Hồng nhan 15

Edit + Beta: Alice (づ ◕‿◕ )づ

Sáng sớm trạm tàu điện ngầm người đến người đi. Nhóm người đi làm từ chín đến năm mua một túi bánh bao liền nện bước vội vàng rời khỏi. Ngày xưa, gian hàng bánh bao của lão Khâu bán nhanh nhất, chưa đến 9 giờ đã bán xong. Mà hôm nay, trên chiếc xe ba bánh cũ nát, bánh bao cùng bánh quẩy còn thừa hơn phân nửa.

Hoa Sùng ngồi trên cái ghế nhỏ bắt đầu hút thuốc, Liễu Chí Tần cầm bảng báo cáo, nụ cười thong dong nơi khóe miệng.

“Chúng tôi, chúng tôi không biết thịt này không tốt. Chính nhà chúng tôi cũng ăn loại thịt này.” Khâu Đại Khuê vén lên tạp dề lau mồ hôi, lời nói còn chưa dứt liền quay đầu nhìn lão Khâu. Hoa Sùng nhìn theo ánh mắt của hắn, chỉ thấy lão Khâu tránh ở bên kia xe ba bánh, đưa lưng về phía mọi người, vai lưng lam lũ đang run run.


“Bánh bao nhà các người vẫn luôn dùng loại này thịt sao?” Liễu Chí Tần hỏi.

“Tôi, tôi……” Khâu Đại Khuê dùng sức túm tạp dề, “Chúng tôi nhất định sẽ sửa, nhất định sẽ sửa! Đồng chí cảnh sát, các người bỏ qua cho chúng tôi lần này đi, tôi không có công việc chỉ dựa vào việc bán cơm để kiếm tiền. Con gái tôi còn đang đi học, vì nó là con gái nên tôi không thể bạc đãi con bé. Nếu là các người không cho chúng tôi bán nữa thì chúng tôi sẽ không còn đường sống.”

Lão Khâu móc ra hộp quẹt, ấn vài lần bật lửa đều không lên. Tiếng người ven đường ồn ào, nhưng từng tiếng đát đát kia lại vang dội không ngừng.

Liễu Chí Tần nhìn thoáng qua, chợt thu hồi ánh mắt, tiếp tục nhìn chằm chằm Khâu Đại Khuê.

Mồ hôi của Khâu Đại Khuê chảy ra như tắm, ánh mắt đầy sợ hãi, “Là muốn phạt tiền hả? Phạt nhiều hay ít? Đồng chí cảnh sát, tôi bảo đảm về sau sẽ không lấy thịt quá hạn làm nhân nữa, các người, các người……”

Hoa Sùng đứng lên, dập tắt điếu thuốc, “Chuyện này kỳ thật không tới phiên chúng tôi quản, chúng tôi thuận đường tra án lại đây nhìn xem mà thôi. Khâu Đại Khuê, anh và ba anh vừa nhìn thấy chúng tôi đã run, là sợ chúng tôi điều tra ra nhân thịt bị hỏng?”

Bả vai lão Khâu run càng nặng hơn, phải lấy tay đè xuống.

“Dạ, dạ.” Khâu Đại Khuê không ngừng gật đầu, “Đồng chí cảnh sát, sau này chúng tôi sẽ không dùng thịt quá hạn nữa đâu, các anh có thể bỏ qua cho chúng tôi lần này, đừng, đừng làm khó dễ chúng tôi?”

“Được chứ.” Hoa Sùng nói: “Vậy anh nói cho chúng tôi nghe, vì sao người khác không ngửi được mùi tanh mà anh thì ngửi được, vì sao sau khi phát hiện thi thể thì không báo án?”

Lão Khâu ho kịch liệt.

Khâu Đại Khuê quay đầu lại kêu “Ba”, đôi môi nứt nẻ, thấp thỏm bất an nói: “Tôi không có nói dối các anh, các anh tin cũng được, mà không tin cũng không sao, ngày đó tôi xác thật là ngửi được một mùi hương khác với bình thường nên mới đi khu đất hoang để tìm nguyên nhân. Đến nỗi vì cái gì không báo nguy, tôi, tôi…… Aiz, nếu các anh đã biết, tôi có giấu diếm cũng vô dụng —— nếu tôi báo cảnh sát, liền phải phối hợp với các anh tra án, vạn nhất các anh tra được bánh bao nhân thịt nhà chúng tôi bị hỏng thì làm sao bây giờ?”


Khâu Đại Khuê nóng nảy, “Tôi giúp con gái làm thuyền buồm giấy, các anh ngày hôm qua không phải hỏi qua rồi sao?”

Lúc này, lão Khâu không nói một lời, trong mắt tràn ngập oán độc.

Hoa Sùng không đem cha con Khâu gia về thị cục, chỉ bắt bọn họ tạm dừng buôn bán, phối hợp chỉnh đốn và cải cách.

“Thấy thế nào?” Hoa Sùng hỏi.

“Khâu Đại Khuê còn có giấu diếm, nhưng hẳn là không quan hệ với án tử.” Liễu Chí Tần nói: “Buổi tối ngày 13 hắn không có mâu thuẫn gì ở địa phương. So với hắn, tôi cảm thấy ông già càng có vấn đề hơn. Hoa đội.”

“Ừ?”

“Chuyện của Phó Lị anh đã hỏi thăm đồng nghiệp phân cục Phú Khang chưa?”

“Ngày hôm qua lúc trở về tôi có hỏi.” Hoa Sùng nắm tay lái, nỗ lực làm xe không xóc nảy.

Từ đường Đạo Kiều đến căn cứ khai quật mộ quý tộc Đông Hán là một đoạn đường đầy gồ ghề lồi lõm, chiếc xe khó đi, nhưng là phương tiện duy nhất có thể đến đây.

“Làm giám định thi thể Phó Lị là pháp y của phân cục, họ Lưu. Làm nghề pháp y có chén cơm khó ăn, áp lực tinh thần cực lớn, hiện tại hắn đã không còn làm ở hệ thống công an, mà đến nơi khác làm buôn bán.” Hoa Sùng mới vừa tránh một cái ổ voi, mắng câu “Chết tiệt”, lại nói: “Phó Lị cắt cổ tay tự sát, tôi đem giám định đưa cho Từ Kham xem qua, cậu ấy nói không có vấn đề gì.”

“Từ Kham là?”

“Pháp y của đội chúng ta.”

Một tay Liễu Chí Tần chống bên cửa xe, vài giây sau nói: “Xem ra con đường này thật là khó đi.”

Hoa Sùng nhíu mắt liếc hắn một cái, cho rằng hắn bị đả kích, tâm tình không vui.

Vì thế ném qua chai hồng trà chưa khui, “Không có việc gì, đừng nản chí, tiếp tục tra là được.”

Liễu Chí Tần tiếp được chai hồng trà, xoay chuyển ở trong tay, “Đội phó Khúc thích nhất uống hồng trà lạnh phải không?”


“Đúng vậy, sớm muộn gì cũng bị bệnh tiểu đường.” Hoa Sùng cười cười, tiếp tục chạy tới phía trước.

“Tôi không thích uống.” Liễu Chí Tần trả lại chai hồng trà, ngữ khí so với vừa rồi lạnh đi vài phần.

Hoa Sùng thả chậm tốc độ xe, trong lòng có chút kinh ngạc.

Chỉ chốc lát sau, Liễu Chí Tần lại cười, “Tôi thích uống nước sôi để nguội. Hồng trà lạnh uống nhiều quá sẽ bị bệnh tiểu đường —— đây là Hoa đội anh nói.”

Hoa Sùng cảm thấy lời này nghe không đúng lắm, không khí cũng không đúng, nhưng nhất thời không biết không đúng ở chỗ nào, đành phải cười hai tiếng, nói: “Khúc Trị nếu có được giác ngộ như cậu thì tốt rồi.”

Liễu Chí Tần nhìn về phía ngoài cửa sổ, một chút ý cười lóe lên trong mắt.

Một đường đầy bụi đất, bọn họ cuối cùng cũng tới căn cứ khảo cổ rồi.

Tổ viên đội Tổ Trọng Án ngày hôm qua đã đến đây một chuyến. Theo nhân viên nói, trong nghề đã sớm biết nơi này có một tòa mộ quý tộc Đông Hán, nhưng công tác khai quật là sau Tết Âm Lịch năm nay mới bắt đầu tiến hành. Ban ngày thường xuyên có người yêu thích lịch sử tiến đến quan sát, nhưng bọn họ không đến gần mảnh đất này.

Đến nỗi là Từ Ngọc Kiều, nhân viên ở đây đều nói không có ấn tượng, đại khái cô ta không đến đây vào ban ngày.

Hoa Sùng tìm được người phụ trách đội khảo cổ là Vương Lộ Bình, vừa nói mục đích của bọn họ thì được mời đến phòng khách giản dị gần đó.

Vương Lộ Bình hơn năm mươi tuổi, nam trung niên hòa khí. Chuyện Từ Ngọc Kiều bị hại ồn ào huyên náo ở Lạc Thành, hắn tự nhiên cũng biết, thở dài nói: “Tuổi không thua gì với con gái tôi, thật đáng tiếc.”

Hoa Sùng nhìn nhìn khắp nơi phòng làm việc, hỏi: “Vương lão sư, buổi tối gần đây có người ngoài tới không, ngoại trừ nhân viên công tác?”

“Cậu là nói mấy người trẻ tuổi thích lịch sử như Từ Ngọc Kiều phải không?” Vương Lộ Bình nói: “Ngẫu nhiên cũng có, bất quá rất ít, giao thông bên này không có thuận tiện, tối lửa tắt đèn, cũng không an toàn, buổi tối lúc tôi trực ban chỉ nhìn thấy mấy nam sinh đã tới.”


Hoa Sùng đẩy ra ảnh chụp Tang Hải, “Có vị này hay không?”

“Không có.”

“Ông chắc chứ?”

“Xác định.” Vương Lộ Bình nói: “Kỳ thật lúc chúng tôi nghiên cứu đồ cổ cũng thích cùng người trẻ tuổi giao lưu, ban ngày bọn họ tới quan sát, chúng tôi hoan nghênh, khi nghỉ ngơi còn thường xuyên cùng bọn họ giao lưu. Nhưng trời tối thì không được, sợ xảy ra chuyện, tới một người chúng tôi lái xe tiễn đi một người, rất nhiều lần vẫn là tôi tự mình đưa đi, tôi nhớ rõ diện mạo của bọn họ, không có người trong ảnh chụp này. Đúng rồi, chúng tôi có camera theo dõi, cậu có thể tới xem.”

Hoa Sùng lập tức kêu Liễu Chí Tần đi tra camera theo dõi, lại hỏi: “Từ lúc khai quật tới nay, có hay không xuất hiện chuyện mất đi văn vật?”

“Không có, chúng tôi quản lý phi thường nghiêm khắc.”

Camera ở hiện trường khai quật không nhiều lắm, không bao trùm hết toàn bộ góc chết, nhưng trên lịch sử theo dõi thì Từ Ngọc Kiều và Tang Hải đích xác chưa từng tới.

“Từ Ngọc Kiều này có tính không là ra đường không nhìn ngày?” Cáo biệt với Vương Lộ Bình, trên đường trở về Hoa Sùng nói: “Muốn ăn trộm văn vật, kết quả là bị sát hại cách đường Đạo Kiều 2km. Nạn nhân có xe, tính năng của Land Rover cũng không tồi, nếu tối ngày 13 nạn nhân lái xe, nói không chừng là có thể tránh được một kiếp.”

“Lái xe thì động tĩnh quá lớn, hơn nữa bánh xe sẽ lưu lại dấu vết dễ dàng theo dõi.” Liễu Chí Tần nói: “Cũng như Tang Hải nói, nạn nhân muốn đi lấy văn vật cũng chỉ có thể đi bộ tới đó.”

“Cậu nói nạn nhân rốt cuộc là bởi vì cái gì mà bị sát hại?” Hoa Sùng bất tri bất giác thảo luận với Liễu Chí Tần, “Là bởi vì văn vật? Hay là vì cái khác? Tôi cảm thấy hung thủ dùng thủ thuật che mắt, có khả năng hắn không mưu tài, cũng không phải mưu sắc, hắn lấy đi đồ vật của Từ Ngọc Kiều, rồi ngược thi là vì muốn đánh lạc hướng chúng ta. Từ hành vi ngược thi của hắn mà xem, đây rõ ràng là báo thù có tính toán. Nhưng chúng ta kiểm tra quan hệ xã hội của Từ Ngọc Kiều không phát hiện điều gì đáng nghi, nạn nhân ở nơi làm việc chưa bao giờ gây chuyện thị phi, bởi vì bối cảnh gia đình, không cần bản thân phấn đấu, cho nên đối với những yêu cầu càng ra sức tranh giành thì nạn nhân đều nhường cho người khác. Quan hệ của nạn nhân với mọi người đều không tồi, nhưng không có thân mật, cũng không tham gia tụ hội, chỉ núp trong thế giới của mình. Theo lý thuyết thì loại người này không dễ dàng gây thù chuốc oán.”


“Nhưng bởi vì nạn nhân như vậy nên thật dễ dàng làm người khác đố kỵ sao?” Liễu Chí Tần nói, “Anh xem, nạn nhân cái gì cũng tốt, điều kiện bản thân không tồi, có cha mẹ cưng chiều, không thèm để ý tiền lương, bởi vì tiền lương chỉ là tiêu dùng số lẻ của nạn nhân. Cô ấy vĩnh viễn không cần vì sinh hoạt mà nhọc lòng, muốn làm cái gì liền làm cái đó, du lịch cũng được, mua đồ xa xỉ cũng được, không có nơi nào là nạn nhân không đi được, không có gì là nạn nhân không mua được. Đồng nghiệp của cô ấy liều mạng cạnh tranh, suốt đêm tăng ca, bởi vì phần trăm của hạng mục. Nhưng nạn nhân thì sao, cô ấy căn bản không thèm để ý. Nạn nhân đối với ai cũng cười, tôi đoán hẳn là nụ cười chân thành tha thiết. Nhưng Hoa đội, anh không nghĩ tới, loại người nhà giàu chân thành này không được lòng người khác cho lắm.”

Hoa Sùng trầm tư hồi lâu, “Loại ghen ghét này sẽ phát triển đến giết người cho hả giận sao?”

“Thông thường sẽ không.” Liễu Chí Tần lắc đầu, “Kỳ thật mỗi người chúng ta đều trải qua ghen ghét người khác, ghen ghét vì người khác mạnh hơn mình, ghen ghét vì người khác may mắn hơn mình…… Nhưng đa số người ta cũng chỉ là ở sau lưng nói một hai câu bậy rồi thôi. Không có mâu thuẫn trực tiếp, chỉ bởi vì ghen ghét mà giết người, trừ phi là tâm lý cực kỳ âm u, tâm bị oán độc nhuộm dần —— trên thực tế, loại người này không phải không có.”

Hoa Sùng nhéo ấn đường, “Nếu thật là như vậy, muốn điều tra qua quan hệ xã hội là cực nhỏ, muốn tìm được hắn thì như tìm kim giữa biển rộng.”

“Đúng vậy. Hắn ngụy trang rất khá, chưa lưu lại manh mối gì hết.” Liễu Chí Tần nhẹ giọng nói: “Chúng ta nên thay đổi ý nghĩ.”

Tổ Trọng Án tiếp tục tập trung phá án Từ Ngọc Kiều, mà chạng vạng hai ngày sau, phân cục khu Phú Khang đồng thời nhận được hai cái báo nguy ——

Một là cách phía Bắc 400m đào ra thi thể một nữ nhân ở khu mộ quí tộc Lữ Dương được thanh niên yêu thích.

Hai là cư dân đường Đạo Kiều Khâu Đại Khuê dùng búa đánh chết cha của hắn, Khâu Quốc Dũng.

trinh thám

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: