Hồng nhan 13

Edit + Beta: Alice (づ ◕‿◕ )づ

“Không đúng!” Hoa Sùng ngắt lời, “Khẳng định có mùi lạ, sau khi thi thể bị mang đi thì sáng sớm ngày hôm sau tôi đã tới, xác thật ngửi thấy được mùi hôi thi thể. Cậu xem khi đó thi thể đã bị dời đi thì mùi hương hẳn phải còn vương vấn. Khi thi thể còn ở đó thì Khâu Đại Khuê ngửi được có cái gì kỳ quái?”

“Chúng ta có thể đoán được đương nhiên không có gì kì quái, chúng ta vốn dĩ thường xuyên giao tiếp cùng thi thể.” Khúc Trị nói: “Nhưng là vì cư dân nơi này đều nói phía trước không ngửi được mùi hôi, là sau khi Khâu Đại Khuê rống to mới ngửi được?”

Hoa Sùng nhíu mày trầm tư.

Liễu Chí Tần nãy giờ không lên tiếng nói: “Tôi biết rồi.”

“Trường kỳ sinh hoạt ở chỗ này người ta không ngửi được mùi thi thể mới là bình thường.” Liễu Chí Tần vừa nói vừa bước tới vài bước chỉ chỉ đống rác cách đó không xa.


Nhiệt độ không khí ngày càng tăng lên, đống rác cao hơn đầu người tản mát ra mùi tanh tưởi, đám ruồi nhặng kết bè kết phái vù vù bay xung quanh nhặng xị cả lên.

“Mùi thối từ đống rác rưởi này đủ để che giấu mùi thi thể.” Hoa Sùng đuổi kịp ý nghĩ của Liễu Chí Tần, “Bọn họ sớm đã quen với mùi thối này rồi, căn bản sẽ không cảm thấy kỳ quái.”

“Đúng vậy.” Liễu Chí Tần gật gật đầu, “Bọn họ có ngửi được mùi khác lạ thì cũng sẽ không nghĩ đến mùi thi thể. Khu đất hoang ngày thường căn bản không có ai, vừa dơ vừa thối, cư dân tránh còn không kịp. Tụi con nít có khả năng chạy đến khu đất hoang bởi vì tò mò, nhưng nếu là một người trưởng thành, lòng hiếu kỳ hẳn là sẽ không lớn. Hơn nữa sáng nay tôi nói chuyện cùng Khâu Đại Khuê mấy câu, cảm giác hắn là người mộc mạc, không giống người tính tình trẻ con chưa lớn.”

“Cậu đi tìm Khâu Đại Khuê?” Hoa Sùng hỏi.

“Đi tới gánh hàng của nhà hắn ăn bánh quẩy, uống ly sữa đậu nành.” Liễu Chí Tần nói: “Sau đó mua một túi bánh bao làm kiểm nghiệm.”

“Bánh bao? Kiểm nghiệm cái gì?”

“Bánh bao nhân thịt nhà bọn họ có vấn đề.”

“Cái gì?” Trương Mậu hoàn toàn bị dọa đến hồ đồ, “Nhân thịt có vấn đề? Ý của anh Liễu là bọn họ bán bánh bao nhân thịt người? Không thể nào?”

Khúc Trị nghe được nổi lên một tầng da gà, “Sao có thể? Đừng nói bậy.”

“Tôi không chắc, vẫn cần phải kiểm tra.” Liễu Chí Tần xin lỗi mà cười cười, “Sáng sớm nay tôi kỳ thật muốn tới sạp hàng nhà họ Khâu tán gẫu xem có thể tìm chút manh mối nào không, cũng không thể ngồi ở đó chờ không, liền mua vài món ăn ủng hộ. Nhưng có thể là thời gian quá gấp hay sao mà tôi ngồi cả nửa buổi cũng không thấy mấy người tới ủng hộ. Tôi nếm thử vài miếng bánh bao, toàn mùi ngũ vị hương, thịt thì không tươi, tôi đoán bọn họ bỏ nhiều dầu muối là vì muốn ép xuống mùi thịt hư. Bất quá tôi thấy những người mua bánh bao cũng không để ý, có thể là bánh bao luôn có mùi vị này, ăn theo thói quen thì không thấy gì khác thường. Trước khi rời khỏi tôi nhờ Khâu Đại Khuê bỏ bánh bao vào túi, muốn lấy về kiểm tra.”

“Này……” Khúc Trị nói: “Nhân bánh bao có vấn đề thì không cần chúng ta quản lý chứ?”

“Phải không?” Liễu Chí Tần chợt cười: “Xin lỗi, tôi mới vừa điều lại đây, nghiệp vụ không thuần thục đã làm mọi người chê cười.”

“Đừng ở cạnh đống rác mà bàn về bánh bao, ai mà dám ăn nữa?” Hoa Sùng nói: “Nhà họ Khâu có không ít điểm đáng ngờ, chút nữa tôi sẽ đi tìm Khâu Đại Khuê tâm sự. Khúc Trị.”

“Dạ?” Khúc Trị đang cùng Trương Mậu nói lão Hoa thích ăn nhất là bánh bao thịt bò nấm hương, cái này không biết ghê tởm đến bao lâu.

“Trước mắt Tang Hải vẫn là người bị tình nghi có khả năng gây án nhất, nhưng vẫn cần phải điều tra tin tức hắn cung cấp. Mộ quý tộc đời nhà Hán kia, cậu an bài vài người qua bên đó hỏi thăm đội viên khảo cổ một chút.”

“Dạ.”

Mọi người rút lui khỏi khu đất hoang, một phần đội viên đi đến hiện trường khu khảo cổ, phần còn lại tiếp tục ở đường Đạo Kiều tra hỏi, Hoa Sùng đang muốn đến nhà Khâu Đại Khuê thì bả vai có người gõ hai cái.

“Hoa đội.” Liễu Chí Tần đứng ngược sáng, “Tôi đi với anh?”

Hoa Sùng nhìn bộ đồ adidas của đối phương, lại nhìn bộ đồ adadis của mình, “Cậu chờ tôi thay quần áo cái đã.”

Hai cha con nhà họ Khâu đang chuẩn bị cơm hộp bán bữa trưa.

Khu Phú Khang tuy là mảnh đất có nền kinh tế lạc hậu nhất Lạc Thành, nhưng mấy năm nay không ngừng xây nhà. Đối diện đường Đạo Kiều có một khu tổ hợp vui chơi đang xây dựng, nhóm nhân công lớn, lượng cơm ăn cũng lớn, lão Khâu đúng giờ trưa mỗi ngày đẩy xe tới, nào là thịt kho tàu, thịt gà kho, ruột già khìa nước dừa, trong vòng mười phút là bán hết veo.

Nhóm công nhân khẩu vị nặng hơn, thích để nhiều bột ngọt, đối với hàng ăn của lão Khâu khen không dứt miệng. Nhưng mấy ngày nay, có người phát hiện, cơm hộp lão Khâu đưa tới lạt nhách, căn bản không có mùi vị gì.


Trước đó một ngày nhóm nhân công phản ánh với lão Khâu, nói nếu không điều chỉnh lại hương vị thì bọn họ sẽ tới ủng hộ hàng ăn của Lý Bảo Liên. Lão Khâu đứng một bên đếm tiền một bên đáp ứng, quay đầu lại hung thần ác sát mà mắng: “Đm! Có cơm ăn còn nói nhiều, ở đó kén cá chọn canh! Thứ gì, chờ ngày nào đó bị xi-măng tưới lên, lão tử lại đến làm cho các ngươi một bàn cơm tang!”

Một ngày bực tức cũng trôi qua.

Khâu Đại Khuê ngồi ở ghế nhỏ gấp đồ ăn, lão Khâu ngồi kế bên cắt thịt, cắt một miếng thịt mỡ thì chửi một tiếng. Những lời này độc thật sự, không phải trù ếm nhóm nhân công từ trên lầu rơi xuống ngã chết, thì cũng bị vật liệu cốt thép rớt trúng. Khâu Đại Khuê vốn là tâm thần không yên, nghe một hồi lâu khó tránh khỏi bực bội, khuyên nhủ: “Ba, ông mắng cả ngày còn chưa biết mệt hả? Đừng nói nữa, công nhân xây dựng cũng là kiếm tiền mồ hôi nước mắt, không thể nhẹ nhàng hơn chúng ta, ông trù ếm bọn họ làm gì?”

Lão Khâu nghe vậy liền ném con day lên thớt, quát: “Mày còn ở đây giáo huấn tao hả?”

Nói xong lão một chân đá ghế Khâu Đại Khuê, “Tao đá chết cái thằng không biết cố gắng! Mày chính là muốn hại chết tao! Mày  là cái đồ súc vật!”

Khâu Đại Khuê tuy to cao, nhưng bất thình lình bị ăn cú đá tàn nhẫn nhất thời trọng tâm không ổn định, ngã sang một bên, đem hộp cơm trong tay đổ xuống đất.

“Mày cố ý chọc tức tao phải không?!” Mặt mày lão Khâu khó chịu, quát mắng không thôi. Nửa người Khâu Đại Khuê dính lòng đỏ trứng, ngơ ngác mà ngồi bên khay đồ ăn, lão Khâu đá thêm một cái rồi mắng: “Tao sao sinh được một đứa súc sinh như mày! Mấy cái thằng đó khi dễ tao, mày cũng khi dễ tao, mày…… Mày!”

Khâu Đại Khuê lau mặt, giữa mày hiện lên mệt mỏi cùng chán ghét rõ ràng.

Hắn cố sức mà đứng lên, cũng lười cãi nhau với lão Khâu, cầm khăn lông lau người, “Ba, ông nói ít thôi, không cần thiết lải nhải hoài.”

“Mày mới là người cần nói ít!” Lão Khâu không buông tha, ngón tay chọt chọt Thái dương Khâu Đại Khuê, “Mày đã làm gì? Hả? Ngày đó mày rống cái gì? Không có việc thì mày chạy đến khu đất hoang làm gì? Có người chết thì sao? Liên quan gì tới mày? A? Vậy mà mày phát hiện xác chết ha! Mày có duyên với người chết vậy sao mày không chết theo nó luôn đi!”

“Ba!” Khâu Đại Khuê rốt cuộc nổi giận, đẩy lão Khâu một phen, “Ông đủ chưa!”

“Mày dám đánh tao?” Lão Khâu cả đời ngang ngược, khi trẻ thì đánh vợ đánh con, hiện nay già rồi, tính nóng nảy tỉ lệ thuận với sức lực, giơ tay tát một cái lên mặt Khâu Đại Khuê, “Mày cố ý báo cảnh sát, mày muốn tao vô tù phải không?!”

Nhà trệt ở đường Đạo Kiều đã có vài chục năm, căn bản không có cách âm, cái tát của lão Khâu cực kì vang dội, câu nói kế tiếp của lão làm Hoa Sùng và Liễu Chí Tần vừa đi đến cửa nghe thấy hết.

Hoa Sùng liếc mắt nhìn Liễu Chí Tần, trong phòng lại truyền ra tiếng vang đồ đạc và chửi bậy, người đang mắng chửi là lão Khâu, còn Khâu Đại Khuê từ đầu đến cuối chưa nói gì quá nặng.

“Cố ý đem cảnh sát tới?” Hoa Sùng nhẹ giọng nói: “Xem ra bọn họ làm chuyện gì không thể cho chúng ta biết.”
Liễu Chí Tần “Ừ” một tiếng, “Lại nghe một chút.”

Lúc sau lão Khâu không nói thêm gì nữa, cuối cùng Khâu Đại Khuê trách mắng: “Ông rống đủ chưa! Ông muốn mọi người nghe hết hả?!”

Bên trong đột nhiên im bặt.

Hoa Sùng mới nâng tay lên gõ vài cái lên cánh cửa gỗ có vài chục năm tuổi.

“Ai?” Khâu Đại Khuê cảnh giác nói.

“Mở cửa chẳng phải sẽ biết sao, còn hỏi ai.” Lão Khâu vẫn là hùng hùng hổ hổ, “Đi mở cửa, lão Lương mấy ngày trước mua ba khay bánh bao nhà mình vẫn chưa trả tiền, nói nếu hôm nay còn thì hắn sẽ tới trả tiền.”

Khâu Đại Khuê qua loa rửa sạch lòng đỏ trứng dính trên người, kéo ra cửa liền khiếp sợ.

“Anh, các anh……”

“Là lão Lương à?” lão Khâu cũng chạy tới, khi ý thức được ngoài cửa là ai, đôi mắt đang rũ xuống chợt mở to.

“Quấy rầy cả nhà rồi.” Hoa Sùng tươi cười như gió, “Về việc án mạng phát sinh ở sau nhà các người, chúng tôi còn có chút nghi vấn cần hỏi hai người.”


Khâu Đại Khuê cao gần 1m9, lúc này ngơ ngẩn mà đứng trời trồng ở cửa, không khác gì bức tượng điêu khắc bị lỗi.

Liễu Chí Tần nói: “Chúng tôi có thể vào trong ngồi không?”

Lão Khâu ngắc ngứ, khi mở miệng ra tràn ngập mùi vị khó ngửi, “Cậu cũng là cảnh sát?”

“Tới đây tra án vẫn chưa ăn sáng, tôi thấy quầy hàng của ông sinh ý tốt, liền mua một ít.” Liễu Chí Tần cười nói: “Hương vị bánh bao rất ngon.”

Trong lòng Hoa Sùng cười lạnh, nhìn xung quanh căn phòng, “Đang chuẩn bị cơm trưa hả? Mau vào trong thôi, không chậm trễ thời gian của hai người, chúng tôi hỏi mấy vấn đề liền đi.”

Nhà họ Khâu có mùi ẩm ướt mốc meo, ba phòng một sảnh, diện tích không nhỏ, nhưng đã cũ xưa, ánh sáng âm u, cửa hai gian phòng ngủ mở rộng, cửa căn phòng còn lại đóng chặt, bên ngoài treo rèm châu từ thế kỉ trước.

Liễu Chí Tần đứng ở trước rèm châu, giơ tay sờ sờ mấy viên ngọc châu.

“Đó là phòng của con gái tôi.” Khâu Đại Khuê xoa xoa tay, “Con bé đi học rồi.”

Lão Khâu làm ra vẻ không muốn đối mặt với cảnh sát, chui vào phòng bếp, vang ra một trận binh binh phanh phanh.

Hoa Sùng đi dạo một vòng ở phòng khách, nhìn Khâu Đại Khuê: “Lần trước tôi hỏi qua anh, buổi tối về nhà có nghe tiếng gì lạ không, anh nói không có.”

Khâu Đại Khuê, “Thật sự là không có, tôi không nhớ rõ.”

“Là không có? Hay là nhớ không rõ?” Hoa Sùng nói: “Hai cái này khác nhau.”


Khâu Đại Khuê thần sắc bất an, “Tôi xác thật nhớ không được.”

“Tối ngày 13 thì sao? Anh có đi đánh bài không? Có nghe động tĩnh gì không?”

“Ngày 13?” Ánh mắt Khâu Đại Khuê nhìn về phía trước, vài giây sau biểu tình cứng đờ.

“Nghĩ tới gì đó?” Hoa Sùng hỏi.

Khâu Đại Khuê tránh đi mắt Hoa Sùng, “À, ngày đó tôi không đi đánh bài. Ngủ rất sớm, không nghe được gì hết.”

Tạp âm trong phòng bếp đột nhiên dừng lại.

“Không đi đánh bài?” Hoa Sùng ánh mắt chợt biến, “Buổi tối ngày 13 anh ở nhà?”

“Tôi giúp con gái làm bài tập.” Khâu Đại Khuê vội vàng mở cửa phòng con gái, từ bên trong lấy ra thuyền buồm làm bằng giấy cứng, “Bài tập của trường, thứ bảy phải giao nên tối thứ sáu tôi ở nhà, làm tới hơn 10 giờ thì mệt mỏi quá liền đi ngủ.”

“Ông Khâu ở đâu?” Hoa Sùng hướng phàong bếp kêu.

“Tôi mỗi ngày đều ngủ sớm.” Giọng nói của lão Khâu mất tự nhiên, “8 giờ đúng là đi ngủ.”

Hoa Sùng cầm con thuyền buồm thưởng thức nửa phút, sau đó trả lại Khâu Đại Khuê.

Bỗng hỏi: “Ở khu đất hoang hỗn tạp mùi hôi thế nhưng hàng xóm của anh nói lúc anh hô hoán kêu gọi mọi người thì không có ai ngửi thấy mùi thi thể. Khâu Đại Khuê, anh làm  ngửi được mùi hôi kia?”

Vừa dứt lời, phòng bếp truyền đến tiếng vang từ chén bát vỡ.

trinh thám

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: