Hồng nhan 11

Edit + Beta: Alice (づ ◕‿◕ )づ


Khúc Trị trở về sau khi thẩm vấn Tang Hải, ăn xong năm que xiên nướng, uống hết chai hồng trà lạnh vẫn chưa hết giận, hậu tri hậu giác hỏi: “Ai hào phóng mời ăn khuya vậy? Lão Hoa đâu?”

“Cùng anh Liễu nói chuyện án tử rồi.” Trương Mậu vừa ngậm móng heo vừa dọn dẹp bàn, nói xong thì móng heo liền rơi trên mặt đất.

“Trời ơi!” Hắn mắng một tiếng, nhặt lên để lại trên hộp, tính thu dọn xong sẽ ăn tiếp.

“Anh Liễu? Anh Liễu nào nữa?” Khúc Trị buồn bực, “Nhân viên bên ngoài hả? Cố vấn? Không phải chứ? Cái tên Tang Hải vừa mới mắng bọn mình có nội gián, lão Hoa còn nói chuyện án tử với người ngoài? Không sợ tình báo tuồn ra ngoài à?”

“Người ngoài đâu ra, đồng nghiệp mới tới đó anh.” Trương Mậu là hình cảnh nhỏ tuổi nhất trong Tổ Trọng Án, mới chuyển tới không bao lâu, đầu tròn tròn, thấy ai đều kêu một tiếng anh.


“Sao anh không biết mình có đồng nghiệp mới nhỉ?” Khúc Trị hỏi: “Từ phân cục điều tới hả?”

Trương Mậu chỉ tay lên trời.

Khúc Trị: “Trên trời rơi xuống? Chậc, sao em không nói luôn là từ đá nhảy ra đi?”

“Bộ Công An!” Trương Mậu nói: “Bộ Công An điều tới!”

Khúc Trị kinh ngạc, “Bộ Công An? Giỡn chơi hả, Bộ Công An điều người xuống chi cục chúng ta?”

“Anh Liễu lợi hại lắm.” Trương Mậu ăn bữa khuya của người ta, tự nhiên nói tốt vài câu, “Ảnh vừa tới mà nói chuyện hợp với lão Hoa lắm. Anh ấy còn nói tên hai người bọn họ ghép lại là ‘ liễu ám hoa minh ’ nữa. Án tử này nói không chừng sắp phá rồi!”

Tổ hợp Liễu ám Hoa minh lúc này chiếm cứ văn phòng Trần Tranh, họp bàn về vụ án tử.

“Tang Hải có gây án thời gian cũng như động cơ, camera theo dõi tới hắn, dao cũng tìm được rồi, nếu hắn là hung thủ thì điều này hợp tình hợp lý.” Liễu Chí Tần ngồi ở trên sô pha, áo khoác đặt ở một bên, một bàn tay kẹp bút, một bàn tay thả ở đầu gối, “Nhưng tôi xem ghi chép thẩm vấn của hắn, cảm thấy hung thủ là một người khác.”

Hoa Sùng không lập tức tỏ vẻ tán đồng, dựa vào đệm mềm trên sô pha, “Hả? Vì sao?”

“Án tử này, hung thủ có thể nói hành động đầy mâu thuẫn. Hắn lưu lại giấy chứng minh của Từ Ngọc Kiều là có hai cái khả năng, một là hắn không sợ chúng ta điều tra người bên cạnh Từ Ngọc Kiều, hai là hắn khiêu khích cảnh sát. Tôi hy vọng là khả năng thứ nhất, bởi vì nếu chọn cái còn lại, xác xuất hắn gây án lần thứ hai sẽ không thấp.”

Hoa Sùng lại nhíu mày, “Bởi vì lo lắng xuất hiện tội phạm bắt chước nên thị cục đã thông tri các phân cục, đồn công an tăng mạnh trị an khu vực.”

Liễu Chí Tần gật đầu, tiếp tục nói: “Tư duy của hắn kín đáo, không lưu lại sơ hở đồng thời có khả năng dắt mũi chúng ta —— nhưng trước mắt chúng ta không biết đây là thật hay giả, chỉ biết hành động của hắn thật mâu thuẫn. Nhưng trái lại là Tang Hải, người này cực dễ xử trí theo cảm tính, lời trước lời sau đầy mâu thuẫn, hắn hoặc là nói dối, hoặc là quá căng thẳng, tạo thành logic hỗn loạn. Nếu Tang Hải là hung thủ thì án tử này phá được rồi.”


Hoa Sùng chống tay lên huyệt Thái Dương, “Nhưng trước mắt không có manh mối khác. Đã kiểm tra quan hệ của Từ Ngọc Kiều, lịch sử lên mạng và trò chuyện cũng đều tra xét, không có chỗ nào khả nghi.”

“Vậy đành phải tiếp tục tra xét những gì có trong hồ sơ.” Có lẽ bởi vì chưa chính thức nhận chức, Liễu Chí Tần hiện ra vài phần nhẹ nhàng, “Hoa đội, anh còn nhớ chuyện chúng ta gặp lần trước không?”

“Chúng ta không phải đang thảo luận án tử sao?” Hoa Sùng cạn lời, sao mà đổi đề tài nhanh qúa vậy?

“Lúc ấy tôi nói xây dựng kiến trúc là lúc mê người nhất, kỳ thật án tử cũng vậy.” Liễu Chí Tần cười, “Chưa phá án là lúc mê người nhất.”

Hoa Sùng đồng ý.

“Ngày mai hai ta đi đường Đạo Kiều đi, không phải cửa hàng mà Tang Hải mua dao gọt hoa quả là nơi người dân hay ghé mua đồ sao? Chúng ta tới hỏi  lần nữa nói không chừng sẽ tìm được nhà nào đã giấu cây búa.” Liễu Chí Tần dừng một chút, lại nói: “Còn có một việc, lúc xem qua ghi chép tôi có chuyện thắc mắc.”

“Chuyện gì?” Thân mình Hoa Sùng hơi nghiêng về phía trước, trực giác cho biết chuyện mà Liễu Chí Tần để ý có liên quan tới nghi vấn của mình.

“Người phát hiện thi thể Từ Ngọc Kiều có tên là Khâu Đại Khuê, nhưng người báo án là Lữ Thường Kiến.” Liễu Chí Tần nói: “Vì sao Khâu Đại Khuê không tự báo nguy?”

Hoa Sùng nhìn chằm chằm Liễu Chí Tần, nửa ngày không nói chuyện.

Chuyện này anh vẫn luôn cảm thấy không thích hợp, nhưng so sánh với các manh mối khác thì chuyện Khâu Đại Khuê không báo án thật sự không tính là gì. Hiện giờ bị Liễu Chí Tần nói ra, một chút nghi hoặc liền đột nhiên phóng đại.

Liễu Chí Tần dựng thẳng cây bút quơ quơ, “Hoa đội?”

“A……” Hoa Sùng hoàn hồn, “Được, ngày mai chúng ta đi điều tra!”

Nói xong thì anh muốn đứng lên, Liễu Chí Tần bên cạnh lại đột nhiên tới gần, làm Hoa Sùng ngồi yên trên chỗ ngồi, đồng tử chợt co rụt lại.
Khoảng cách giữa hai người thật gần, Hoa Sùng thậm chí có thể ngửi được mùi hương dầu gội nhạt nhẽo trên người đối phương.


Từ sau khi trở về từ Tây Bắc, chất lượng giấc ngủ của anh không tốt lắm, hai ngày gần đây thì lao tâm khổ lực vì án tử Từ Ngọc Kiều nên phản ứng đột nhiên chậm lại, trong mắt lộ ra một tia mờ mịt.

“Hoa đội, anh phải nghỉ ngơi cho tốt nha.” Âm thanh của Liễu Chí Tần ôn hòa như vẻ mặt tươi cười của hắn, khi nói chuyện đuôi mắt cong cong, không hề có tính công kích, “Trong mắt anh có rất nhiều tơ máu, giọng nói cũng khàn đi này.”

“Ừ.” Hoa Sùng rũ mắt, theo bản năng giơ tay xoa nhẹ một chút, “Không sao đâu, thói quen……”

Lời còn chưa dứt, ngón tay xoa mắt đã bị người ta nhẹ nhàng bắt được.

Động tác của Hoa Sùng dừng lại, cảnh giác khó hiểu mà ngẩng đầu.

“Tôi có lọ thuốc nhỏ mắt làm giảm tơ máu.” Không đợi Hoa Sùng tránh khỏi thì Liễu Chí Tần liền chủ động buông ra, thối lui về bên kia sô pha, từ túi áo khoát lấy ra cái hộp nhỏ hình vuông, “Hoa đội, đôi mắt càng xoa càng không thoải mái, không làm giảm được tơ máu đâu? Thuốc nhỏ mắt này không tồi anh thử một lần xem?”

“Cảm ơn.” Hoa Sùng tiếp nhận, ngón tay đụng phải đầu ngón tay Liễu Chí Tần.

Anh rất ít khi dùng thuốc nhỏ mắt, bối rối không biết làm sao.

Liễu Chí Tần nói: “Con ngươi hướng lên trên, nhắm nhỏ nước vào tròng mắt trắng.”

Hoa Sùng lãng phí vài giọt, chính là làm ra hiệu quả lệ rơi đầy mặt. Đôi mắt anh vốn hồng nhìn qua thật sự giống khóc một hồi lâu.

Liễu Chí Tần đưa tới tờ giấy, “Hình cảnh Tổ Trọng Án các anh thật vất vả.”

Hoa Sùng một bên nháy nháy mắt cho nước chảy vào trong, một bên theo lời này hỏi: “Vậy cậu là nghĩ như thế nào? Không làm ở Bộ Công An mà điều tới chỗ chúng tôi chịu khổ.”

“Tôi cũng muốn ở lại Bộ Công An lắm chứ.” Liễu Chí Tần nhún vai, tuy rằng cười cười nhưng nụ cười kia mang theo chua xót.

“À?” Hoa Sùng tò mò, “Cậu không phải tự nguyện điều tới?”

“Ai nói với anh tôi tự nguyện điều tới?” Liễu Chí Tần nhẹ nhàng thở dài, “Vi phạm kỷ luật, không ở lại đội tin tức kia được nữa.”


Hoa Sùng nhớ lại trên văn kiện Trần Tranh đưa cho mình không có nhắc tới chuyện Liễu Chí Tần vi phạm kỉ luật.

Bất quá này cũng không hiếm lạ. Phía trên ắc có suy tính, không phải mỗi văn kiện điều chức đều để lịch sử đen của người ta.

Mà anh cũng không có hứng thú hỏi thăm.

“Không nói cái này nữa.” Liễu Chí Tần thả lỏng mà thở ra một hơi, “Hoa đội, ngày mai mấy giờ đi hiện trường?”

“8 giờ.” Hoa Sùng nhìn nhìn thời gian, “Cậu ở đâu? Không còn sớm nữa rồi, không còn việc gì nói thì nhanh trở về đi.”

“Tôi ở tiểu khu Họa Cảnh.” Liễu Chí Tần nói: “Mới vừa thuê phòng ở.”

“Tiểu khu Họa Cảnh?” Hoa Sùng thầm nghĩ, thật đúng là trùng hợp, “Tôi cũng ở đó.”

“Phải không?” Liễu Chí Tần lộ ra biểu tình kinh hỉ, “Vậy sau này chúng ta có thể đi chung về chung rồi.”

Hoa Sùng bỗng nhiên có chút không được tự nhiên. Thị cục Lạc Thành nằm ở trung tâm khu Bình Phượng, mà tiểu khu Họa Cảnh nằm ở phía bắc khu Trường Lục, hai bên cách xa nhau khá xa, tàu điện ngầm cùng xe buýt đều không thể tới thẳng, mà chính là tiểu khu Họa Cảnh ở khu Trường Lục thuộc về mảnh đất tương đối hẻo lánh. Lúc trước anh không ngại ở tiểu khu Họa Cảnh, không phải là vì giá nhà thấp, mà là bởi vì không có đồng nghiệp ở khu đó.

Khi không còn là Tổ trưởng Tổ Trọng Án thì anh yêu cầu tuyệt đối không bị hoàn cảnh quấy rầy, ngay cả khi đi làm về, cũng không hy vọng về chung với đồng nghiệp.

Nhưng hiện tại đồng nghiệp mới tới nói với anh mình cũng ở tiểu khu Họa Cảnh.


“Nghĩ như thế nào mà thuê nhà ở đó?” Hoa Sùng làm bộ tùy ý hỏi: “Họa Cảnh cách thị cục khá xa, lái xe cũng không tiện, ngồi xe điện ngầm thì không tới thẳng. Cả ngày đều phải dùng giao thông công cộng.”

“Nhưng là tiền thuê nhà khá mềm, hoàn cảnh cùng phương tiện di chuyển cũng không tồi. Với nhiêu đó tiền tôi chỉ có thể thuê một cái WC ở gần thị cục thôi.” Liễu Chí Tần cười cười, “Tôi mới đến không thể xài phung phí được.”

Lí do này cũng hợp lí đó chứ, Hoa Sùng không có cách nào phản bác.

“Hoa đội, nếu không hai ta cùng trở về đi?” Liễu Chí Tần kiến nghị nói, “Ngày đó thấy anh dùng tàu điện ngầm chuyển xe rất phiền toái, tôi có motor có thể chở anh về nhà.”

Hoa Sùng nheo mắt, “Vẫn là thôi đi, motor chở người trái với quy tắc giao thông.

“Quy tắc là chết, người là sống.” Liễu Chí Tần cười, “Hơn nữa hiện tại trời đã tối rồi không ai quản đâu.”

Hoa Sùng rốt cuộc không trở về với Liễu Chí Tần, không phải bởi vì tuân theo quy tắc giao thông, mà là bởi vì không có thói quen bị người ta xâm chiếm không gian và thời gian của mình.

Sáng sớm ngày hôm sau, đội viên Tổ Trọng Án đến đường Đạo Kiều.

Liễu Chí Tần chưa lãnh đồng phục, mặc một bộ quần áo thể thao ngồi ở quầy hàng của Khâu lão đại uống sữa đậu nành ăn bánh quẩy, nhìn tựa như người đi làm bình thường.

Nhưng khác với người đi làm mua bữa sáng xong liền vội vã chạy đến bên trạm tàu điện ngầm, hắn ngồi ăn ở bên quầy hàng, ăn ngấu nghiến, hận không thể một ngụm cắn hết cái bánh bao lớn kia. Liễu Chí Tần ăn đến vui vẻ thoải mái, ngồi ăn đến hơn nửa tiếng.

Trong nửa giờ đó, nhóm nhân viên tới tới lui lui, đều là cảnh tượng vội vàng, muốn tìm người nói chuyện phiếm vài câu đều khó.

Sắp đến thời điểm dọn dẹp lúc 9 giờ, quản lí bắt đầu thúc giục nhóm người bán hàng rong quét tước vệ sinh, lão Khâu hùng hùng hổ hổ mà dọn dẹp bàn, chốc lát sau ngại Khâu Đại Khuê tay chân chậm chạp liền nguyền rủa quản lí sớm chết sớm siêu sinh.


Không bao lâu sau, ở gánh hàng rong chỉ còn lại Liễu Chí Tần.

Vì hắn mua nhiều nên lão Khâu không dám nói gì, xoay trước xoay sau, không ngừng hướng trên bàn nhìn, vài phút sau rốt cuộc nhịn không được, “Tiểu tử, quản lí thúc giục chúng ta thu quán, tôi cho cậu cái túi đựng bánh bao còn dư nhé?”

Liễu Chí Tần tránh đi cái miệng đầy mùi hôi, xoa xoa tay, “Vậy phiền toái ông rồi.”

Lão Khâu lập tức ác thanh ác khí mà rống: “Đồ vô dụng, lại đây đóng gói!”

Khâu Đại Khuê cầm một cái túi nilon lớn chạy tới, tay đầy dầu mỡ tay nắm lên bánh bao bỏ vào trong túi.

Liễu Chí Tần nhìn hắn, đột nhiên hỏi: “Mùi vị bánh bao nhà anh rất đặc biệt, bán hết rồi à?”

Sắc mặt Khâu Đại Khuê không được tự nhiên, tay dừng một chút, vội vàng phủ nhận, “Không, không có gì đặc biệt đâu, tất cả mọi người đều làm như vậy.”

Liễu Chí Tần nheo mắt lại, “Thật không, ý tôi là mùi hương thật nồng, ăn cũng ngon nữa.”
“À, à.” Khâu Đại Khuê cất hết bánh bao, trả lời, “Sau này thường xuyên ghé ủng hộ bọn tôi!”

Liễu Chí Tần tiếp nhận bánh bao, hòa khí mà cười cười, “Nhất định.”

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: