Hồng nhan 14

Edit + Beta: Alice (づ ◕‿◕ )づ


“Ba!” Khâu Đại Khuê buông thuyền buồm giấy, vội vàng chạy đến phòng bếp.

Tiếng động phát ra là từ chén trứng gà, lão Khâu không nhúc nhích đứng ở bên cạnh kệ bếp, trong mắt đầy sợ hãi.

Hoa Sùng muốn đi qua lại bị mùi vị khó ngửi trong phòng bếp làm cho khó chịu.

Động tác Khâu Đại Khuê thô lỗ mà đỡ lão Khâu đến một bên, cầm lấy cây chổi quét sạch những mảnh vỡ cùng trứng gà rơi trên mặt đất.
Vài giây sau, lão Khâu đoạt lấy cây chổi, dường như trốn tránh đuổi Khâu Đại Khuê ra ngoài, “Để tao tự làm!”
Hoa Sùng hiểu ngụ ý của ông —— mày mau chóng đuổi đám cảnh sát này đi đi, sớm hỏi sớm đưa đi!


Buổi sáng đầu xuân, thời tiết không thể nói là nóng, Khâu Đại Khuê đã mồ hôi đầy đầu, đôi tay cọ đi cọ lại trên bộ quần áo loang lổ vết bẩn, biểu tình phi thường cứng đờ, “Các người, các người hỏi như vậy, là, là hoài nghi tôi giết cô gái kia?”

Hoa Sùng dí người sát vào, thấp giọng nói nhỏ nhẹ: “Anh thực khẩn trương?”

“Tôi không có!” Khâu Đại Khuê đột nhiên kích động, “Tôi trùng hợp phát hiện thi thể, các người liền hoài nghi tôi là hung thủ! Đây là đạo lý gì? Cảnh sát các người nếu đều phá án như vậy, về sau ai phát hiện thi thể còn dám báo nguy!”

“Cho nên,” Hoa Sùng nhướng đôi mắt, “Đây là nguyên nhân anh không báo án?”

“Tôi!” Khuôn mặt Khâu Đại Khuê đỏ bừng, nửa ngày mới nghẹn ra một câu vô nghĩa: “Các người không thể oan uổng người tốt!”

“Tôi đã nói rồi, chúng tôi hôm nay tới đây là tìm thêm manh mối, anh kích động cái gì?” Hoa Sùng lui hai bước. Trên người Khâu Đại Khuê có mùi hôi khó ngửi, dựa quá gần sẽ ảnh hưởng đến hô hấp.

“Những gì tôi biết đã nói hết rồi, các người còn muốn nghe cái gì?” Khâu Đại Khuê bình tĩnh trở lại, siết chặt nắm tay đang phát run, “Buổi tối ngày 13 tôi không đi đánh bài, thật là ở nhà làm thuyền buồm giấy giúp con gái, con gái tôi có thể làm chứng cho tôi! Buổi sáng ngày 16 thì tôi ra con đường bán đồ giả mua một bộ váy cho con gái, lúc trở về đã ngửi được mùi hương quái đản từ khu đất hoang truyền đến!”

“Anh thực mẫn cảm với mùi vị?” Hoa Sùng hỏi, “Đống rác ở khu đất hoang ngày này tháng nọ đều có mùi hôi, anh làm sao phân biệt được mùi lạ đến từ đống rác đó?”

Khâu Đại Khuê giơ tay lau mồ hôi, ánh mắt trở nên có chút cổ quái, “Chẳng lẽ khứu giác của tôi nhanh nhạy hơn so với người khác thì tôi chính là kẻ giết người?”

“Không ai nói như vậy.” Hoa Sùng hừ nhẹ một tiếng, quay đầu lại nhìn mắt Liễu Chí Tần, cảm thấy kêu Tiểu Liễu cũng không được, kêu Chí Tần cũng không xong, đơn giản bỏ qua xưng hô, “Cậu có muốn hỏi gì không?”

Liễu Chí Tần sờ rèm châu, lòng bàn tay vuốt ve hạt châu hình nón ở giấy bọc, “Đây là đồ thủ công? Làm bao lâu rồi?”


“Kia, kia……” Khâu Đại Khuê cà lăm cả buổi, “Đó là do mẹ tôi làm hồi xưa.”

“Khó trách.” Liễu Chí Tần buông rèm châu, cười nói: “Khi còn nhỏ trong nhà tôi cũng có, sau lại không biết biến mất ở đâu, nay bỗng nhiên thấy cái tương tự liền có chút hoài niệm.”

Sau khi rời khỏi nhà Khâu Đại Khuê, Hoa Sùng rút điếu thuốc, hỏi Liễu Chí Tần muốn hay không, Liễu Chí Tần xua tay: “Tôi không hút thuốc.”

“Tôi khẳng định Khâu Đại Khuê và lão Khâu đang che giấu gì đó.” Hoa Sùng phun ra làn khói trắng, “Tôi đã tiếp xúc với rất nhiều người báo án và người phát hiện hiện trường gây án, có khẩn trương cùng hoảng sợ là không thiếu được, nhưng trình độ khẩn trương của hai người bọn họ tôi còn chưa gặp qua.”

“Anh hoài nghi bọn họ là hung thủ sao?” Liễu Chí Tần hỏi.

“Không loại trừ khả năng này. Thứ nhất, buổi tối ngày 13 cha con nhà họ Khâu ở nhà, có thời gian gây án, và không có người chứng minh. Thứ hai, nhà bọn họ cách nơi gây án gần nhất, nếu Tang Hải không nói dối, bọn họ có khả năng nhìn thấy lúc Tang Hải phát hiện thi thể, cũng một đường theo đuôi, phát hiện hành vi Tang Hải giấu con dao, lấy ra dao gọt hoa quả khác, mang về đất hoang tô lên máu Từ Ngọc Kiều, nhân cơ hội giá họa cho Tang Hải.” Hoa Sùng vừa nói vừa đi về phía trước, “Nhưng tôi nghĩ không ra bọn họ vì sao muốn giết Từ Ngọc Kiều, trước mắt cũng không có chứng cứ chứng minh bọn họ có mâu thuẫn với Từ Ngọc Kiều. Quan hệ xã hội của Từ Ngọc Kiều cũng không phức tạp, nếu chúng ta không kiểm tra qua thì nạn nhân căn bản không quen biết cha con nhà họ Khâu.”

“Nhưng phản ứng của cha con họ Khâu này làm người ta rất khó tin tưởng bọn họ không có liên hệ gì với án tử.”

“Không sai.”

“Còn một chi tiết nữa —— so với Khâu Đại Khuê thì lão Khâu tựa hồ càng sợ hãi hơn khi bị cảnh sát tìm tới cửa.” Liễu Chí Tần nói: “Đặt giả thiết, ý tôi là giả thiết bọn họ không liên can đến án tử này, thì nguyên nhân chỉ có một cái, bọn họ lo lắng cùng cảnh sát tiếp xúc quá nhiều sẽ làm bại lộ bí mật gì đó không muốn người ta biết.”

“Ví dụ như?”

“À……” Liễu Chí Tần đá văng ra một khối đá nhỏ, “Ví dụ như bánh bao nhân thịt nhà bọn họ có vấn đề.”


“Cậu không bỏ qua nhân thịt bị thiu là không chịu nổi phải không?” Hoa Sùng nhấc tay gõ xuống bả vai Liễu Chí Tần hai cái không nhẹ. Gõ xong ý thức được mình không thân với Liễu Chí Tần, có chút xấu hổ mà vội vàng rút tay về.

Liễu Chí Tần sờ sờ đầu vai, “Tôi đây là thả con tép, bắt con tôm.”

Lời này có thâm ý khác, Hoa Sùng trầm mặc một lát rồi mở miệng, “Vợ của Khâu Đại Khuê mấy năm trước bị ung thư.”

Liễu Chí Tần ngừng bước chân, “Chết ở trong nhà?”

Hoa Sùng ngạc nhiên, anh không nghĩ tới đối phương phản ứng nhanh như vậy.

Liễu Chí Tần tựa hồ nhìn thấu tâm tư của anh, giải thích nói: “Anh nhất định cảm thấy vợ Khâu Đại chết thật kỳ quặc, nên anh mới nhắc tới ‘không để người ta biết bí mật’ với tôi. Nhưng bị ung thư không kỳ quặc, bị ung thư mà chết càng không kỳ quặc, cho nên tôi đoán, cô ấy có thể là chết ở trong nhà, hơn nữa không phải tự nhiên tử vong.”

Hoa Sùng nhìn con ngươi đen nhánh của Liễu Chí Tần, bỗng nhiên có cảm giác xa lạ cũng như gần gũi.

Khúc Trị là cộng sự tốt, tính cách rộng rãi, lúc công tác thì chịu thương chịu khó, giao tiếp là số một, nếu mệt đến sức cùng lực kiệt thì chỉ cần cho cậu ấy một chai hồng trà lạnh là có thể chống đỡ tiếp tục tra án. Nhưng Khúc Trị là người không thể mỗi giờ mỗi phút theo đuổi được ý nghĩ của anh. Có khi anh phát hiện một điểm đáng ngờ rất nhỏ, nhưng lại không liên hệ được điểm đáng ngờ đó có liên quan gì đến án tử, cái loại cảm giác này phi thường khó chịu, vội vàng muốn tìm người để nói nhưng Khúc Trị lại lý giải không tới, lúc sau thì cậu cũng lý giải được nhưng đã không còn đuổi kịp ý nghĩ của anh.

Nói ngắn gọn là ở thời khắc mấu chốt, Khúc Trị vô pháp trợ giúp anh xua tan sương mù trước mắt cho nên anh chỉ có thể một mình động não giải thích.

Mà hiện tại, xuất hiện Liễu Chí Tần bổ sung đối đáp theo anh. Anh nói một câu, Liễu Chí Tần có thể nghĩ đến câu tiếp theo, ăn ý đến mức như biết đọc được suy nghĩ của đối phương.

“Hoa đội?” Liễu Chí Tần ôn hòa mà nhìn anh, “Làm sao vậy?”


Hoa Sùng lấy lại tinh thần, gạt tàn thuốc bên bụi hoa, “Hàng xóm bên này nói Phó Lị —— cũng chính là vợ của Khâu Đại Khuê—— là chịu không nổi thống khổ của ung thư tử cung, mới cắt cổ tay tự sát, trước khi hỏa táng đã có đồn công an xác nhận, việc này không cần điều tra.”

“Chi đội Hình Trinh thường xuyên như vậy sao?” Liễu Chí Tần đột nhiên hỏi.

Hoa Sùng không minh bạch hắn chỉ cái gì, “Như thế nào?”

“Tra một cái án tử, lại phát hiện chuyện khác không thích hợp.” Đôi tay Liễu Chí Tần cất vào túi áo, cười nói: “Không có lúc nào là không thất thần.”

“Này cũng không tính là thất thần.” Hoa Sùng nói: “Phá án không tránh được đi lối rẽ, không có khả năng ở hiện trường xem một vòng liền xác định được hung thủ. Không đi lối rẽ sẽ tìm không thấy con đường chính xác, bất quá đi nhiều lối rẽ cũng không phải là chuyện tốt gì.”

“Hôm này tôi đem bánh bao nhà Khâu Đại Khuê bán đưa đi kiểm nghiệm, có tính là đi lối rẽ không?” Liễu Chí Tần cười hỏi.

“Cậu đi……” Hoa Sùng nghĩ, đây không phải là lối rẽ mà là ngõ cụt đó.
Bất quá đồng nghiệp mới có nhiệt tình đáng cổ vũ, không cần tạt nước lạnh vào mặt người ta.

Hoa Sùng nhấp môi cười, tính toán lừa gạt bỏ qua.

Liễu Chí Tần lại càng muốn đem suy nghĩ trong lòng anh nói ra, “Ngõ cụt đúng không?”

Hoa Sùng: “……”

Liễu Chí Tần không bị đả kích, nhẹ nhàng nói: “Hoa đội, hiện tại cảm thấy cha con Khâu gia có vấn đề có phải chỉ có tôi và anh hay không?”

“Hình như là vậy.”

“Hơn nữa chúng ta chỉ là hoài nghi, không có chứng cứ xác thực, không thể thẩm vấn bọn họ như thẩm vấn Tang Hải.”

Hoa Sùng bỗng chốc ngước mắt.

“Nhưng nếu bánh bao kiểm nghiệm ra vấn đề, chúng ta liền có thể có cơ hội tiếp xúc với bọn họ.” Liễu Chí Tần tươi cười mang theo vài phần giảo hoạt: “Bọn họ không phải sợ hãi cùng cảnh sát mặt đối mặt sao? Cái này liền tránh không khỏi. Nếu trong lòng bọn họ có quỷ, sớm hay muộn cũng bị bại lộ thôi.”


“Cậu sáng nay đã nghĩ tới chuyện này?”

“Trước kia tôi giao tiếp cả ngày với số liệu, yêu cầu trước tiên là phải nghĩ đến vô số khả năng.” Liễu Chí Tần quay đầu lại, “Xem ra Tổ Trọng Án phá án cũng là như thế này.”

Hoa Sùng đánh giá người đồng nghiệp mới này, cảm giác quen thuộc lại tràn về.

Liễu Chí Tần tùy ý để Hoa Sùng đánh giá, tầm mắt không né không tránh, khóe môi nhẹ nhàng cong lên.

Giây lát sau, Hoa Sùng hỏi: “Chúng ta có gặp nhau bao giờ chưa?”

“Đương nhiên gặp qua, anh còn nói với tôi anh là nghệ thuật gia.”

“Không phải lần đó. Trước đó nữa.”

“Sớm hơn nữa?” Ngón trỏ của Liễu Chí Tần để ở ấn đường, trầm tư mười tới giây, hoang mang mà nhìn Hoa Sùng, “Hẳn là không có đi, tôi không nhớ rõ. Hoa đội, anh có ấn tượng với tôi?”

Hoa Sùng dời đi ánh mắt, “Cảm thấy gặp cậu ở đâu đó rồi.”

“Là gặp qua người tương tự với tôi?”

Ước chừng là ảo giác, Hoa Sùng cảm thấy thời điểm Liễu Chí Tần nói lời này bên trong con ngươi của hắn xẹt qua tia sáng không có độ ấm.

Án tử không có gì tiến triển, áp lực từ phía trên toàn dừng ở trên người Trần Tranh. Trần Tranh tự mình thẩm vấn Tang Hải một hồi, từ lúc ra khỏi phòng thẩm vấn mắt liền trợn trắng.

“Thế nào?” Hoa Sùng hỏi.

“Khả năng là hung thủ không lớn.” Trần Tranh nói: “Tiểu tử này không dám chạm vào Từ Ngọc Kiều, sao còn dám giết người cưỡng gian? Bất quá với tình trạng bây giờ cũng không thể thả hắn ra.”


“Từ từ, hắn không dám đụng vào Từ Ngọc Kiều?”

“Hắn nói hắn cùng Từ Ngọc Kiều là tình yêu Plato, bởi vì cùng chung yêu thích mới ở bên nhau.” Trần Tranh cười lạnh, “Tớ thấy hai người bọn họ căn bản không tính thật sự là tình nhân. Hắn không phải ở đai học Lạc Thành học lịch sử sao? Từ Ngọc Kiều ở bên cạnh hắn, nói không chừng là muốn đi theo hắn học mấy cái không có trong đời sống hằng ngày.”

Hoa Sùng cạn lời, “Này cũng có hả?”

“Cậu không nghe nói qua rất nhiều sinh viên trong nước yêu đương với người nước ngoài là vì học ngoại ngữ sao? Từ Ngọc Kiều nếu thích lịch sử, thích đến nỗi chạy tới trộm văn vật, vậy tìm bạn trai học lịch sử lấy kinh nghiệm có cái gì kỳ quái?” Trần Tranh nói chỉ chỉ phòng thẩm vấn, “Cậu xem Tang Hải như vậy, sợ hãi rụt rè, EQ không đủ, chỉ số thông minh cũng không ra sao, kích thích một chút là muốn khóc nhè, nói lắp run run, nếu tớ là con gái khẳng định sẽ chướng mắt hắn.”

Hoa Sùng cười gượng: “Vậy cậu nhìn trúng ai?”

Trần Tranh còn thật sự tự hỏi, “Tiểu Liễu mới tới cũng không tồi.”

Hoa Sùng suýt nữa bị nước miếng làm sặc, “Con thỏ đều không ăn cỏ gần hang nha lão Trần.”

“Nói giỡn mà thôi.” Trần Tranh vui tươi hớn hở mà giúp Hoa Sùng thuận khí, “Tớ nghe nói hắn chạy theo các cậu cả ngày, ở chung như thế nào?”

“Cũng tốt.” Hoa Sùng nghĩ nghĩ, không đề cập đến chuyện Liễu Chí Tần và mình ăn ý thế nào. Hàn huyên không bao lâu, đề tài thay đổi vì có người đem báo cáo đến trước mặt.

“Điều tra ra, bánh bao nhà Khâu Đại Khuê bán xác thật có vấn đề!”

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: