu, tầm mắt quét một vòng phòng hội nghị, “Chiếu theo ý của Huấn Tử, chúng ta đặt giả thiết người sát hại Từ Ngọc Kiều không phải là Khâu Đại Khuê, vậy hung thủ làm thế nào thần không biết quỷ không hay đặt hung khí vào nhà Khâu Đại Khuê? Hắn cùng Khâu gia có quan hệ gì? Có mục tiêu gì mà giá họa cho Khâu gia? Hay là giống Tang Hải chôn dao gọt hoa quả tùy tiện tìm một chỗ xử lý hung khí?”

Phòng họp an tĩnh hẳn đi, mỗi người đều nhíu mày suy tư.

“Hắn là khi nào đem búa bỏ ở Khâu gia?” Mười ngón tay Hoa Sùng gõ vào nhau, đặt thêm câu hỏi, “Đặt ở nơi nào? Hắn có phải cảm thấy cha con Khâu gia sẽ không phát hiện cây búa có vấn đề? Cây búa của Khâu gia chạy đi đâu?”


Tổ trưởng Tổ Điều Tra Kỹ Thuật Viên Hạo thở dài, “Đáng tiếc khu vực Khâu Đại Khuê ở không có camera theo dõi, hoàn toàn là một mảnh góc khuất. Bằng không chúng ta ít nhất có thể phát hiện kẻ tình nghi.”

Hoa Sùng nghĩ nghĩ, “Ngân kiểm lập tức đi thu thập dấu chân bên ngoài Khâu gia.”

Khúc Trị lắc đầu: “Trong phòng dấu vết đã lấy ra, không có dấu chân người xa lạ. Bên ngoài tới tới lui lui đều là người, dấu chân đã sớm rối loạn, muốn bằng cách này tìm được người bị tình nghi, quá khó.”

“Không có việc gì, thu thập trước đi.” Hoa Sùng nói: “Có hay không để nói sau. Mặt khác, hừng đông ngày mai, điều tra viên đi hỏi thăm phụ cận Khâu gia xem có người nào khả nghi xuất hiện gần nhà Khâu Đại Khuê không.”

“Hoa đội.” Liễu Chí Tần giơ giơ lên tay, “Theo giả thiết vừa rồi của anh tôi có ý kiến.”

Tất cả mọi người nhìn về phía hắn.

Hoa Sùng gật đầu, “Nói nghe một chút.”

“Vẫn là ở giả thiết ‘Khâu Đại Khuê không có nói sai’ —— hung thủ có thể dùng búa của Khâu gia giết Từ Ngọc Kiều, rồi sau đó trả về chỗ cũ?” Liễu Chí Tần nói, “Trước mắt chúng ta tìm được hai hung khí, một là cây búa có máu Từ Ngọc Kiều, hai là con dao gọt hoa quả có máu Từ Ngọc Kiều, nhưng Khâu Đại Khuê cùng Tang Hải đều không thừa nhận giết Từ Ngọc Kiều. Nếu bọn họ xác thật cùng án mạng không quan hệ, như vậy hung thủ chân chính phi thường giảo hoạt. Tang Hải đột nhiên xuất hiện ở hiện trường, còn cầm dao, đối với hung thủ mà nói là ngoài ý muốn, nhưng với Khâu Đại Khuê có khả năng là không phải ngoài ý muốn, hung thủ cố ý giá họa cho hắn, hoặc là giá họa cho Khâu Quốc Dũng.”

Nhóm điều tra viên nghị luận sôi nổi, Hoa Sùng lẩm bẩm nói: “Mượn dao giết người, còn vật quy nguyên chủ. Điều tra có thể vào tay cha con Khâu gia.”

“Hung thủ giảo hoạt, nhưng có hai điều là hắn không thể dự đoán.” Liễu Chí Tần nói: “Thứ nhất, hắn không biết ai sẽ phát hiện thi thể, ai sẽ báo nguy. Thứ hai, hắn không biết lúc nào Khâu Đại Khuê sẽ dùng đến cây búa giết Khâu Quốc Dũng. Nếu Khâu Đại Khuê không phát hiện thi thể, cũng không có giết hại Khâu Quốc Dũng, như vậy đem búa giấu ở Khâu gia, không nhất định sẽ bị chúng ta tìm được. Này phản ánh tâm lý hung thủ —— hắn cực độ muốn che giấu chính mình, tiếp theo mới là tùy tiện giá họa cho cha con Khâu gia, đến nỗi có thể giá họa thành công hay không, hắn không cần để ý.”

Hoa Sùng tiếp nhận lời nói, “Loại tâm lý này thuyết minh, hắn cùng cha con Khâu gia có mâu thuẫn, nhưng mâu thuẫn này không tính là cừu hận, không nhất định phải quăng tội danh giết người lên lưng đối phương, đúng không?”

Ánh mắt Liễu Chí Tần nghiêm túc, “Đúng. Bất quá còn có một chút —— mâu thuẫn là không tránh khỏi, nếu mâu thuẫn giữa hắn cùng cha con Khâu gia lớn, như vậy xích mích trong lòng hắn tuyệt không bỏ qua, cha con Khâu gia khẳng định cũng ghi hận hắn. Như vậy chúng ta một khi phát hiện hung khí ở Khâu gia, cha con Khâu gia tất nhiên sẽ kêu oan, công bố bị người hãm hại. Lúc này hắn sẽ làm ‘ hãm hại giả ’ bị cha con Khâu gia ép buộc, ngược lại bại lộ hành tung. Cho nên tôi cảm thấy, bọn họ mâu thuẫn không lớn, có thể là hắn đơn phương ghi hận cha con Khâu gia.”

“Có ý tứ.” Hoa Sùng kẹp bút, đầu bút nhẹ nhàng gõ gõ lên mặt bàn.

“Ngoài ra.” Liễu Chí Tần tiếp theo nói: “Hoa đội, anh vừa rồi nhắc tới thời gian hung thủ quăng búa, tôi cho rằng không thể nào là ngày 16 được, bởi vì khi đó thi thể Từ Ngọc Kiều đã bị phát hiện, khu đất hoang nơi nơi là cảnh sát, cư dân cũng nhìn chằm chằm, nếu muốn quăng búa đi thì nguy hiểm sẽ lớn hơn. Tôi cho rằng cùng ngày xảy ra vụ án, cũng chính là buổi tối ngày 13 rạng sáng ngày 14, hắn đem búa đặt ở Khâu gia.”

Hoa Sùng suy tư một lát, “Tôi phải đi thẩm vấn lại Khâu Đại Khuê. Mọi người có ý kiến gì khác không? Nói ra đi.”

“Tôi cảm thấy giả thiết này không chắc chắn cho lắm.” Khúc Trị đột nhiên nói: “Huấn Tử cùng Liễu…… Tiểu Liễu phân tích đều có đạo lý, nhưng từ chứng cứ hiện có, Khâu Đại Khuê có hiềm nghi rất lớn. Nếu giết hại Từ Ngọc Kiều chính là hắn, như vậy rất nhiều chi tiết đều thông qua.”


“Đúng vậy, nếu hắn là hung thủ, rất nhiều nỗi băn khoăn đều giải quyết dễ dàng.” Ngón cái và ngón giữa của Hoa Sùng xoa huyệt Thái Dương, “Nhưng hắn vô duyên vô cớ vì sao muốn giết Từ Ngọc Kiều?”

“Đương nhiên là cướp tiền cướp sắc.” Trương Mậu nói.

Hoa Sùng lắc đầu, “Hai khả năng này trước kia chúng ta phân tích qua, quá gượng ép, tôi thấy có sơ hở. Bất quá không quan hệ, dù sao Khâu Đại Khuê ở trong cục, tiếp tục thẩm vấn là được. Tiếp tục lục xoát nhà bọn họ, đừng quên hung thủ còn chưa đem túi xách của Từ Ngọc Kiều đi tiêu tang. Nếu người thật là cha con Khâu gia giết thì chúng ta không lý do gì tìm không thấy đồ vật bị bọn họ lấy đi.”

Lúc này, Liễu Chí Tần lại giơ giơ tay lên, dùng khẩu hình nói: “Hoa đội.”

“Hử?” Hoa Sùng nhướng cao một bên mày.

“Vừa rồi ở phòng thẩm vấn, một lời nói của Khâu Đại Khuê gây ấn tượng với tôi.” Liễu Chí Tần nói, “Hắn nói con người sinh ra bất bình đẳng, nếu Khâu Vi Vi sinh ra ở một gia đình giàu có thì chính là tiểu công chúa, sinh ở nhà bọn họ, chính là trời sinh thua người. Đối với điều kiện gia đình, chênh lệch giàu nghèo, địa vị xã hội, hắn rất để tâm .”

Hoa Sùng dừng bút, đối diện với Liễu Chí Tần liền minh bạch đối phương muốn nói cái gì.

Liễu Chí Tần nói: “Lần trước chúng ta có nói đến khả năng giết người, nếu hung thủ giết hại Từ Ngọc Kiều là Khâu Đại Khuê, như vậy có khả năng —— hắn đứng ở góc độ từ nhỏ bần cùng như Khâu Vi Vi, ghen ghét Từ Ngọc Kiều vừa sinh ra đã là tiểu thư phú quý?”


beef bulgogi

Góc editor: edit chương này tui đói bụng quá man!!!

trinh thám

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: