Hồng nhan 10

Edit + Beta: Alice (づ ◕‿◕ )づ


Liễu Chí Tần cười lắc đầu, “Hoa đội, tôi có thể đi theo anh đến Tổ Trọng Án sao?”

“Có thể là có thể.” Hoa Sùng dẫn đường cho hắn theo, “Bất quá hiện tại trong văn phòng không có người.”

“Không sao, có anh là được.”

Hoa Sùng bước chân nhanh hơn.

“Không phải Trần đội muốn tôi theo anh để làm quen với án tử sao?” Liễu Chí Tần không nhanh không chậm giải thích, “Nếu anh không nói, tôi cũng không biết nên đi hỏi ai chuyện án tử nữa.”


Hoa Sùng trong lòng oán trách Trần Tranh không thôi, người ta đang vội muốn chết mà còn quăng cho mình thêm cái gánh nặng này, nhưng trên mặt lại không thể không duy trì mỉm cười, dẫn Liễu Chí Tần tới văn phòng Tổ Trọng Án, rồi đi pha trà hoa cúc, chỉ cậu ngồi xuống bàn của Khúc Trị, “Chỗ đó có ghi chép báo cáo và kết quả kiểm thi án tử Từ Ngọc Kiều, nếu cậu không vội về thì xem ở đó đi. Nếu có gì không hiểu thì hỏi tôi.”

Lời tuy như thế, nhưng ý lại là —— cậu tốt nhất xem nhanh rồi về, xem không hiểu cũng đừng tới phiền tôi.

Kết quả người đó càng không vội vã trở về, tiếp nhận ly giấy đựng trà hoa cúc, ôn hòa cười: “Cảm ơn, tôi ở đây xem một chút.”

Hoa Sùng trở lại chỗ ngồi của mình, xoa xoa quai hàm, cảm thấy hôm nay giả cười có hơi nhiều, quai hàm thiệt là mỏi.

Mười phút sau, anh đứng lên, vòng đến trước mặt Liễu Chí Tần, “Tôi muốn đi đến phòng thẩm vấn. Chút nữa nếu cậu phải đi thì đem báo cáo để tại chỗ cũ là được. Trên bàn này cái gì cũng có thể dùng, nhưng không được đụng tới hồng trà. Trà hoa cúc uống hết thì tới bàn tôi lấy, còn nữa đó.”

Nói xong thì lập tức bước nhanh ra khỏi văn phòng.

Liễu Chí Tần nhìn bóng lưng của anh, nụ cười chậm rãi biến mất ở đuôi mắt và khóe môi, biểu tình tựa như dòng suối kết băng vào mùa đông dần dần lạnh đi. Cuối cùng, giữa lông mày chỉ còn oán thù rét lạnh.

“Hoa Sùng.” Liễu Chí Tần thấp giọng tự nói.

“Có người hại tôi, nhất định là hung thủ giá họa cho tôi! Các người ngẫm lại đi nếu là tôi giết Ngọc Kiều, tôi sẽ nói cho các người chỗ giấu dao sao? Tôi bị điên rồi à?”

Trong phòng thẩm vấn, đôi mắt Tang Hải đỏ hồng, tuyệt vọng mà mệt mỏi gào rống.

“Con dao dính máu kia cậu giải thích thế nào?” Khúc Trị đã cùng hắn náo loạn nãy giờ, tới tới lui lui nghe hắn gào vài câu, lỗ tai đều đã nổi kén.

“Làm sao tôi biết được? Tôi không có giết Ngọc Kiều, thời điểm tôi thấy cô ta thì cô ta đã chết rồi! Các ngườii muốn như thế nào mới bằng lòng tin tôi? Buổi tối ngày 13 tôi chỉ làm bị thương cái tên lưu manh kia, tuyệt đối không có thương tổn Ngọc Kiều!”


Hoa Sùng ôm cánh tay nhìn Tang Hải, chân mày càng nhăn càng sâu.

Từ lúc bắt đầu, anh đã không cho rằng Tang Hải là hung thủ.

Anh và những người khác trong chi đội Hình Trinh không giống nhau. Nhóm Tổ Trọng Án tiếp xúc với các loại án tử hoa hòe lá cành, giao tiếp cùng đủ loại hung thủ, nhưng hiếm khi gặp qua người hành hung ác ý, hiếm khi có người tự mình nổ súng giết người.

Mà anh đã từng nghiêm túc ở đội chống khủng bố Tây Bắc suốt hai năm, đã từng giết qua người, cũng thấy qua đồng đội bị giết, anh đã gặp qua phần tử khủng bố hung tàn nhất, cũng suýt nữa mất mạng trong tay những người đó.
Anh vô tình liếc mắt một cái có thể nhìn ra ai là hung thủ, lại có thể từ ánh mắt cùng động tác tứ chi mà phán đoán một người có phải là hung thủ hay không.

Người như Tang Hải, không có gan giết người.

“Tôi không nhận!” Tang Hải lại rống lên, “Tôi nói cho các người biết tôi không nhận! Các người đừng mơ tưởng bức cung! Nếu các người dám giả tạo khẩu cung, tôi sẽ phản cung khi ra tòa!”

“Cậu xem phim truyền hình nhiều quá hả!?” Đôi tay Hoa Sùng chống ở trên bàn từ trên cao nhìn xuống Tang Hải.

Tang Hải ngẩn ra, khí thế tức khắc yếu đi vài phần, “Anh, các anh không thể oan uổng cho người tốt!”

“Có oan uổng hay không, chứng cứ sẽ định đoạt.” Hoa Sùng nói: “Hiện tại chứng cứ đều chỉ hướng cậu, khẩu cung của cậu căn bản không quan trọng.”

“Chính là tôi không có giết người mà!” Tang Hải nói đột nhiên cứng đờ, hai mắt trừng trừng.

Khúc Trị líu lưỡi, “Chết tiệt, trúng tà hả?”

“Tôi! Tôi biết là chuyện như thế nào!” Tang Hải dường như bắt được cọng cỏ vui mừng khôn xiết: “Vào đêm hung hôm ấy hung thủ nhất định thấy tôi ở khu đất hoang! Có khả năng sau khi hắn giết Ngọc Kiều còn không bỏ đi, phát hiện ra tôi theo đuôi ở phía sau, nói không chừng là muốn giết tôi! Kết quả nhìn thấy tôi giấu con dao ở căn nhà trệt, liền muốn giá họa cho tôi, chờ tôi rời khỏi thì đào lên con dao, trở lại đất hoang tắm máu của Ngọc Kiều, rồi lại một lần nữa giấu dưới đống gạch!”


Hoa Sùng nheo mắt.

Theo cách nói của Tang Hải anh không phải không nghĩ tới. Nhưng nếu như vậy thì manh mối hoàn toàn bị chặt đứt. Hung thủ quá giảo hoạt, không chỉ không lưu lại dấu vết, mà còn có vận khí tốt, gặp gỡ một người có thể giá họa, còn điều tra sao nữa?

“Cậu đang kể chuyện cổ tích hả?” Khúc Trị không thể nhìn người nam nhân khóc sướt mướt này, rống một tiếng muốn đi ra ngoài, trong mắt Tang Hải mới vừa hiện lên ánh sáng lại tối sầm xuống.

Hoa Sùng dựa vào ven tường, trực giác cho anh biết không thể hỏi thêm Tang Hải vấn đề gì nữa.

Vẫn là nên đi tìm Trần Tranh, án tử này tầng trên thúc giục không thôi, cần phá án sớm để làm hài lòng người dân, nhưng không thể qua loa kết án như thế, áp lực phá án anh chịu được nhưng dư luận gây áp lực lên người Trần Tranh.

“Tôi, tôi còn nghĩ đến một khả năng!” Tang Hải hãy còn ở hấp hối giãy giụa, “Cảnh sát các người có nội gian!”

Hoa Sùng: “……”

Khúc Trị: “……”

“Chỉ có tôi biết dao giấu ở nơi nào! Sau khi tôi nói dao nằm ở đâu thì nó liền dính máu của Ngọc Kiều, trở thành hung khí! Nhất định là bên trong có người biết được thay thế bằng con dao dính máu!” Tang Hải cuồng loạn mà kêu: “Không! Không đúng! Không phải nội gian, các người là cố ý! Các người không có bản lĩnh phá án, vì thế tùy tiện tìm một người chịu tội thay! Ha ha, loại sự tình này tôi nghe nhiều quá rồi, không nghĩ tới cư nhiên sẽ phát sinh ở trên người tôi! Các người giúp kẻ có tiền, cầm tiền thuế của người dân…”

Hoa Sùng lạnh giọng nạt: “Câm miệng.”

Mắt anh hiện lên tia lạnh lùng, vì đã từng là sát thủ nên ánh mắt đặc biệt lạnh lẽo.

Tang Hải sửng sốt không dám lại nhìn thẳng anh, co rúm cúi đầu. Ngay cả Khúc Trị cũng bị dọa hoảng sợ, nuốt nước miếng không nói chuyện nữa.

Nửa phút sau, Hoa Sùng đi đến cạnh cửa, “Giữ người ở cục, tiếp tục tra án tử.”


Văn phòng Tổ Trọng Án sôi nổi như chợ đêm, Liễu Chí Tần gọi tới một đống cơm hộp, có đồ nướng BBQ cùng món kho, còn có đồ uống cùng gà rán.

Đội viên ra ngoài không sai biệt lắm đều đã trở lại, có người mới vừa ăn cơm, có người trong bụng trống trơn, bị đồ ăn ngon nước uống tốt chiêu đãi, lập tức cùng đồng nghiệp mới xưng huynh gọi đệ, bên kĩ thuật lẫn pháp chứng đều chạy tới xem náo nhiệt.

Hoa Sùng đi ngoài hành lang đã nghe mùi thịt nướng, hàm răng tức khắc trào ra nước bọt. Cả ngày vội vàng, giữa trưa anh chỉ ăn một tô mì thịt bò ba vắt, cầm cự cho đến tối, vốn dĩ dạ dày đã không còn cảm gíac gì, nhưng giờ ngửi được mùi hương đồ ăn, dạ dày vội vàng phát ra mấy tiếng ục ục liên tiếp.

Đội viên Trương Mậu giơ cánh gà kêu: “Hoa đội đã trở lại! Mau tới ăn, đồng nghiệp mới mời nè!”

Liễu Chí Tần đổ ra một ly chanh lạnh, cười nói: “Bọn họ nói anh thích thịt xiên nướng, tôi để lại năm cái, còn chưa lạnh đâu, mau tới ăn.”

Hoa Sùng tiếp nhận ly nước chanh, nhìn thấy một bàn đầy đồ ăn, rõ ràng đã đói đến chịu không nổi, còn khách sáo: “Còn chưa làm tiệc hoan nghênh cậu vào đội mà cậu đã mời chúng tôi ăn khuya.”

“Tôi nên làm.” Liễu Chí Tần nói, “Lúc gọi đồ ăn không biết anh thích thịt dê nướng, lần sau tôi gọi nhiều hơn.”

Các đội viên ồn ào, “Nhiều ‘ một chút ’ còn không thỏa mãn được Hoa đội đâu, anh ấy ăn thịt dê nướng đều là tính số lượng đó!”

Hoa Sùng: “Nào có khoa trương như vậy?”

Liễu Chí Tần đứng một bên nghe cúi đầu cười trộm.

Hoa Sùng chợt thấy xấu hổ, mặc kệ thịt dê nướng, cầm lấy cánh gà mà gặm.

Dân gian truyền miệng ăn thịt dê bổ thận tráng dương, trước kia mỗi lần kết bạn đi ra ngoài ăn thịt nướng BBQ, anh đều bị các đội viên khen “Thận tốt ăn uống liền tốt”. Đều là anh em nhà mình, mở miệng đùa giỡn thì không có gì, nhưng Liễu Chí Tần là mới tới nên có chút không thích hợp. Huống hồ anh cũng không phải bởi vì ăn thịt dê để tráng dương mới thích ăn, mà chỉ là thích ăn thôi.


Tên họ Liễu này như đầu gỗ, thấy anh chỉ lo gặm cánh gà, cư nhiên đem phần thịt dê để dành cho anh, “Hoa đội, sắp lạnh rồi.”

“Cảm ơn.” Hoa Sùng tiếp nhận dĩa thịt dê, ho hai tiếng, hướng mọi người nói: “Vị này chính là đồng nghiệp mới của chúng ta, trên danh nghĩa thì ở Tổ Điều Tra Kỹ Thuật, bất quá công việc hằng ngày là ở Tổ Trọng Án.”

“Đã biết!” Trương Mậu một miệng đầy dầu mỡ, “Anh Liễu vừa rồi đã tự giới thiệu qua.”

“Vậy à.” Hoa Sùng nghĩ nghĩ ra dáng lãnh đạo, “Tóm lại sau này tất cả mọi người đều là anh em cần hỗ trợ lẫn nhau. Án tử của Từ Ngọc Kiều càng ngày càng phức tạp, không cần đem mọi chứng cứ đổ lên người Tang Hải, nên mở rộng điều tra người thân xung quanh Từ Ngọc Kiều.”

Đám người lo ăn, lác đác vài người trả lời, “Đã rõ.”

Nhưng Liễu Chí Tần thái độ đoan chính, cất cao giọng nói: “Đã rõ!”

Hoa Sùng có chút giật mình mà liếc hắn một cái, nghĩ —— mấy người vừa bị chuyển công tác thường thì tương đối thành thật, chờ quen thuộc mới có thể hiện nguyên hình.

“Ăn xong thì nên đi làm chuyện chính sự nha, nên tăng ca thì tăng ca, nên ngủ thì ngủ, tranh thủ phá án sớm một chút đến lúc đó mời Liễu……” Hoa Sùng dừng một chút, thay đổi xưng hô, “Mời Tiểu Liễu dự bữa tiệc hoan nghênh của đội.”

“Ai bỏ tiền?” Một người đội viên hỏi.
“Đương nhiên là Lão Trần.” Hoa Sùng cười.

Lúc này, không biết tên nào không có mắt gào nói: “Hoa đội, anh còn chưa ăn thịt dê nướng nè!”
Hoa Sùng khóe miệng giật giật, “Để lại cho Khúc Trị đi, cậu ta còn thẩm vấn Tang Hải, tức giận muốn bốc khói luôn kìa.”

Lại có người nói: “Chúng ta trước có Hoa đội, hiện tại lại có Liễu ca, này…… Ha ha ha!”

Mọi người vừa nghe đã hiểu, Hoa cùng Liễu đặt ở cùng nhau cũng không phải là từ gì tốt, đó là ‘bệnh hoa liễu’ đó nha.

Hoa Sùng ở trong lòng mắng cái tên ngốc này, đang muốn giáo huấn hòa hoãn không khí, liền nghe Liễu Chí Tần nhẹ giọng nói: “Hoa cùng Liễu, không phải là ‘liễu ám hoa minh’ [1]sao?”


Hoa Sùng sửng sốt.

Liễu Chí Tần nhìn anh, ánh mắt kia mang theo ý cười, thâm thúy mê người, “Án tử như lọt vào sương mù thì cũng có một ngày tìm ra chân tướng, cũng như trong hoạn nạn thì có một ngày liễu ám hoa minh. Không phải sao? Hoa đội.”

Văn phòng an tĩnh không ai chớp mắt, Trương Mậu đi đầu lên tiếng: “Nói rất đúng! Liễu ám hoa minh! Yêu cầu của Tổ Trọng Án chúng ta chính là tìm ra chân tướng, liễu ám hoa minh!”

Hoa Sùng nhìn mắt Liễu Chí Tần, ngẩn ra một lát mới hồi phục lại tinh thần.

Liễu Chí Tần đến gần, thanh âm có trầm có nhu, “Hoa đội, án tử tôi đã hiểu biết một phần, có vài điểm đáng ngờ muốn thảo luận với anh.”


[1] [Giải nghĩa】 Trong tiếng Trung, thành ngữ “liễu ám hoa minh” là chỉ mắt nhìn thấy tình huống không còn đường tiến nữa, thì đột nhiên xuất hiện chuyển biến và hy vọng.

【Ví dụ】 Sau khi anh ấy trải qua hết lận đận trong cuộc sống, giờ đây đúng là đã ‘liễu ám hoa minh’ rồi (trong hoàn cảnh khốn khó, mà tìm được lối thoát).


Góc editor: Bữa nay thứ 6 ngày 13 nha bà con, nhớ cẩn thận đó nha.

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: