Hồng nhan 12

Edit + Beta: Alice (づ ◕‿◕ )づ

“Anh Liễu!” Trương Mậu gặp người liền kêu lên, “Tối hôm qua mời tụi em ăn khuya, hôm nay lại mời tụi em ăn bánh bao? Anh làm tụi em ngượng quá đi, tiêu pha nhiều quá!”

Liễu Chí Tần nhìn nhìn túi bánh bao bóng nhẫy dầu mỡ trong tay, cười, “Muốn ăn bánh bao hả? Được thôi, ngày mai anh đi mua bánh bao ở cửa hàng khác. Túi này thì không được, thịt có mùi thiu rồi.”

“Thiu?” Trương Mậu khó hiểu, “Sao anh không bỏ đi!? Thời tiết đầu xuân nóng hơn thịt dễ hư lắm anh.”

Liễu Chí Tần gật gật đầu, “Chút nữa anh sẽ ném đi. Đúng rồi, Hoa đội tới chứ?”

“Tới rồi, mới nãy còn ở đây, không biết ảnh dạo tới đâu rồi.”

“Vậy anh cũng đi xung quanh xem thử.”

Đường Đạo Kiều có thể nói là dơ dáy bẩn thỉu, bố cục hẻm phố hỗn loạn, rác rưởi sinh hoạt vứt lung tung. Cư dân ăn không ngồi rồi đối với án tử nữ sinh bị giết có hứng thú cực kì, từ ngày 16 phát hiện ra thi thể Từ Ngọc Kiều, đề tài câu chuyện của mọi nhà sau bữa ăn luôn là án tử này. Tin buồn vỉa hè đối với bọn họ không khác gì tin vui, chỉ trong vòng mấy ngày thôi mà nữ nhân tội nghiệp bị giết hại từ trong miệng bọn họ chuyển thành “Không bị kiềm chế”, “Xứng đáng”, “Kẻ có tiền đáng chết” linh tinh, thậm chí có người còn khen hung thủ biến thành hảo hán giúp đỡ người nghèo.


Nhưng bọn họ nói chuyện tầm phàm với nhau thế thôi, khi đối mặt với hình cảnh lại am hiểu đạo lí câu “Ngôn nhiều tất thất”, “Họa là từ ở miệng mà ra”, một câu hỏi đã hết ba người không biết, sợ dính líu đến chuyện này, thế nên khi cảnh sát thăm hỏi gặp phải rất nhiều khó khăn.

Nhóm đàn bà sau khi giúp người nhà làm đồ ăn sáng thì tụ tập lại một chỗ, khi gặp gỡ người lạ thì biểu tình trên mặt rất là sinh động, nếu là cho các bà một chiếc áo dài cùng một quyển sách, sợ là người kể chuyện ở thời đại trước cũng không kể chuyện xuất sắc hơn mấy bà cô này.

Hoa Sùng không mặc đồng phục, đi tới con đường bán hàng giả mua một bộ đồ Adidas giá 50 đồng, hài lòng mà ngồi xổm bên hẻm đầy người, bên cạnh là đám đàn bà nhàn rỗi bàn tán chuyện nhà người ta.

“Cái cô gái đó đêm hôm khuya khoắt mà còn đi tới khu đất hoang không người thì sao có thể là người đứng đắn?” Khi bà béo nói chuyện thì khối thịt bên mặt buông lõng, giống như diễn viên hài kịch, “Con gái bây giờ, chính là không tự tôn không tự ái, trong nhà không biết dạy dỗ thế nào nữa.”

“Nghe nói nhà con nhỏ đó giàu lắm, cả người đều là hàng hiệu!” Bà lùn ngẩng đầu, lỗ mũi tròn tròn, “Con gái tôi nói, cái váy kia là đồ hiệu đó ít nhất phải là một vạn đồng!”

“Ai da!” Tròng mắt bà béo như muốn rớt ra ngoài, “Tuổi trẻ sao kiếm ra nhiều tiền thế chứ? Con nhỏ đó chắc là được bao dưỡng ha? Khó trách bị chết thảm như vậy, phá hư gia đình người khác, mẹ nó!”

“Đúng vậy!” Bà ốm tóc không còn mấy sợi, rất giống Cừu Thiên Nhận [1]xuyên nhanh, “Ỷ vào tuổi trẻ xinh đẹp mà câu dẫn đàn ông, loại con gái này đáng giận!”

“Cũng không nhất định là thế.” Bà ngồi trên ghế cao nói: “Cũng có thể là cha mẹ có tiền.”

“Cha mẹ có tiền? A, đầu năm nay kẻ có tiền, không phải là tham quan cũng chính là gian thương!” Bà béo nói: “Ai như chúng ta cần cù chăm chỉ chịu thương chịu khó cả đời, còn không giàu nổi!”

“Cũng đúng.” Bà cao ngượng ngùng nói: “Chồng của Hà Tiểu Bình chết rồi bà ta mới có cơ hội câu dẫn đàn ông khác mà dọn ra khỏi hẻm sao!”


Hoa Sùng nghe các bà nói nhảm mà trong lòng không khỏi thổn thức.

Nhóm đàn bà này dùng câu nào cũng có mùi chua trong đó, với các bà người ta không phải có đàn ông bao nuôi thì cũng là có cha mẹ tham ô, không biết nuôi dạy con cái.

Mà theo anh biết, nhiều người khi rời khỏi đường Đạo Kiều đều là do tự thân vận động, đàn ông hay đàn bà đều có, cơ hồ đều là dùng bản lĩnh của chính mình mà tìm nơi dừng chân.


Đương nhiên mọi việc không có tuyệt đối, hôm qua ở hẻm Đông Lí gặp được nữ cổ trắng là một ngoại lệ. Chỉ là cô gái kia có cha mẹ vô lý và em trai không nên thân phỏng chừng cô ấy cũng muốn rời khỏi vũng bùn này.

Đang nghĩ ngợi thì Hoa Sùng chợt nghe nhóm đàn bà chuyển đổi đề tài tới Khâu Đại Khuê.

“Nhà lão Khâu cũng thật là thảm, một nhà già trẻ đang sống yên ổn thì đột nhiên có người chết sau nhà.” Bà béo khoa trương mà ai thán, ngữ khí lại mang theo vài phần vui sướng khi có người gặp họa, “Lão Khâu kiêng kị nhất là chuyện này đó, hận không thể mắng chết Khâu Đại Khuê nhà ổng.”

“Việc này với Khâu Đại Khuê có quan hệ gì? Nếu hắn không phát hiện ra thì để lâu cũng có người khác thấy thôi.” Bà cao nói: “Chẳng lẽ nếu đổi người phát hiện thì xác con nhỏ đó không nằm đằng sau nhà họ sao?”

“Nói là nói như vậy, nhưng nếu tôi là lão Khâu, tôi cũng cảm thấy Khâu Đại Khuê đen đủi.” Bà béo vặn vẹo eo, khóe miệng kéo tới tận cằm, “Khâu Đại Khuê khẳng định cũng là bị hù chết, nếu không, sao không dám báo cảnh sát?”

“Chậc, Khâu Đại Khuê cũng là người đáng thương mà, nhìn thấy thi thể con gái nhà người ta, khẳng định hắn sẽ nghĩ đến vợ mình cho coi.”

“Chắc vậy ha? Vợ nó chết sớm, tính tình lão Khâu thì nóng như lửa, nửa đời sau ai còn dám gả con gái cho nhà lão Khâu chứ……”


Hoa Sùng ngồi xổm đến chân tê, đứng dậy dũi dũi cái chân liền tiến đến trước mặt bốn người phụ nữ, cười hỏi: “Cho hỏi, các dì đang nói đến thi thể người chết hả? Nhà ai có vợ chết vậy?”

Nhóm đàn bà lập tức cảnh giác, thấy cách ăn mặc với cử chỉ của hắn không khác gì người ở đây, không muốn nói tiếp, chỉ có bà béo nhíu mày hỏi: “Tiểu tử sao trước giờ chưa thấy cậu ở đây?”

“Sao không có! Tôi gặp qua mọi người rồi mà!” Hoa Sùng chỉ tay qua con hẻm nhỏ đối diện, “Đó, tôi ở đó đó.”

Mấy người đàn bà tôi nhìn cô cô nhìn tôi, tiếp tục nhiều chuyện.

Hoa Sùng sợ hãi rụt rè ngồi ở một bên nghe, lâu lâu cũng chen một hai câu, nghe được vợ của Khâu Đại Khuê là Phó Lị mấy năm trước chết vì ung thư cổ tử cung.

Bà béo ước chừng là cái loa của đường Đạo Kiều, chuyện nhà người ta thuộc như lòng bàn tay, nói tới Phó Lị phát hiện bệnh thế nào, chữa bệnh ra sao, quả thực dường như là người trong cuộc.

“Nha đầu Phó Lị kia không phải mướn phòng gần nhà tôi sao, ở dưới nông thôn lên khổ lắm, cũng chỉ có thể làm vợ Khâu Đại Khuê thôi. Tôi nghe nói, khi con bé vừa kết hôn với Đại Khuê, đi khám thì phát hiện tử cung có nhọt. Bác sĩ lúc ấy kiến nghị làm phẫu thuật, Khâu Đại Khuê tính đưa con bé nằm viện mà lão Khâu không cho, nói là không thể dùng tiền để dành để làm phẫu thuật, nên hai vợ chồng phải bỏ về nhà.”

Hoa Sùng nghe không hiểu, “Làm phẫu thuật cắt bỏ nhọt thì sẽ ảnh hưởng đến sinh nở mà?”

“Đi đi đi, cậu biết cái gì?” Bà béo bị ngắt lời, phất phất tay, rồi nói tiếp, “Không có làm giải phẫu. Không lâu sau đó Phó Lị mang thai, sinh sản còn tính bình an, cái nhọt kia cũng không hành hạ sức khỏe gì, nhưng sau đó bệnh viện tra ra……”

Bà béo vừa nói vừa quơ quơ tay, “Trời ơi là ung thư tử cung!”

Chuyện sau đó thế nào rất dễ tưởng tượng ra, phí trị liệu ung thư thì gia đình Khâu Đại Khuê gánh không nổi, Phó Lị ở bệnh viện nằm mấy ngày, liền làm thủ tục xuất viện, nói là về nhà dùng phương thuốc dân gian để chữa bệnh, kỳ thật chính là chờ chết. Không bao lâu sau, Phó Lị chịu không nổi ốm đau, ở nhà cắt cổ tay tự sát.


“Tự sát?” Hoa Sùng hỏi: “Thật là tự sát?”

“Hắc hắc hắc!” Bà béo cười rộ lên, “Tên tiểu tử này không tin hả, đúng là tự sát đó, cảnh sát chứng minh tử vong là vậy mà. Lão Khâu tuy rằng tính tình không tốt, nhưng không cần thiết hại người con dâu không sống được bao lâu này.”

Hoa Sùng giả cười đến thập phần có thành ý, sau đó ngồi nói chuyện phiếm với nhóm đàn bà này một hồi mới viện cớ bỏ đi.

Mặc bộ quần áo thể thao giả hiệu này mong chỉ kiếm được một ít manh mối cho án tử Từ Ngọc Kiều, không nghĩ tới nghe được nhà họ Khâu có cô con dâu chết vì tự tử.

Kể từ đó, Khâu Đại Khuê phát hiện thi thể sẽ không báo nguy, ngày đó hắn cùng anh nói chuyện phiếm mà hốt hoảng bỏ đi có thể có hai khả năng, một là Khâu Đại Khuê cùng cái chết của Từ Ngọc Kiều có quan hệ, gọi to người dân tới là muốn phá nát hiện trường; hai là cái chết của Phó Lị có kỳ quặc, làm cho Khâu Đại Khuê không dám đối mặt với cảnh sát.

Nếu là lúc trước Hoa Sùng cảm thấy khả năng thứ nhất có chút gượng ép.

Lúc này, di động đặt ở túi quần adidas vang lên.

“Lão Hoa!” Khúc Trị kêu: “Hoa đội, em ở bên này có phát hiện nhỏ. Anh đang ở đâu?”

“Con hẻm cách đó bốn dặm, nói địa chỉ đi anh tới ngay.”

Khi Hoa Sùng đuổi tới khu đất hoang, một đám đội viên trợn mắt há hốc mồm mà nhìn anh.

Đầu lưỡi Trương Mậu líu vào nhau, “Phát, phát, phát, phát đội! Anh mua bộ hàng nhái này ở đâu vậy?”

Hoa Sùng cúi đầu nhìn thoáng qua, thầm nghĩ này mặc đồ này rất khó coi, nhưng cũng không đến mức hù người khác chứ.

Khúc Trị bước nhanh đi tới, nhỏ giọng nói: “Chạy nhanh tìm chỗ ngồi đổi bộ đồ này đi.”

Hoa Sùng buồn cười, “Như thế nào? Ảnh hưởng bộ mặt thành phố hả?”

“Mặt anh ở chỗ này muốn ảnh hưởng bộ mặt thành phố cũng không tới phiên anh.” Khúc Trị nói cười rộ lên, “Bất quá nếu anh không đi đổi, trong chốc lát khẳng định sẽ hối hận.”


“Có chuyện thì nói đừng quay vòng vòng nữa.”

“Vậy ha, được thôi.” Khúc Trị nhỏ giọng nói, “Ngày hôm qua không phải có đồng nghiệp mới tới sao?”

“Đồng nghiệp mới còn mời cậu ăn khuya.” Hoa Sùng nói.

“Đồng nghiệp mới bữa nay cũng mặc một bộ adidas, anh cũng mặc một bộ y chang như hắn đó.”

Hoa Sùng: “…… WTF sao không nói sớm?”

Khúc Trị vô tội, “Thì em đang nói nè!”

Hoa Sùng không phải đi tay không mà có mang theo quần áo, đang chuẩn bị đi đổi thì nghe có người kêu: “Anh Liễu, ở nơi này!”

Nửa phút sau, Liễu Chí Tần đánh giá Hoa Sùng người cũng mặc một bộ adidas giống mình, Trương Mậu tay tiện, còn trộm chụp mấy tấm hình.
Liễu Chí Tần cong cong khóe môi, không nói một lời, ánh mắt lại chưa từng rời khỏi người Hoa Sùng.

Bị một đám thủ hạ vây quanh, Hoa Sùng đương nhiên không thể tức giận, tay đập lên vai Liễu Chí Tần, “Đều là anh em mà phải không. Bộ đồ này không tồi, chắc khỏe dẻo dai, dứt khoát mua sỉ mấy bộ có thể làm đồ nhóm khi cần ra ngoài.”

Đám Trương Mậu kêu rên, Hoa Sùng nhân cơ hội khều khều Khúc Trị, “Có phát hiện gì mới? Tới đây nói mau.”

Liễu Chí Tần nhẹ nhàng đem tay Hoa Sùng thả xuống, lui sang bên cạnh một bước, sắc mặt Khúc Trị khó coi, nói: “Tang Hải nếu không phải là hung thủ thì manh mối trước kia liền chặt đứt, phải tra lại từ đầu. Em ở bên này khua môi múa mép với người ta, vốn muốn hỏi bọn họ có phát hiện gì bất thường khác với trong hồ sơ hay không, hay là thấy người nào khả nghi không. Kết quả hỏi ra sự kiện khác.”

“Về Khâu Đại Khuê?”

Hoa Sùng cùng Liễu Chí Tần trăm miệng một lời, nói xong ăn ý mà liếc mắt nhìn đối phương.

Khúc Trị sửng sốt, “Hai người đây là…… là anh em một nhà hả?”

“Đừng nói nhảm.” Hoa Sùng hỏi: “Khâu Đại Khuê làm sao?”

“Không phải Khâu Đại Khuê nói hắn có thể phát hiện thi thể Từ Ngọc Kiều bởi vì ngửi thấy được mùi lạ sao?” Khúc Trị nói: “Nhưng theo em được biết, lúc hắn rống to thì không ai ngửi được mùi lạ gì. Khâu Đại Khuê có khả năng nói dối!”


[1] Là nhân vật xuất hiện trong Anh Hùng Xạ Điêu và Thần Điêu hiệp lữ của Kim Dung.

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: