Hồng nhan 17

Edit + Beta: Alice

Khâu Đại Khuê nhìn thấy Hoa Sùng đầu tiên là kinh hoảng rồi chợt cười lớn, trong mắt phóng ra tia hưng phấn quái dị.

“Đồng chí cảnh sát.” Hắn nói: “Có thể giết chết Khâu Quốc Dũng tôi phải cảm ơn anh rất nhiều!”

Khúc Trị đập bàn, quát: “Anh nói bừa cái gì!”

Hoa Sùng nói: “Để hắn nói.”

Liễu Chí Tần cũng đi theo tới đây, vốn là phòng thẩm vấn không lớn đột nhiên phá lệ chen chúc đầy người.

“Tôi không có nói bừa.” Khâu Đại Khuê ha hả cười vài tiếng, “Tôi đã sớm muốn giết chết Khâu Quốc Dũng, nhưng tôi không có dũng khí, tôi không dám! Cái tên súc sinh kia là cha tôi, tôi hận lão hại chết mẹ và vợ tôi, tôi có nằm mơ cũng thấy mình thọt dao vào người lão, nhưng tôi mẹ nó cái gì cũng không dám làm!”

“Tôi ở nhà của lão, cùng lão bán bữa sáng cơm trưa ăn khuya, cùng lão nuôi dưỡng Vi Vi. Vi Vi là đứa trẻ hiền lành, nếu con bé là con trai thì không còn gì để nói. Nhưng Vi Vi là con gái —— các người gặp qua Vi Vi chưa? Con bé đáng yêu, xinh đẹp, càng lớn càng giống mẹ nó —— nuôi con gái khó lắm, tôi muốn con bé sống tốt một chút, nhưng tôi không có bản lĩnh, không thể cho con bé điều kiện như nhà người ta.”

“Tuy rằng…… Tuy rằng hiện tại sinh hoạt của con bé cũng không tồi.” Khâu Đại Khuê dùng sức lau mặt, thanh âm nặng nề, “Ai nói con người sinh ra là bình đẳng? Vi Vi nếu có thể sinh ra ở gia đình giàu có, con bé chính là tiểu công chúa, nhưng con bé đầu thai không đúng chỗ, thành con gái của tôi. Tôi có thể cho nó cái gì đây? Cái nhà này có thể cho nó cái gì? Vi Vi của tôi, từ lúc sinh ra đã thua kém người ta về mọi mặt.”

Mọi người đều trầm mặc.

Con trẻ vô tội.

Khâu Đại Khuê giết Khâu Quốc Dũng, thủ đoạn cực kỳ hung tàn, sau này khó thoát khỏi lao ngục. Mà khi hắn đập chết Khâu Quốc Dũng, Khâu Vi Vi bảy tuổi đứng ở ngoài cửa. Con bé có lẽ không nhìn thấy thảm kịch đang diễn ra trong phòng, nhưng con bé nghe thấy tiếng búa gõ trầm đục, nghe thấy tiếng Khâu Quốc Dũng giãy giụa kêu cứu, thậm chí nghe thấy tiếng máu phun tung toé hòa lẫn với tiếng người.

Con bé ngửi thấy mùi máu tươi đặc sệt trong không khí.

Con bé mở cửa ra nhìn, trên sàn nhà đầy vết máu tươi.

Con bé sống được bảy năm, đã ở giây phút kia mà hoàn toàn thay đổi, lần đầu tiên cảm nhận được thần chết.

Có lẽ con bé thấy được Khâu Đại Khuê mang theo cây búa, cả người đầy máu từ trong nhà đi ra.

Có lẽ con bé hoảng sợ vội vàng liếc mắt vào trong phòng, thấy được não của Khâu Quốc Dũng bắn tung tóe.

Tiện đà nhìn đến rèm châu dính đầy vết máu.

Con bé sinh ra không lâu thì mất mẹ, hiện giờ mất đi ông nội.


Rất nhanh thôi, cha con bé cũng rời bỏ nó mà đi.

Ngực Hoa Sùng buồn đến lợi hại, mở cửa phòng đi ra ngoài, thở dài một hơi.


Hoa Sùng miễn cưỡng ép xuống cảm giác vô lực cuồn cuộn dâng lên kia, hỏi: “Cho nên anh vẫn luôn nhẫn nhịn?”

“Đúng vậy, nhẫn nhịn.” Khâu Đại Khuê lộ ra biểu tình thoải mái, “Sau khi Tiểu Lị qua đời, tôi nhịn lão suốt sáu năm. Mấy năm gần đây tính tình của lão càng ngày càng táo bạo, hở một chút liền động thủ, tôi mẹ nó cũng chịu đựng. Nhưng lần này, tôi, tôi thật sự nhịn không nổi nữa.”

“Ha, nếu sớm biết giết người là sẽ thoải mái như vậy, tôi nên sớm giết chết lão!”

Hoa Sùng kiềm chế lửa giận, “Lúc này? Khâu Quốc Dũng làm cái gì?”

Khâu Đại Khuê cười một cách biến thái, “Đồng chí cảnh sát, không phải anh vẫn luôn cảm thấy khó hiểu vì sao tôi không báo án khi phát hiện thi thể phải không? Tôi nói cho anh biết, Khâu Quốc Dũng cũng cảm thấy khó hiểu.”

“Lão cho rằng tôi phát hiện Từ Ngọc Kiều là muốn kéo cảnh sát tới, các anh sẽ tra ra lão hại chết mẹ và vợ tôi, bắt lão đi tù. Các người cũng thấy được, lão phi thường sợ hãi khi tiếp xúc với cảnh sát, trong lòng lão có quỷ, lòng lão hoảng loạn chính là chứng cứ!”

Khâu Đại Khuê thở dốc, lại nói: “Bất quá các người đều hiểu lầm tôi. Đồng chí cảnh sát, anh cho rằng tôi có quan hệ với cô gái đã chết kia, còn Khâu Quốc Dũng cho rằng tôi hô to là muốn cho cảnh sát đi bắt lão, kỳ thật đâu có phức tạp như mấy người nghĩ. Đúng, phiến đất hoang kia đích xác có rất nhiều rác rưởi, mùi hôi ngửi không nổi, người bình thường không ngửi ra mùi lạ, nhưng tôi thì khác. Vì cái gì? Bởi vì lúc trước khi tôi về đến nhà, ngửi thấy chính là thi thể đang phân hủy của Tiểu Lị! Cái mùi kia, tôi, tôi……”

“Tôi cả đời cũng không quên được!”

Trong không khí tựa hồ vẫn còn mùi máu nhàn nhạt vây quanh.

Giây lát sau Khâu Đại Khuê “Hắc hắc” cười hai tiếng, “Bất quá thời điểm mới vừa ngửi được mùi hôi thối đó, tôi không có cảm giác gì hết, chỉ cảm thấy quen thuộc, nhưng không nhớ tới đó là mùi thi thể.”

“Tôi không phải là người lo chuyện bao đồng, đất hoang kia cũng thật lâu không đi qua, nhưng ngày đó tôi như bị ma dẫn đường dường như nếu không tìm ra được mùi đó cả người liền chịu không nổi. Thời điểm nhìn thấy thi thể tôi bị dọa sợ đến phát ngốc, sợ tới mức đặt mông ngồi dưới đất, đi không nổi bò cũng không xong, đầu óc tôi không nghĩ nhiều chỉ muốn la to —— tôi là tên không tiền đồ vậy mà bị dọa sợ. Cũng là lúc ấy, tôi mới đột nhiên nhớ tới, cái mùi tanh tưởi đó chính là phát ra từ thi thể.”

Đại khái là nghĩ tới tình hình lúc đó, Khâu Đại Khuê dừng lại, khó khăn hít thở, qua nửa ngày mới nói tiếp: “Ở dưới tình huống này, tôi không nghĩ tới báo nguy. Thật vất vả mới trấn định được tâm lý thì đã có người báo nguy. Sau đó tôi từ từ bình tĩnh, càng nghĩ càng sợ, cảm thấy không báo nguy là đúng. Bởi vì một khi tôi báo cảnh sát, các người sẽ truy hỏi tôi không thôi, phim truyền hình đều là diễn như vậy.”

“Sau đó các người nhất định sẽ tra ra bánh bao thịt nhà chúng tôi có vấn đề.”

Hoa Sùng nhíu mày: “Anh lo lắng chính là cái này?”

“Đồng chí cảnh sát, anh cho rằng đây là việc nhỏ sao?” Khâu Đại Khuê cười thảm lắc đầu, “Bánh bao nhân thịt nhà tôi không phải lúc nào cũng có vấn đề, có khi cũng dùng thịt tươi mới. Nhưng thịt mới đắc lắm, không thể hỏng rồi ném đi? Huống chi có chút thịt căn bản không hư, chỉ là không còn tươi có chút mùi mà thôi. Tôi và Khâu Quốc Dũng thêm rất nhiều gia vị để giảm đi mùi hôi rồi bỏ vào bánh bao đem ra ngoài bán. Anh cảnh sát hiện tại thành phố cấp giấy phép cho chúng tôi mở quán, nhưng một khi bị phát hiện nhân thịt có vấn đề, chúng tôi sẽ bị tước giấy phép không thể buôn bán nữa.”

“Không bán đồ ăn thì nhà tụi tôi sẽ hết đường sống. Đối với các anh có thể là việc nhỏ, nhưng đối với nhà chúng tôi……”

“Cái người hay cướp đoạt sinh ý nhà chúng tôi Lý Bảo Liên hay nói cái gì ‘bần cùng hạn chế sức tưởng tượng của con người’. Tôi hỏi bà ấy nghe ở đâu, bà ấy nói tất cả mọi người trên mạng đều nói như vậy.” Khâu Đại Khuê xoa xoa mắt, “Tôi không biết bần cùng có hạn chế sức tưởng tượng của tôi hay không, nhưng tôi biết —— sinh hoạt nghèo khó cướp đi sức tưởng tượng của con người! Các anh căn bản không biết, chúng tôi sinh ra đã nằm dưới lòng bàn chân của người ta, chúng tôi muốn sống tốt thì cần đến nhiều dũng khí lẫn mạnh mẽ!”

Khâu Đại Khuê than thở một tiếng, “Cho nên tôi không dám báo nguy, thấy cảnh sát liền khẩn trương, tôi hối hận khi phát hiện thi thể cô gái kia, hối hận kêu to đưa tới nhiều người như vậy, tôi cũng hận cô gái kia nữa. Nếu không có chuyện xảy ra, các anh căn bản sẽ không chú ý tới tôi, cũng sẽ không tra ra bánh bao nhân thịt nhà chúng tôi có vấn đề.”

Liễu Chí Tần quay đầu nhìn Hoa Sùng, Hoa Sùng cắn môi, sắc mặt khó coi.

“Từ ngày tôi phát hiện thi thể thì Khâu Quốc Dũng bắt đầu nổi điên, nghi thần nghi quỷ, nói tôi muốn hại chết lão. Tôi nhịn lười so đo với lão. Nỗi sợ của tôi với lão không giống nhau, lão sợ các người tra ra lão sát hại mẹ và vợ tôi, còn tôi sợ các anh tra ra nhân thịt có vấn đề. Nhưng chúng tôi đều sợ cảnh sát tìm đến tới cửa.”

“Lão mắng tôi, tôi chỉ có nhẫn và nhẫn. Nhưng tôi không nghĩ tới lão sẽ động thủ với Vi Vi. Cái lão súc sinh này, tôi đập đầu lão là còn nhẹ, tôi nên chậm rãi tra tấn cho đến khi lão chết mới thôi!”


Khâu Đại Khuê rùng mình, giận không thể phát tiết, “Sau khi các người tra ra bánh bao nhân thịt không hợp vệ sinh, lão mắng tôi không thôi, về nhà còn đạp gãy cánh cửa.”

“Trong lòng tôi loạn lắm chứ, không biết về sau phải làm gì bây giờ. Lão ở nhà phá đồ, tôi không thèm nhìn lão bỏ ra ngoài kiếm người đánh bạc.”

“Qua hai ngày sau tôi đón Vi Vi về nhà, mới phát hiện lão bỏ rèm châu mà mẹ tôi đã làm. Vi Vi rất thích rèm châu đó, vừa thấy liền khóc. Rèm châu tuy rằng cũ xưa nhưng là đồ vật có tình cảm duy nhất ở trong nhà. Tôi đi tìm rèm châu về treo lên lại, sau đó tìm chút công cụ, đi sửa cánh cửa gỗ bị đạp hư.”

“Nhưng sửa được một chút tôi lại nghe được tiếng Vi Vi khóc, còn có tiếng la mắng của Khâu Quốc Dũng, tôi lập tức nóng nảy, búa cũng chưa buông liền vội vàng đuổi vào trong phòng.”

Khâu Đại Khuê siết chặt nắm tay, trên cánh tay cuồn cuộn gân xanh, nói: “Lão lại muốn đem bỏ rèm châu! Vi Vi quỳ trên mặt đất ôm chân lão, lão đá Vi Vi, còn tát Vi Vi một bạt tai!”

“Đó là con gái của tôi! Lão hại chết hai mạng người còn chưa đủ sao còn muốn hại thêm con gái của tôi!”

“Tôi bảo con bé ra khỏi nhà, còn lão ở trong phòng mắng mỏ. Cửa gỗ chưa sửa xong, không che được gì nhiều nên tôi nói nhỏ với con bé nếu có nghe được cái gì cũng không được tiến vào.”

“Sau đó tôi vào nhà giết chết lão.”

“Dùng búa đập mười cái? Hay là mấy chục cái? Tôi không nhớ được.”


Khâu Đại Khuê cười rộ lên, “Tôi mẹ nó nên sớm giết lão, lão súc sinh đáng chết!”

Tiếng cười từ phòng thẩm vấn quanh quẩn ở trên hành lang, mặc dù là Hoa Sùng, cũng không nghĩ tới điều tra án tử của Từ Ngọc Kiều sẽ dắt ra thảm kịch gia đình thế này.

Anh hiểu rõ chuyện xảy ra với nhà họ Khâu không liên quan đến án tử. Điều tra đến chuyện buôn bán của Khâu gia là chuyện hợp tình hợp lí. Anh cũng hiểu, nếu như mình không phát hiện ra chuyện bánh bao kia dồn ép Khâu Đại Khuê vào đường cùng thì cũng sẽ có ngày một nguyên nhân khác xuất hiện, dẫn đến hành động vô nhân đạo như ngày hôm nay.
Nhưng mặc dù thấu hiểu, cũng đã sớm quen nhìn tử vong, anh vẫn là không đuổi đi nỗi buồn trong lòng kia được, câu nói kia âm thầm gây áp lực cho anh.

Hiện giờ Khâu Quốc Dũng đã chết, Vương Tố cùng Phó Lị toàn đã hoả táng, nguyên nhân hai người tự sát rốt cuộc là cái gì, Khâu Quốc Dũng có hay không bức bách hai người, đã không thể nào điều tra. Người đau khổ nhất chính là Khâu Vi Vi, tuổi còn nhỏ đã trải qua cha mình hại chết ông nội, con bé cũng không thể trở về căn nhà mà mình từng sống.  Mà sau này, Khâu Đại Khuê cũng vô pháp chiếu cố con bé.

Con bé phải làm sao bây giờ?
Sinh hoạt thế nào đây?

Hoa Sùng trở về văn phòng kéo ghế ngồi xuống, một tay che lại hơn phân nửa khuôn mặt, trong lòng sông cuộn biển gầm.

Liễu Chí Tần đi tới, kéo ghế lặng yên không một tiếng động mà ngồi xuống bên cạnh.

Văn phòng chỉ mở vài bóng đèn nửa sáng nửa tối. Hồi lâu sau, Hoa Sùng ngẩng đầu, ánh mắt đã mỏi mệt lại mờ mịt, thanh âm có chút khàn khàn, “Thời gian không còn sớm nữa cậu trở về đi.”

“Anh thì sao?” Liễu Chí Tần hỏi.

“Tôi?” Hoa Sùng miễn cưỡng mà cười cười, “Tôi ngồi ở đây một chút.”

Liễu Chí Tần không đứng dậy, cũng không nói gì, vẫn ngồi nguyên chỗ, ánh mắt dừng ở trên người Hoa Sùng.

Hoa Sùng nhăn mày, “Còn không đi?”

“Anh nói muốn ngồi một chút, tôi ngồi ở đây với anh.” Liễu Chí Tần thanh âm ôn hòa, không chút gợn sóng.


Hoa Sùng giật mình, miệng hé mở, thất thần, không nói ra lời.

Liễu Chí Tần gõ gõ lên mu bàn tay anh, cười nhẹ nói: “Được không, Hoa đội?”

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: