Hồng nhan 16

Edit + Beta: Alice

Từ khi phát hiện án mạng của Từ Ngọc Kiều, phân cục khu Phú Khang lập tức đem án mạng Khâu Quốc Dũng chuyển giao cho thị cục.

Lúc đó, Hoa Sùng đang cùng Liễu Chí Tần ở ngân hàng Tân Lạc một lần nữa điều tra quan hệ xã hội của Từ Ngọc Kiều. Án kiện trước mắt khó bề phân biệt, nhiều chứng cứ chỉ về Tang Hải, nhưng phản ứng của Tang Hải lại không giống là hung thủ. Liễu Chí Tần phân tích ra nguyên nhân giết người, mà quan hệ xã hội của Từ Ngọc Kiều không phức tạp, hằng ngày lui tới chỉ có người nhà, đồng nghiệp và Tang Hải. Nếu tạm thời đem Tang Hải đặt ở một bên, cũng đem động cơ xác định ở điều kiện ghen ghét kia thì người có thể nảy sinh ghen ghét với nạn nhân chỉ có thể là đồng nghiệp.

Tra đến một nửa, Khúc Trị gọi điện thoại tới.

“Hoa đội! Khâu Đại Khuê giết chết cha của hắn rồi tự mình báo án, nói là muốn tố giác chuyện cha hắn hại chết hai mạng người!”


“Khâu Đại Khuê?” Hoa Sùng thiếu chút nữa cho rằng chính mình nghe lầm, vội vàng đứng dậy bước nhanh ra một góc, “Hắn giết cha của mình?”

Liễu Chí Tần nghe vậy cũng cả kinh, quay đầu nhìn nhìn bóng dáng Hoa Sùng, chợt nở nụ cười mời nhân viên ngân hàng đang được hỏi chuyện ra khỏi phòng họp.

Hoa Sùng rất nhanh cúp điện thoại, mệt mỏi đỡ lấy cái trán, “Hết án này tới án kia, Khâu Đại Khuê giết chết lão Khâu, người đang ở thị cục nên tôi phải lập tức trở về.”

“Tôi về với anh.” Liễu Chí Tần dọn dẹp giấy bút, thuận tay cầm lấy bình trà hoa cúc mà Hoa Sùng uống được một nửa bỏ vào trong túi xách, “Đi thôi.”

“Lão không đáng được sống! Lão đáng chết từ lâu rồi!”

Phòng thẩm vấn Thị cục chi đội Hình Trinh, trên mặt trên tay Khâu Đại Khuê còn vết máu chưa rửa sạch sẽ, ánh nhìn hai mắt không bình thường, nhìn qua không giống bộ dáng chất phác như ngày thường.

Phụ trách thẩm vấn chính là Khúc Trị cùng Trương Mậu, Hoa Sùng cùng Liễu Chí Tần theo dõi ở một gian phòng khác.

Mười lăm phút trước, Từ Kham đã hoàn thành kiểm tra thi thể —— Khâu Quốc Dũng chết bởi vì tổn thương xương sọ, hung khí là một cây búa. Tử trạng của lão thực thê thảm, phần đầu bị đánh hơn mười cái, hơn phân nửa đầu đã sụp biến dạng hoàn toàn, máu cùng não bộ phun tung toé, hiện trường đầy vết máu.

“Lại là búa gia dụng?” Hoa Sùng lật xem báo cáo thi thể cùng hoá học, sắc mặt ngưng trọng.

Liễu Chí Tần đứng kế bên không nói một lời mà theo dõi chằm chằm.

“Vì cái gì anh muốn giết Khâu Quốc Dũng?” Khúc Trị hỏi.

“Tôi muốn báo thù cho mẹ và vợ tôi.” Khâu Đại Khuê vẫn ngồi không nhúc nhích, hai mắt nhìn thẳng phía trước, nhìn chằm chằm bức tường.

“Xem ra cái chết của Phó Lị không đơn giản.” Mười ngón tay của Hoa Sùng chạm nhau để ở bên môi, có chút tự trách, “Tôi không nên bỏ qua sau khi phát hiện điều bất thường.”

“Nhưng anh tinh lực hữu hạn.” Giọng nói Liễu Chí Tần mang theo mấy phần lạnh lẽo.


Lực chú ý của Hoa Sùng đặt tại màn hình theo dõi, không nhận thấy giọng nói của Liễu Chí Tần mang mấy phần đá lạnh.

“6 năm trước, vợ của anh mắc bệnh ung thư tử cung, lúc ở nhà dưỡng bệnh thì cắt cổ tay tự sát.” Khúc Trị lật xem hồ sơ từ phân cục khu Phú Khang mang tới, “Mẹ của anh là Vương Tố……”

“Tiểu Lị không phải tự sát, cô ấy muốn sống.” Khâu Đại Khuê ngắt lời, “Mẹ của tôi cũng vậy, hai người sinh bệnh nhưng đều muốn sống. Là cái tên súc sinh kia ép hai người đó! Lão ép hai người tìm đến cái chết!”
Hoa Sùng nắm chặt ngón tay, nhíu mày.

Ước chừng bởi vì đã giết qua người nên Khâu Đại Khuê không hề giống như trước đây mà sợ hãi. Hắn thẳng thắn ưỡn lưng ngồi ở ghế thẩm vấn, không hề sợ hãi, tốc độ giọng nói đều đều.

“Mẹ của tôi Vương Tố và vợ Phó Lị đều là bị Khâu Quốc Dũng bức tử!”

Hắn bắt đầu kể chuyện, nét mặt khi thì dữ tợn, khi thì vặn vẹo.

“Từ khi tôi được sinh ra cho đến bây giờ, vẫn luôn ở tại căn nhà trệt đó, nơi đó có chuyện gì tôi đều nhớ rõ.”

“Mẹ của tôi tên là Vương Tố, là một công nhân viên chức xưởng khuôn đúc, Khâu Quốc Dũng trước kia đi làm ở xưởng tráng men, sau khi nhà máy đóng cửa, hắn không tìm được công việc khác vẫn luôn ở nhà ăn bám.”

“Hắn say rượu, đánh bài, vô duyên vô cớ đánh tôi, cũng đánh mẹ tôi.”

Khi nói tới đây, thanh âm Khâu Đại Khuê bắt đầu run run nhỏ dần.

“Nhà tôi toàn nhờ vào mẹ, năm ấy không phải có câu khẩu hiệu sao —— phụ nữ có thể chống nửa bầu trời. Mẹ tôi chính là nửa bầu trời của nhà tôi…… Không, mẹ là cả bầu trời của tôi!”

“Nhưng bà ra đi khi tôi mới tám tuổi.”

Khâu Đại Khuê ngẩng cổ rồi cúi đầu, ánh mắt ảm đạm nhìn xuống, chờ hồi lâu mới một lần nữa mở miệng, “Bà bị ung thư tuyến tuỵ, nghe nói là ung thư thống khổ nhất.”


“Lão để mẹ tôi ở nhà, mỗi tuần đi sở y tế xin thuốc giảm đau chó má gì đó.”

“Mẹ tôi đau đến suốt đêm kêu to, gào đến khan cả giọng. Lão chê mẹ tôi phiền, căn bản mặc kệ sống chết của mẹ tôi, cả ngày ở bên ngoài quậy phá, về nhà liền chửi ầm lên, chỉa vào mẹ tôi nói —— sao mày còn chưa chết? Còn muốn liên lụy tới tao đến khi nào? Mày muốn sống đến khi con mày lấy vợ hả?”

Hoa Sùng khẽ cắn môi, hô hấp dần dần nhanh hơn.

Liễu Chí Tần vỗ lên vai anh hai cái, nhắc nhở nói: “Hoa đội.”

Hoa Sùng nhắm mắt gật gật đầu với biên độ cực nhỏ, tiếp tục nhìn theo dõi.

“Mới hai tháng thôi mà mẹ tôi đã qua đời, thuốc giảm đau căn bản không được dùng, sau đó lão cũng lười đi lấy thuốc giảm đau cho mẹ, tôi tự mình đi sở y tế xin nhưng không ai chịu đưa thuốc cho tôi, tôi chỉ có thể nhìn mẹ đau đến chết đi sống lại”

Khâu Đại Khuê che trán lại, hai vai run rẩy, đôi mắt đỏ đến dọa người, một giọt nước mắt cũng không rơi xuống.

“Sau khi bà phát bệnh thì cuộc sống rất khó khăn, vì muốn dời đi lực chú ý, bà dùng giấy lịch treo tường để bọc rèm châu. Rèm châu các người biết không? Khi tôi còn nhỏ mỗi nhà đều có, làm kĩ lưỡng treo ở trên cửa, rất đẹp.”

Hoa Sùng thấp giọng nói: “Lúc ấy cậu đã đoán được lai lịch của rèm châu kia?”

Liễu Chí Tần lắc đầu, “Rèm châu thực cũ, tôi chỉ đoán được có thể là mẹ Khâu Đại Khuê làm, nhưng không nghĩ tới tình hình của mẹ hắn lúc đó.”

“Sau khi làm xong rèm châu, mẹ thật sự chịu không nổi ốm đau nên uống thuốc chuột. Tôi trở về sau khi tan học thì thân thể của bà đã lạnh, chung quanh đều là vết nôn. Khâu Quốc Dũng kêu người mang mẹ tôi đi, nói là mang thi thể đi xét nghiệm, không qua mấy ngày liền đem thiêu.”

“Cảnh sát nói, mẹ tôi là uống thuốc độc tự sát. Nhưng tôi biết, bà là bị Khâu Quốc Dũng bức tử! Nếu Khâu Quốc Dũng chở bà đi bệnh viện, để bà chữa bệnh thì bà cũng không thống khổ như thế.”


Khâu Đại Khuê nghẹn ngào, bàn tay dính đầy máu đen lung tung xoa nước mắt, “Sau khi mẹ chết, lão ném hết đồ đạc của bà đi, thừa ra bộ rèm châu kia. Lão muốn ném rèm châu đi nhưng tôi liều mạng cướp về, treo trước cửa phòng ngủ.”
Liễu Chí Tần nói: “Hắn chịu đựng đã hơn hai mươi năm.”

“Anh từ nhỏ đã hận Khâu Quốc Dũng, phải không?” Khúc Trị hỏi.

“Đúng vậy.” Khâu Đại Khuê nghiến răng nghiến lợi, “Nhưng tôi chỉ có thể dựa vào hắn. Các người thấy tôi rất đáng thương đúng không?”

“Nhưng sự thật chính là như thế, tôi là tên vô dụng.” Không đợi Khúc Trị cùng Trương Mậu trả lời, Khâu Đại Khuê liền cười thảm nói, “Tôi hận lão, nhưng lại phụ thuộc vào lão. Tôi có cùng dòng máu với lão, lão thì lười biếng, tôi lại chơi bời lêu lổng, lão không có tiền đồ, tôi cũng không kém, ha ha……”

Khâu Đại Khuê thở hổn hển hai tiếng, lại nói: “Sau khi mẹ tôi qua đời, trong nhà có khoảng thời gian không còn gì để ăn, lão bắt đầu làm việc vặt, sau lại lại bán đồ ăn sáng. Tôi lấy tiền của lão hút thuốc, chơi game, lão liền đánh tôi, mắng tôi không tiến bộ, mắng tôi là tên phế vật.”

“Nhưng lão có tư cách gì mắng tôi chứ? Phế vật loại nào cũng không là phế vật sao? Lão là tên hỗn trướng, đồ súc sinh, còn muốn trông cậy vào tôi để làm giàu nữa chứ. Đồng chí cảnh sát, các người nói có buồn cười hay  không? Nghèo cả đời thì dựa vào cái gì trông cậy vào con cái để trở thành triệu phú? Cái loại như nhà chúng tôi, để miễn cưỡng tồn tại là không tồi rồi!”

Khúc Trị không để hắn nói tiếp, hỏi: “Vậy vợ của anh Phó Lị thì sao?”

Khâu Đại Khuê sửng sốt, trong mắt hiện lên vài tia ôn nhu, “Cô ấy…… Cô ấy rất tốt, là tôi có lỗi với cô ấy.”

“Cô ấy là dân quê, đến Lạc Thành làm công, phục vụ ở quán ăn. Chúng tôi  là nhất kiến chung tình, ở bên nhau không bao lâu cô ấy đáp ứng gả cho tôi. Khi đó tôi làm việc lặt vặt, ba ngày đánh cá, hai ngày phơi lưới các thứ. Khâu Quốc Dũng không quen nhìn, cả ngày thúc giục tôi đi ra ngoài tìm công việc khác. Kỳ thật tôi cũng đã hạ quyết tâm, muốn tìm công việc nào đó ổn định hơn, để nuôi dưỡng con gái của chúng tôi.”


“Sau khi con gái Vi Vi được sinh ra, không lâu sau Tiểu Lị phát hiện ra mình bị ung thư tử cung.”

Khâu Đại Khuê lại lần nữa che mặt, thảm thương mà cười một tiếng, “Sao đời tôi thảm thế này? Mẹ tôi bị ung thư, vợ của tôi cũng bị ung thư, là hai người ấy bất hạnh, hay là tôi bất hạnh?”

Khúc Trị hỏi: “Phó Lị ở bệnh viện một tháng, xuất viện cũng là ý của Khâu Quốc Dũng?”

“Trong nhà không có tiền.” Đôi tay Khâu Đại Khuê nắm thành nắm tay, đấm vào huyệt Thái Dương của mình, “Thật sự không có tiền, một xu cũng đào không ra. Tôi muốn bán nhà để chữa bệnh cho Tiểu Lị, nhưng Khâu Quốc Dũng không đáp ứng, lão mắng tôi điên.”

“Chúng tôi đưa cô ấy về nhà, tôi thấy cô ấy ngày càng tiều tụy hơn. Tôi sợ cô ấy giống như mẹ sẽ rời bỏ tôi, thường xuyên bắt cô ấy thề tuyệt đối không làm việc ngốc. Cô ấy đồng ý.”

“Vì để kiếm tiền cho vợ chữa bệnh mà tôi ra ngoài làm công kiếm tiền, không thể ở nhà cả ngày được. Tôi không yên tâm Tiểu Lị cùng Vi Vi, Khâu Quốc Dũng nói lão sẽ chiếu cố hai mẹ con giùm tôi. Kỳ thật lòng tôi biết rõ, lão căn bản sẽ không chiếu cố bất luận kẻ nào. Nhưng tôi không còn cách nào khác, bần cùng cùng bệnh tật thật sự có thể bức tử người. Khi tôi ra ngoài làm công không thể mang theo Phó Lị, chỉ có thể mang theo Vi Vi.”

Khâu Đại Khuê hít sâu vài lần, lại lần nữa mở miệng, tiếng nói trở nên trầm thấp nghẹn ngào, “Tôi ở ngoài làm lụng vất vả có khi cả tháng mới về một lần. Rốt cuộc có một ngày tôi cầm tiền lương, mang theo Vi Vi về nhà, nghĩ cuối cùng có chút tiền dành dụm cho vợ chữa bệnh thì Tiểu Lị đã cắt cổ tay.”

“Khâu Quốc Dũng không ở nhà, thi thể Tiểu Lị, thi thể đã bóc mùi.”


Khâu Đại Khuê trầm mặc hồi lâu, “Phân cục pháp y nói, Tiểu Lị tự sát, cô ấy dùng dao cắt cổ tay mình. Nhưng tôi biết, cô ấy là bị Khâu Quốc Dũng ép.”

“Khi tôi mang theo Vi Vi ra ngoài, tôi bắt cô ấy hứa sẽ đối xử tốt với bản thân mình, hai đứa sẽ cùng nuôi Vi Vi lớn lên, cô ấy đồng ý còn cười với tôi, còn bảo tôi giữ gìn sức khỏe. Các người nói xem, nếu không phải tên súc sinh Khâu Quốc Dũng kia ép thì làm sao cô ấy tự tử chứ?”

Hoa Sùng xoa huyệt Thái Dương, “Nếu là ép tự sát, kiểm tra thi thể đích xác khó có thể phân biệt.”

“Bất quá đây cũng chỉ là lời nói từ phía Khâu Đại Khuê.” Liễu Chí Tần nói.

Hoa Sùng rũ mắt, “Ừ.”

“Tôi có thể tưởng tượng ra Khâu Quốc Dũng nói gì đó với Tiểu Lị.” Khâu Đại Khuê trong mắt toàn là ân oán, “Lão nhục mạ mẹ tôi cũng như nhục mạ vợ tôi, lão nói cô ấy là gánh nặng của cả nhà, nói chỉ cần cô ấy không chết sẽ xài hết của cải nhà này, sau này Vi Vi đi học sẽ không có tiền. Tiểu Lị là người mẹ mà, những lời đó khác gì đâm một nhát vào lòng cô ấy.”

“Khâu Quốc Dũng thừa nhận sao?” Khúc Trị hỏi.

“Thừa nhận cái rắm.” Khâu Đại Khuê cười lạnh, “Lão nói mấy ngày nay đều ở nhà người khác uống rượu, căn bản không về nhà, cái gì cũng không biết.”

“Lão giả bộ vô tội, nhưng lão không lừa được tôi, chính là lão hại chết Tiểu Lị! Hơn nữa mấy năm nay lão cảm thấy tôi không nói về Tiểu Lị nữa, đã gián tiếp nhận lỗi với tôi.”

Hoa Sùng đứng dậy, đi đến trước cửa.

Liễu Chí Tần hỏi: “Anh đi đâu?”

Khâu Đại Khuê hưng phấn nói: “Lão hại chết hai người phụ nữ quan trọng nhất của đời tôi, tôi sớm nên giết lão, sớm nên giết lão!”

Hoa Sùng đẩy ra cửa phòng thẩm vấn, hỏi: “Nhưng Phó Lị ra đi đã sáu năm, anh nhận định Khâu Quốc Dũng hại chết Phó Lị, vì cái gì hôm nay đột nhiên động thủ?”


Góc editor: tội nghiệp Vi Vi, mẹ mất cha vào tù, rồi tương lai em sẽ ra sao?

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: