Hồng nhan 9

Edit + Beta: Alice (づ ◕‿◕ )づ

(Khi Hoa Sùng ở riêng với Từ Kham và Trần Tranh mình để họ gọi nhau là cậu – tớ, mày – tao thì hết hay, còn khi ở trước mặt mọi người thì để anh – tôi cho lịch sự.)


Hoa Sùng cầm báo cáo, dạo bước trên hành lang.

Án tử tra được tới đây dần dần rõ ràng. Hung thủ là Tang Hải, hắn nảy sinh mâu thuẫn với Từ Ngọc Kiều khi tìm kiếm văn vật, ở khu đất hoang đường Đạo Kiều lấy búa và dao gọt hoa quả giết hại Từ Ngọc Kiều, cũng bịa đặt ra lời nói dối đầy mâu thuẫn. Trước mắt hung khí đầu tiên đã tìm được, trên đó có vân tay của Tang Hải và máu của Từ Ngọc Kiều, qua theo dõi chứng minh khi vụ án xảy ra Tang Hải đang ở đường Đạo Kiều, dưới đế giày thể thao của Tang Hải cũng tra ra thành phần thực vật nơi đất hoang.

Chỉ có hung khí tạo thành vết thương trí mạng trên xương sọ Từ Ngọc Kiều còn chưa tìm được.


“Khẳng định là tên gia hỏa này!” Khúc Trị từ phòng thẩm vấn đi ra, cầm một chai hồng trà trống rỗng, “Mẹ nó, chứng cứ nhìêu như vậy bày ra ở trước mắt, có chết cũng không nhận tội, một mực chắc chắn lúc nhìn thấy Từ Ngọc Kiều thì người đã chết. Lão tử hỏi thêm hai câu thì nó nói lão tử tra tấn bức cung. Đọc sách hai ngày thì dám dùng loạn câu ‘ tra tấn bức cung ’ nữa chứ. Lão tử nếu muốn tra tấn bức cung thì hắn còn có sức để nói nhảm sao?”

“Đừng có đem câu ‘tra tấn bức cung’ mà nói hoài nữa.” Hoa Sùng nói, bị Khúc Trị lảm nhảm bên tai một hồi, liền mất đi manh mối mới lóe lên. Anh thở dài, đem báo cáo Từ Kham đưa tới đập lên ngực Khúc Trị, “Gặp Lão Trần chưa?”

“Chuẩn bị báo cáo cho lão ấy?” Khúc Trị bị đập lui hai bước, “Không đi thẩm vấn Tang Hải nữa?”

“Án tử còn chưa điều tra rõ, báo cáo cái gì.”

“Sao? Anh còn cảm thấy Tang Hải vô tội?” Khúc Trị trừng mắt, “Trời ơi, đội trưởng Hoa anh……”

“Em gấp cái gì? Anh muốn kiếm Lão Trần tâm sự.” Hoa Sùng nói, “Án tử này có nhiều điểm đáng ngờ, đừng kết án nhanh như thế.”

Khúc Trị nói thầm, “Anh vừa mở mắt thì cả thế giới đều là điểm đáng ngờ.”

“Chẳng lẽ giống em vừa mở mắt cả thế giới đều là mỹ nữ?”

“Lòng yêu cái đẹp ai mà chẳng có! Anh cũng không thua gì em mà.”

“Em yêu cái đẹp chính là phóng điện khi đang làm việc?”

Khúc Trị nhớ tới chuyện lúc ban sáng ở đường Đạo Kiều, hắc hắc cười hai tiếng, “Này đội trưởng Hoa, Lão Hoa, anh không cảm thấy sao, em gái kia khí chất đặc biệt tốt.”

Hoa Sùng vốn dĩ phải đi, nghe được lời này liền xoay người lại, nhàn tản mà nhìn lên trần nhà, bộ dáng đột nhiên nghiêm túc, “Em nhắc thì anh mới nhớ, để anh nói hai câu.”

“Làm gì!” Khúc Trị cảnh giác, “Đừng giảng tư tưởng chính trị gì gì đó với em! Em bất quá là nhìn người ta thôi, thuần khiết mà thưởng thức mỹ mạo của người ta, tuyệt đối không có tâm tư xấu xa gì hết.”

“Ai nói với em những cái đó.” Hoa Sùng trừng mắt nhìn cậu, “Người nhà kia có phải hay không có chút kỳ quái?”


Khúc Trị trợn trắng mắt, “Tổ tông của em ơi! Đôi mắt của anh sao quản được nhiều vậy? Ai kỳ quái?”

“Cô gái kia là mặc đồng phục nhân viên dịch vụ gì đó, từ quần áo đến trang điểm hẳn là cấp bậc Giám đốc trở lên.” Hoa Sùng nói: “Khách sạn Lâm Mậu là khách sạn cao cấp năm sao, lương Giám đốc không thấp, năng lực yêu cầu cũng cao. Cô gái đó lớn lên ở đường Đạo Kiều, người nhà……”

Anh dừng một chút, suy nghĩ tìm từ thích hợp, “Người nhà thì một lời khó nói hết, cô gái đó làm đến chức Giám đốc khách sạn Lâm Mậu hẳn là tất cả đều là dựa vào sức lực của chính mình.”

“Đừng nói nữa.” Khúc Trị khoa trương mà che mặt, “Anh nói tốt cho cô nàng quá, nói thêm gì nữa, em sẽ sinh ra suy nghĩ, phi, theo đuổi tâm tư xấu xa với người ta!”

Hoa Sùng tiếp tục nói: “Xuất thân từ một gia đình, cùng cha mẹ nuôi nấng, con trai với con gái quả thực là khác nhau một trời một vực.”

“Chính sách mang con thứ hai là mấy năm nay mới mở ra, con trai nhà đó hẳn là vượt kế hoạch. Thành thị thì không giống với nông thôn, không quản quá nghiêm, người nhà nghèo đều như vậy phải sinh được đứa con trai.” Khúc Trị gãi gãi tóc, “Người dân…… Khẳng định cô gái đó sống không dễ dàng, phải phụng dưỡng cha mẹ, tương lai nói không chừng còn phải nuôi đứa em trai vô công rỗi nghề kia.”

Hoa Sùng đập lên vai Khúc Trị một cái, “Phiền em lo cho dạ dày của mình trước đi, đi ăn cơm, ăn xong thì thẩm vấn Tang Hải.”

Văn phòng của Trần Tranh không ở cùng một tầng với Tổ Trọng Án, Hoa Sùng đuổi Khúc Trị đi, vừa đi đến văn phòng vừa nhìn hình ảnh vết máu loang lổ trên con dao.

Lai lịch của con dao thực rõ ràng, chính là Tang Hải mua ở cửa hàng gia dụng kia. Nhưng vì sao trên mặt sẽ có nhiều máu như vậy?

Nếu Tang Hải nói dối, Từ Ngọc Kiều thật là do hắn giết, hắn vì sao không lau khô vết máu? Vì sao nói cho cảnh sát biết chỗ mình giấu con dao?

Chính miệng Tang Hải nói qua, hắn lau sạch sẽ con dao sau khi ẩu đả với Lý Tĩnh. Vân tay thì mắt thường nhìn không tới, lau sạch thì sẽ không thấy, nhưng vì sao trên mặt có nhiều máu của Từ Ngọc Kiều?

Mâu thuẫn quá đi.


Nhưng nếu Tang Hải không có nói sai, sự thật đích xác như lời hắn khai, vậy thì ai ở đó sau khi hắn đi, thần không biết quỷ không hay mà lấy đi con dao rồi bôi lên máu Từ Ngọc Kiều?

Người này là hung thủ sao?

Hắn như thế nào biết Tang Hải đem dao giấu dưới miếng gạch?

Tại sao hắn có mặt ở hiện trường, là trùng hợp nhìn thấy Tang Hải xuất hiện ở đất hoang, hay là theo đuôi Tang Hải mà tới?

Hoa Sùng chau mày trầm tư, trong đầu hiện ra đủ loại manh mối, đôi mắt nhìn chằm chằm mặt đường, không thấy gì trước mặt, cho đến khi đâm người vào người khác mới khó khăn lắm lấy lại tinh thần.
“Xin lỗi, tôi……”

“Nghệ thuật gia?”

Nhìn đồng nghiệp cao hơn mình nửa cái đầu, Hoa Sùng đột nhiên hối hận ngày đó buổi tối đầu óc động kinh, phun ra một câu cái gì “Tôi là nhà nghệ thuật”.

Lúc ấy nghĩ sau này sẽ không gặp lại, liền thuận miệng bịa chuyện, nào ngờ qua mấy ngày, người này trở thành đồng nghiệp của mình.

Đồng nghiệp mà phía trên vừa phái tới.

“Chậc, chào cậu.” Hoa Sùng ngày thường quen ức hiếp Khúc Trị, giờ đối diện với đồng nghiệp từng gặp qua một lần này, lại bày ra vài phần lễ nghĩa. Người này ngũ quan khá tốt, tướng mạo cũng cao ráo, khi cười rộ lên thì hơi rũ mắt, đuôi mắt tự nhiên hướng về phía trước cong lên độ cong cực nhỏ, nhìn qua là người rộng rãi thuần thiện, làm người đối diện nhịn không được cũng mỉm cười với anh.

Cho nên Liễu Chí Tần cũng cười, đáp lễ mà gật đầu, ánh mắt dừng ở cầu vai, mỉm cười: “Ngày đó tôi còn cho rằng anh là nhà nghệ thuật nữa chứ.”

Hoa Sùng duy trì ý cười, trong lòng đang nghĩ tới làm thế nào để trốn khỏi đây thì cánh cửa bên cạnh mở ra.

Trần Tranh từ bên trong đi ra, trước nhìn đến Hoa Sùng, tiếp theo nhìn đến Liễu Chí Tần, lập tức bước chân nhanh hơn, “Nha! Hai người!”

Liễu Chí Tần nho nhã lễ độ, “Trần đội, tôi tới để làm quen với hoàn cảnh.”

Hoa Sùng thấy thế liền muốn đi, “Vậy hai người tiếp tục trò chuyện đi, Trần đội, chút nữa tôi sẽ tới tìm anh.”


“Đừng đi mà!” Trần Tranh một bên vẫy tay một bên kêu.

Hắn cởi cảnh phục ra rõ ràng là công tử phong lưu, nhưng hiện giờ đứng trước mặt cấp dưới lại bày bộ dạng nghiêm chỉnh, chính là thâm trầm cười, làm Hoa Sùng có chút buồn nôn.

Đội trưởng giả bộ hiền lành nói: “Thật đúng lúc, Tiểu Liễu mấy ngày nữa mới chính thức nhận chức, tôi còn chưa có dịp dẫn cậu ta đi thăm Tổ Trọng Án, hai người gặp nhau ở đây thì tốt quá.”

Liễu Chí Tần và Trần Tranh đứng chung một chỗ, hỏi: “Trần đội, vị này chính là?”

Trần Tranh ngày thường quen miệng, mở miệng chính là: “Tổ trưởng Tổ Trọng Án Hoa Nhi.”

“Hoa cái gì? Hoa nhị?” Liễu Chí Tần lộ ra thần sắc buồn cười.

Hoa Sùng nhìn chằm chằm Trần Tranh, không hề nề hà: “…… Lão Trần.”

“Á!” Trần Tranh lúc này mới phát hiện mình nhất thời lanh mồm lanh miệng nói sai tên, đang muốn sửa lại thì đột nhiên đứng như trời trồng, chết sống nhớ không nổi tên thật của Hoa Sùng.

Này cũng không trách hắn, Hoa Sùng ở hai bên Hình Trinh lẫn Đặc Cảnh đều cực có nhân duyên, đội Đặc Cảnh thì kêu “Hoa Hoa”, còn bên Hình Trinh thì gọi “Hoa Nhi”, kêu “Hoa đội” cũng có, chính là không ai gọi “Hoa Sùng”.

Hoa Sùng vừa thấy bộ dáng Trần Tranh nhíu mày, trong lòng liền vạn phần vô ngữ, chỉ phải xấu hổ mà không mất phong độ tự giới thiệu: “Tôi họ Hoa, Hoa Sùng, Sùng trong Tôn Sùng.”

Sùng này không có mấy người dùng, thường thấy chính là “Sùng bái” và “Cao thượng”, anh lúc mười mấy tuổi thích cùng người ta nói —— tôi là Hoa Sùng, Sùng trong Sùng Bái!

Hiện tại ba mươi, không thể đem “Sùng bái” “Cao thượng” treo ở bên miệng, đành phải chọn một cái từ dễ nghe phong độ hơn là “Tôn Sùng.”


Liễu Chí Tần gật gật đầu, “Chào anh.”

Trần Tranh vừa rồi báo sai tên xấu hổ không thôi, nhìn nhìn Hoa Sùng, chỉ chỉ Liễu Chí Tần, “Vị này chính là ngày hôm qua tôi nói với anh, Bộ Công An phái tới……”

Trần Tranh tịt ngòi đứng nửa ngày cũng không biết phải nói thế nào.

Dùng từ điều tra tin tức thì không đúng, Liễu Chí Tần bị điều tới đây cũng không phải vì tên đó, Trần Tranh nhất thời nghĩ không ra danh từ thích hợp, liền nghe Hoa Sùng từ từ tiếp lời.

“Hacker.” Hoa Sùng nói.

Lời này vừa ra, Trần Tranh xấu hổ đến nổi lên một tầng da gà.

Ngày hôm qua Hoa Sùng ngầm nói với anh “Hacker” liền thôi, “Hacker” mấy năm trước còn có thần bí sắc thái, hấp dẫn mấy người trẻ tuổi, hắn cũng vậy khi mới vừa đi làm còn trầm mê xem tiểu thuyết hacker. Nhưng hiện tại lại nói “Hacker” là có ý tứ giễu cợt, huống chi Tiểu Liễu cũng không phải hacker, danh từ chuyên nghiệp kia gọi là gì? An? An……

Đúng rồi, chuyên gia an ninh mạng internet!

Trong lúc chờ độ Trần Tranh nghĩ ra sáu từ kia thì Hoa Sùng đã đem hai chữ “Hacker” lặp lại một lần.

Trần Tranh: “……”

“Hacker kỳ thật không chuẩn xác.” Liễu Chí Tần thái độ ôn hòa mà sửa đúng.

Trần Tranh nghiêng mặt liếc nhìn Hoa Sùng, dùng ánh mắt coi rẻ —— nhìn xem, không hiểu thì đừng nói bừa, mất mặt xấu hổ chưa?

“Chúng tôi lấy internet làm vũ khí, lấy bàn phím gõ số liệu.” Liễu Chí Tần cười nói: “Cho nên nói chuẩn xác hơn thì chính là —— hiệp sĩ bàn phím.”
Ba giây sau.

Hoa Sùng nhìn Trần Tranh cười gượng, “Đồng nghiệp mới tới thật hài hước.”

Là lãnh đạo, là lão đại chi đội Hình Trinh, Trần Tranh đương nhiên không thể hùa theo câu nói đùa này, vội vàng bày ra vẻ mặt nghiêm túc, “Tiểu Liễu vừa tới, công việc của tổ điều tra tin tức khác với chúng ta, có khả năng không thích ứng kịp. Hiện tại Tổ Trọng Án, Tổ Điều Tra Kỹ Thuật đang vội vàng điều tra án tử của Từ Ngọc Kiều, nếu không như vậy……”

Vừa nói, hắn cười tủm tỉm mà chuyển hướng sang Hoa Sùng.

Hoa Sùng nheo mắt.

“Hoa Nhi, Tổ Trọng Án có anh kinh nghiệm phong phú nhất, anh mang theo Tiểu Liễu để làm quen với án tử này?”

Liễu Chí Tần lập tức nở một nụ cười tươi làm người ta khó thể từ chối.

Hoa Sùng chỉ phải đáp trả nụ cười kia: “Tốt thôi, không thành vấn đề.”

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: