Tâm địa độc ác – Hồng nhan 12

Edit + Beta: Alice

“Anh Liễu!” Trương Mậu gặp người liền kêu lên, “Tối hôm qua mời tụi em ăn khuya, hôm nay lại mời tụi em ăn bánh bao hả? Anh làm tụi em ngượng quá đi, tiêu pha nhiều quá!”

Liễu Chí Tần nhìn nhìn túi bánh bao bóng nhẫy dầu mỡ trong tay, cười, “Muốn ăn bánh bao hả? Được thôi, ngày mai anh đi mua bánh bao ở cửa hàng khác. Túi này thì không được, thịt có mùi thiu rồi.”

“Thiu?” Trương Mậu khó hiểu, “Sao anh không bỏ đi!? Thời tiết đầu xuân hơi nóng thịt dễ hư lắm anh.”

Liễu Chí Tần gật gật đầu, “Chút nữa anh sẽ ném đi. Đúng rồi, Hoa đội tới chưa?”

“Tới rồi, mới nãy còn ở đây, không biết ảnh đi tới đâu rồi.”

“Vậy anh cũng đi xung quanh xem thử.”

Đường Đạo Kiều có thể nói là dơ dáy bẩn thỉu, bố cục hẻm phố hỗn loạn, rác rưởi sinh hoạt vứt lung tung. Cư dân ăn không ngồi rồi có hứng thú cực kì với án tử, từ ngày 16 phát hiện ra thi thể Từ Ngọc Kiều thì đề tài câu chuyện của mọi nhà sau bữa ăn luôn là án tử này. Tin buồn vỉa hè đối với bọn họ không khác gì tin vui, chỉ trong vòng mấy ngày thôi mà cô gái tội nghiệp bị giết hại chuyển thành “Không bị kiềm chế”, “Xứng đáng”, “Kẻ có tiền đáng chết” linh tinh, thậm chí có người còn khen hung thủ biến thành hảo hán giúp đỡ người nghèo.


Nhưng bọn họ nói chuyện tầm phàm với nhau thế thôi, khi đối mặt với hình cảnh lại am hiểu đạo lí câu “Ngôn nhiều tất thất”, “Họa là từ ở miệng mà ra”, một câu hỏi đã hết ba người không biết, sợ dính líu đến chuyện này, thế nên khi cảnh sát thăm hỏi gặp phải rất nhiều khó khăn.

Nhóm đàn bà sau khi giúp người nhà làm đồ ăn sáng thì tụ tập lại một chỗ, khi gặp gỡ người lạ thì biểu tình trên mặt rất là sinh động, nếu là cho các bà một chiếc áo dài cùng một quyển sách, sợ là người kể chuyện ở thời đại trước cũng không kể chuyện xuất sắc hơn mấy bà cô này.

Hoa Sùng không mặc đồng phục, đi tới con đường bán hàng giả mua một bộ đồ Adidas giá 50 đồng, hài lòng ngồi xổm bên hẻm đầy người, bên cạnh là đám đàn bà nhàn rỗi bàn tán chuyện nhà người ta.

“Con gái con đứa đêm hôm khuya khoắt đi tới nơi hoang vu thì sao là người đứng đắn được?” Khi bà béo nói chuyện thì khối thịt bên mặt buông lõng, giống như diễn viên hài kịch, “Con gái bây giờ không có tự tôn cũng chẳng có tự ái, người nhà dạy dỗ kiểu gì không biết nữa.”

“Tui nghe nói nhà nó giàu lắm đó bà, cả người toàn đồ hiệu luôn mà!” Bà lùn ngẩng đầu, lỗ mũi tròn tròn, “Con gái tui nói, cái váy kia ít nhất phải là một vạn đồng á!”

“Ai da!” Tròng mắt bà béo như muốn rớt ra ngoài, “Còn trẻ mà nhiều tiền vậy hả? Con nhỏ đó chắc là gái bao rồi!? Khó trách bị chết thảm như vậy, tiểu tam phá nát gia đình người ta, mẹ nó!”

“Đúng vậy!” Bà gầy tóc không còn mấy sợi, rất giống Cừu Thiên Nhận [1]xuyên nhanh, “Ỷ vào tuổi trẻ xinh đẹp câu dẫn đàn ông, đáng đời lắm!”

“Cũng không hẳn là thế.” Bà cao ngồi trên ghế nói: “Cũng có thể là cha mẹ có tiền thì sao.”

“Cha mẹ có tiền? A, đầu năm nay kẻ có tiền, không phải là tham quan cũng chính là gian thương!” Bà béo nói: “Ai như chúng ta cần cù chăm chỉ chịu thương chịu khó cả đời, còn không giàu nổi!”

“Cũng đúng.” Bà cao ngượng ngùng nói: “Chồng của Hà Tiểu Bình chết rồi bà ta mới có cơ hội câu dẫn đàn ông khác, dọn nhà ra khỏi hẻm đó chứ!”


Hoa Sùng nghe các bà nói nhảm mà trong lòng không khỏi thổn thức.

Nhóm đàn bà này nói câu nào cũng có mùi chua trong đó, với các bà người ta không phải có đàn ông bao nuôi thì cũng là có cha mẹ tham ô, không biết nuôi dạy con cái.

Mà theo anh biết, nhiều người rời khỏi đường Đạo Kiều đều do tự thân vận động, đàn ông hay đàn bà đều có, cơ hồ đều là dùng bản lĩnh của chính mình tìm nơi dừng chân mới.


Đương nhiên không có chuyện gì là tuyệt đối, hôm qua ở hẻm Đông Lí gặp được nữ cổ trắng là một ngoại lệ. Chỉ là cô gái kia có cha mẹ vô lý và em trai không nên thân, phỏng chừng cô ấy cũng muốn rời khỏi vũng bùn này.

Đang nghĩ ngợi thì Hoa Sùng chợt nghe nhóm đàn bà chuyển đổi đề tài tới Khâu Đại Khuê.

“Nhà lão Khâu cũng thật là thảm, một nhà già trẻ đang sống yên ổn thì đột nhiên có người chết sau nhà.” Bà béo khoa trương oán thán, ngữ khí lại mang theo vài phần vui sướng khi có người gặp họa, “Lão Khâu kiêng kị nhất là chuyện này đó, hận không thể mắng chết Khâu Đại Khuê nhà ổng.”

“Việc này có liên can gì với Khâu Đại Khuê? Nếu hắn không phát hiện ra thì để lâu cũng có người khác thấy thôi.” Bà cao nói: “Chẳng lẽ nếu đổi người phát hiện thì xác con nhỏ đó không nằm đằng sau nhà họ sao?”

“Nói là nói như vậy, nhưng nếu tôi là lão Khâu, tôi cũng cảm thấy Khâu Đại Khuê đen đủi.” Bà béo vặn vẹo eo, khóe miệng kéo tới tận cằm, “Khâu Đại Khuê khẳng định cũng là bị hù chết, nếu không, sao không dám báo cảnh sát?”

“Chậc, Khâu Đại Khuê cũng là người đáng thương mà, nhìn thấy thi thể con gái nhà người ta, khẳng định hắn sẽ nghĩ đến vợ mình cho coi.”

“Chắc vậy ha? Vợ hắn chết sớm, tính tình lão Khâu thì nóng như lửa, nửa đời sau ai còn dám gả con gái cho nhà lão Khâu chứ……”


Hoa Sùng ngồi xổm mãi đến tê cả chân, đứng dậy dũi dũi cái chân liền tiến đến trước mặt bốn người phụ nữ, cười hỏi: “Cho hỏi, các dì đang nói đến thi thể người chết hả? Nhà ai có vợ chết vậy?”

Nhóm đàn bà lập tức cảnh giác, thấy cách ăn mặc với cử chỉ của hắn không khác gì người ở đây, không muốn nói tiếp, chỉ có bà béo nhíu mày hỏi: “Tiểu tử sao trước giờ chưa thấy cậu ở đây?”

“Sao không có! Tôi gặp qua mọi người rồi mà!” Hoa Sùng chỉ tay qua con hẻm nhỏ đối diện, “Đó, tôi ở đó đó.”

Mấy người đàn bà tôi nhìn cô cô nhìn tôi, tiếp tục nhiều chuyện.

Hoa Sùng sợ hãi, rụt rè ngồi nghe, lâu lâu cũng chen một hai câu, nghe được vợ của Khâu Đại Khuê là Phó Lị mấy năm trước chết vì ung thư cổ tử cung.

Bà béo ước chừng là cái loa của đường Đạo Kiều, chuyện nhà người ta thuộc như lòng bàn tay, nói tới Phó Lị phát hiện bệnh thế nào, chữa bệnh ra sao, quả thực dường như là người trong cuộc.

“Nha đầu Phó Lị kia không phải mướn phòng gần nhà tôi sao, ở dưới nông thôn lên khổ lắm, cũng chỉ có thể làm vợ Khâu Đại Khuê thôi. Tôi nghe nói, khi con bé vừa kết hôn với Đại Khuê, đi khám thì phát hiện tử cung có nhọt. Bác sĩ lúc ấy kiến nghị làm phẫu thuật, Khâu Đại Khuê tính đưa con bé nằm viện mà lão Khâu không cho, nói là không thể dùng tiền để dành để làm phẫu thuật, nên hai vợ chồng phải bỏ về nhà.”

Hoa Sùng nghe không hiểu, “Làm phẫu thuật cắt bỏ nhọt thì sẽ ảnh hưởng đến sinh nở hả?”

“Đi đi đi, cậu biết cái gì?” Bà béo bị ngắt lời, phất phất tay, rồi nói tiếp, “Không có làm giải phẫu. Không lâu sau đó Phó Lị mang thai, sinh sản còn tính bình an, cái nhọt kia cũng không hành hạ sức khỏe gì, nhưng sau đó bệnh viện tra ra……”

Bà béo vừa nói vừa quơ quơ tay, “Trời ơi là ung thư tử cung!”

Chuyện sau đó thế nào rất dễ tưởng tượng ra, phí trị liệu ung thư thì gia đình Khâu Đại Khuê gánh không nổi, Phó Lị nằm mấy ngày ở bệnh viện, rồi làm thủ tục xuất viện, nói là về nhà dùng thuốc dân gian để chữa bệnh, kỳ thật chính là chờ chết. Không bao lâu sau, Phó Lị chịu không nổi ốm đau, ở nhà cắt cổ tay tự sát.


“Tự sát?” Hoa Sùng hỏi: “Thật là tự sát?”

“Hắc hắc hắc!” Bà béo cười rộ lên, “Tên tiểu tử này không tin hả, đúng là tự sát đó, cảnh sát chứng minh tử vong là vậy mà. Lão Khâu tuy rằng tính tình không tốt, nhưng sẽ không sát hại người con dâu không sống được bao lâu này đâu.”

Hoa Sùng giả cười đến thập phần có thành ý, sau đó ngồi nói chuyện phiếm với nhóm đàn bà này thêm một hồi mới viện cớ bỏ đi.

Mặc bộ quần áo thể thao giả hiệu này chỉ mong kiếm được một ít manh mối cho án tử Từ Ngọc Kiều, không ngờ lại nghe được nhà họ Khâu có cô con dâu tự sát.

Kể từ đó, Khâu Đại Khuê phát hiện thi thể sẽ không báo nguy. Ngày đó hắn đang nói chuyện phiếm với anh mà hốt hoảng bỏ đi thì có thể có hai khả năng, một là Khâu Đại Khuê có quan hệ tới cái chết của Từ Ngọc Kiều, gọi to người dân tới là muốn phá nát hiện trường; hai là cái chết của Phó Lị có vấn đề, làm cho Khâu Đại Khuê không dám đối mặt với cảnh sát.

Nếu là lúc trước Hoa Sùng cảm thấy khả năng thứ nhất có chút gượng ép.

Lúc này, di động đặt ở túi quần adidas vang lên.

“Lão Hoa!” Khúc Trị kêu: “Hoa đội, em ở bên này có phát hiện nhỏ. Anh đang ở đâu?”

“Con hẻm cách đó bốn dặm, nói địa chỉ đi anh tới ngay.”

Khi Hoa Sùng đuổi tới khu đất hoang thì một đám đội viên trợn mắt há hốc mồm nhìn anh.

Đầu lưỡi Trương Mậu líu vào nhau, “Hoa, Hoa, Hoa, Hoa đội! Anh mua bộ đồ này ở đâu vậy?”

Hoa Sùng cúi đầu nhìn thoáng qua, thầm nghĩ tuy rằng bộ đồ này rất khó coi, nhưng cũng không đến mức hù người khác chứ.

Khúc Trị bước nhanh tới, nhỏ giọng nói: “Chạy nhanh tìm chỗ đổi bộ đồ này đi.”

Hoa Sùng buồn cười, “Như thế nào? Ảnh hưởng bộ mặt thành phố hả?”

“Anh ở chỗ này muốn ảnh hưởng bộ mặt thành phố cũng không tới phiên anh.” Khúc Trị nói cười rộ lên, “Bất quá nếu anh không đi đổi, khẳng định sẽ hối hận.”


“Có chuyện thì nói, đừng quay vòng vòng nữa.”

“Vậy ha, được thôi.” Khúc Trị nhỏ giọng nói, “Ngày hôm qua không phải có đồng nghiệp mới tới sao?”

“Đồng nghiệp mới còn mời cậu ăn khuya.” Hoa Sùng nói.

“Đồng nghiệp mới bữa nay cũng mặc một bộ adidas, anh cũng mặc một bộ y chang như hắn đó.”

Hoa Sùng: “…… Á đù sao không nói sớm?”

Khúc Trị vô tội, “Thì em đang nói nè!”

Hoa Sùng không phải đi tay không mà có mang theo quần áo, đang chuẩn bị đi đổi thì nghe có người kêu: “Anh Liễu, ở nơi này!”

Nửa phút sau, Liễu Chí Tần đánh giá Hoa Sùng người cũng mặc một bộ adidas giống mình, Trương Mậu tay tiện, còn trộm chụp mấy tấm hình.

Liễu Chí Tần cong cong khóe môi, không nói một lời, ánh mắt lại chưa từng rời khỏi người Hoa Sùng.

Bị một đám thủ hạ vây quanh nên Hoa Sùng đương nhiên không thể tức giận, đập tay lên vai Liễu Chí Tần, “Đều là anh em mà ha. Bộ đồ này không tồi, chắc khỏe dẻo dai, dứt khoát mua sỉ mấy bộ có thể làm đồ nhóm khi cần ra ngoài.”

Đám Trương Mậu kêu rên, Hoa Sùng nhân cơ hội khều khều Khúc Trị, “Có phát hiện gì mới? Tới đây nói mau.”

Liễu Chí Tần nhẹ nhàng thả tay Hoa Sùng xuống, lui sang bên cạnh một bước. Khúc Trị nhăn nhó, nói: “Nếu Tang Hải không phải là hung thủ thì phải tra lại từ đầu. Em ở bên này khua môi múa mép với người ta, vốn muốn hỏi bọn họ có phát hiện gì bất thường khác với trong hồ sơ hay không, hay là thấy người nào khả nghi không. Kết quả hỏi ra một chuyện khác.”

“Về Khâu Đại Khuê phải không?”

Hoa Sùng cùng Liễu Chí Tần trăm miệng một lời, nói xong ăn ý mà liếc mắt nhìn đối phương.

Khúc Trị sửng sốt, “Hai người đây là…… là anh em một nhà hả?”

“Đừng nói nhảm.” Hoa Sùng hỏi: “Khâu Đại Khuê làm sao?”

“Không phải Khâu Đại Khuê nói hắn có thể phát hiện ra thi thể Từ Ngọc Kiều là bởi vì ngửi thấy mùi lạ sao?” Khúc Trị nói: “Nhưng theo em được biết, lúc hắn rống to không phải ai cũng ngửi được mùi lạ đó. Khâu Đại Khuê có thể đang nói dối!”


[1] Là nhân vật xuất hiện trong Anh Hùng Xạ Điêu và Thần Điêu hiệp lữ của Kim Dung.

Leave a Reply