Hồng nhan 8

Edit + Beta: Alice (づ ◕‿◕ )づ

Đêm hôm đó, Tang Hải lần thứ hai bị mang đến phòng thẩm vấn, hắn ngồi lệch sang một bên trên ghế, tinh thần càng thêm uể oải hơn trước. Hoa Sùng đem ảnh chụp dao gọt hoa quả đưa đến trước mặt hắn, hắn liếc mắt một cái lập tức khép lại hai chân, quay đầu đi với tốc độ cực nhanh.

“Anh đưa tôi xem cái này là có ý gì? Đây không phải của tôi!”

“Đây đúng là không phải của cậu, nhưng giống con dao cậu dùng để đả thương người thì y như đúc.” Hoa Sùng nói.

Dây thần kinh nơi cổ Tang Hải giật giật, mặt mày hoảng loạn.

“Dao để đâu?” Hoa Sùng sầm sắc mặt, “Để chỗ nào rồi?”

Tang Hải bắt đầu cắn móng tay cái, hai cái đùi như bị rút gân mà run rẩy. Khúc Trị đập tay lên bàn, quát: “Buổi tối ngày 13, cậu có dùng con dao gọt hoa quả mới mua đả thương một người không?”

Hoa Sùng ho một tiếng, đẩy ly trà hoa cúc vừa mới làm cho Khúc Trị, rồi nhìn về phía Tang Hải, “Ngày hôm qua tôi đã nói, nếu đến nơi này đừng nghĩ đến nói dối, cũng đừng giấu diếm, thành thật thẳng thắn, không cần ôm tâm thái cầu may. Cậu cảm thấy nói một nửa giấu nửa còn lại thì có thể một tay che trời? Hả?”


Tang Hải hít thở dồn dập, nắm tay nắm chặt ở trên đùi, một lát sau mới phát ra tiếng: “Tôi, tôi sợ. Tôi không phải cố ý làm hắn bị thương, hắn tìm tôi để đòi tiền!”

“Ngày hôm qua vì sao không đề cập tới chuyện dao gọt hoa quả?” Hoa Sùng ôm cánh tay, lạnh lùng nhìn Tang Hải.

“Nếu nói ra các người sẽ coi tôi là hung thủ!” Tang Hải đột nhiên cuồng loạn, “Các người hiện tại biết tôi buổi tối ngày 13 mang theo dao, còn không phải là biến tôi thành hung thủ sao? Tôi không có! Tôi không có giết Ngọc Kiều! Lúc tôi tìm thấy cô ấy, cô ấy đã chết!”

Khúc Trị quát: “Ồn ào cái gì! Con dao kia hiện tại ở nơi nào?”

Tang Hải như dã thú cuồng loạn trừng mắt nhìn Khúc Trị, nhưng dã thú này thân thể gầy tong teo, không đủ thanh thế chỉ thấy tròng mắt trắng dã muốn lọt ra ngoài không hề có lực sát thương.

“Mua dao là vì phòng thân sao?” Hoa Sùng nói chậm lại, khóe môi thậm chí còn có tia ý cười.

Tang Hải ngẩn ra, làm như bắt được một cây cỏ cứu mạng, gật đầu như giã tỏi, “Đúng! Tôi không nghĩ tới sẽ thương tổn ai!”

“Kể lại chuyện tối hôm đó xem.” Hoa Sùng cười như không cười, “Muốn chứng minh mình vô tội thì đừng nghĩ tới nói dối với tôi.”

Tang Hải nhìn chằm chằm gương mặt cười như không cười kia, đờ đẫn mà há miệng thở dốc, da đầu phát lạnh, lưng bị mồ hôi làm ướt át dính nhớp.

“Ngọc Kiều đột nhiên nói muốn một mình đi đến đường Đạo Kiều, tôi, tôi căn bản không có chuẩn bị……”

Tang Hải lắp bắp mà kể lại từ đầu, nội dung không khác gì lúc trước chỉ khác ở chỗ sau khi hắn rời khỏi trạm tàu điện ngầm, hắn càng nghĩ càng sợ hãi, khi đi ngang qua cửa hàng nơi đầu hẻm nghĩ đến việc muốn mua một con dao để phòng thân, vì thế trả 20 đồng để mua một con dao gọt hoa quả.

Con dao gọt hoa quả này phát huy công dụng khi bị tên du côn Lý Tĩnh đòi tiền ăn vạ. Lý Tĩnh người cao lớn, hung hãn vô lễ, đứng chắn đường không cho hắn đi, còn động tay động chân, hắn đầu óc nóng lên, rút ra dao gọt hoa quả liền đâm tới. Lý Tĩnh phản ứng nhanh chóng, nghiêng người tránh chỉ bị một vết cắt nơi bả vai.
Thấy thế, hắn sợ tới mức hồn phi phách tán, nghiêng ngả lảo đảo chạy trốn tới con đường nhỏ tối thui, hắn sợ Lý Tĩnh đuổi theo, một đường ôm đầu chạy trốn đến khi dừng lại đã hoàn toàn mất đi phương hướng, tìm không thấy đường đi ra ngoài.


“Tôi thật sự không có lừa các người, Ngọc Kiều không phải do tôi giết.” trên mặt Tang Hải đều là mồ hôi, “Tôi không dám nói cho các người biết là tôi mua dao, càng không dám nói buổi tối hôm đó tôi đả thương người ta, nếu không các người sẽ cho rằng tôi có khuynh hướng bạo lực, sẽ coi tôi là hung thủ chân chính!”

Khúc Trị cũng không tin tưởng lý do thoái thác của hắn, “Logic không tồi ha?”

Tang Hải liều mạng lắc đầu, “Tôi thề, nếu tôi lừa các người một chữ, tôi vừa ra cửa sở cảnh sát thì lập tức bị xe đâm chết!”

“Còn gây thêm phiền toái cho chúng tôi?” Hoa Sùng nói: “Dao đâu? Cậu giấu nó ở đâu?”

“Tôi……” Tang Hải cúi đầu, nửa ngày không nói một câu.

“Nói chuyện!” Khúc Trị lại lần nữa đập bàn.

“Nhè nhẹ thôi.” Hoa Sùng nói: “Đừng làm vỡ cái ly của tôi.”

“Con dao kia dính, dính máu, tôi, tôi nghe nói hiện tại giám định kỹ thuật rất lợi hại, nên lau khô máu rồi, để khi kiểm nghiệm thì không tìm ra, tôi không dám giữ, cũng không dám ném đi.” Tang Hải hít vào thật sâu, “Tôi lau chùi sạch sẽ, liền, liền quăng nó đi rồi.”

“Quăng đi rồi?” Hoa Sùng hỏi: “Xử lý thế nào? Quăng ở đâu?”

“Tôi không dám mang nó ra khỏi đường Đạo Kiều, đêm đó đầu óc tôi hỗn loạn cũng không nghĩ gì nhiều, liền đem nó, cất, cất ở miếng gạch ở một nhà nào đó, dùng bùn đất đổ lên.” Tang Hải đứt quãng mà nói: “Tôi vốn dĩ muốn chờ bão tố qua đi, lại, lại nghĩ cách đem nó ném đi chỗ khác, nhưng, nhưng là……”

Hoa Sùng vẫn là bộ dáng không buồn không giận, “Là nhà ai, còn nhớ rõ không?”

“Nhớ, nhớ rõ. Là căn nhà trệt thứ hai ở hẻm phía đông đường Đạo Kiều!”

Tại con hẻm phía đông đường Đạo Kiều, một người phụ nữ mập mạp từ trong nhà chạy ra ngoài, la lối: “Dỡ nhà của tôi? Các người dựa vào cái gì hủy đi nhà của chúng tôi!?”

Tang Hải chôn dao bên chân tường, vị trí phi thường ẩn nấp, bên ngoài còn có ụ đất chồng lên, tuy là ban ngày nếu không để ý thì sẽ không thấy.


Nhân viên hiện trường đang cẩn thận thu thập bằng chứng bên góc tường, cư dân chung quanh nghe tiếng la lối liền chạy tới hiếu kì, chủ nhân căn nhà trệt thấy nhiều người tới càng khóc lớn hơn, làm như người tới dỡ đi căn nhà của ả.

Khúc Trị và Hoa Sùng không giống nhau. Hoa Sùng từ lúc tốt nghiệp trường cảnh sát cho đến khi chuyển đến phân đội Đặc Cảnh không tiếp xúc với loại người này. Khúc Trị lại là từ đồn công an từng bước một bò lên trên, thời trẻ mỗi ngày đều phải tiếp xúc với người dân, lúc gặp người không biết nói lí thì nhức đầu không thôi, hiện giờ gặp người vừa khóc vừa la lối làm cả người không thoải mái.

Hoa Sùng đẩy cậu đi trấn an ả đàn bà kia, cậu vội vàng thối lui, ngồi xổm bên người nhân viên hiện trường, tình nguyện để người ta sai bảo cũng không muốn tiếp xúc với bà ta.

Hoa Sùng thở dài phải tự mình đi. Nào ngờ ả đàn bà một chữ cũng không nghe, mà còn gào thét cho người dân xung quanh nghe thấy.

“Cảnh sát phá dỡ nhà tôi rồi bà con ơi! Làm cảnh sát là có thể tùy tiện phá hủy nhà dân sao? Nhà tôi ở chỗ này vài thập niên rồi, các người muốn phá án thì nói hủy liền hủy sao?”

Hoa Sùng xem như nghe ra được ý nghĩ của ả đàn bà này, ả trông cậy vào tiền “Phá bỏ và di dời phí”.

Vài phút sau, thêm một người đàn ông trung niên cùng một thằng nhóc choai choai chừng hai mươi tuổi, đầu tóc nhuộm vàng từ trong nhà bước ra.

Người một nhà thét to hết đợt này đến đợt khác, “Hủy đi nhà ở không trả tiền sao? Các người là cảnh sát mà trong mắt không có vương pháp sao? Chúng tôi muốn kêu oan, kêu oan!”

Hoa Sùng: “……”

Hung thủ tàn bạo không hề có nhân tính anh đã gặp qua, còn dân chúng ngu xuẩn vô lý thì anh lại hiếm khi có dịp tiếp xúc.

“Biết em bị dị ứng gì không?” Khúc Trị cuốn lên cổ tay áo, lộ ra một cánh tay nổi đầy da gà, “Là cmn bị mấy người này áp bức. Em không phải kỳ thị dân nghèo thất học, em cũng từ dưới quê mà lên đây. Rất nhiều dân chúng bình thường tuy rằng sinh hoạt nghèo khổ, văn hóa trình độ không cao, không có kiến thức, nhưng ít nhất thiện lương tiến lên, không làm chuyện xấu. Những người này…… Aiz, nói sao ta, những người này anh cũng không thể nói bọn họ làm chuyện xấu gì, nhưng chính là…… Mỗi tiếng nói, mỗi cử động đều làm người khác khó chịu, vừa ngốc vừa cậy mạnh, anh không thể dùng lý để nói chuyện với bọn họ, chỉ có thể để bọn họ quấy rối thôi.”


Hoa Sùng vỗ vỗ vai Khúc Trị tỏ vẻ mình đã hiểu.

Vượt qua bao ánh mắt cùng tiếng khóc chói tai, nhân viên hiện trường mặt lạnh rốt cuộc moi ra con dao gọt hoa quả mà Tang Hải chôn giấu.

Con dao kia vậy mà vẫn còn vết máu khô dính bên trên.

“Không đúng!” Lông mày Khúc Trị chau thành một đường: “Vết thương của Lý Tĩnh nhỏ xíu mà sao dính nhiều máu quá vậy?”

“Có thể không ra nhiều máu nhưng mà…” Hoa Sùng thần sắc ngưng trọng, “Nhớ rõ không, Tang Hải nói qua, trước khi giấu con dao gọt hoa quả, hắn đã đem con dao chùi sạch sẽ vết máu.”

Vài giây sau, Khúc Trị bỗng dưng đứng lên, “Hắn nói dối!”

“Điều tra trước đã.” Hoa Sùng nói: “Phải tra ra máu này là của ai.”

“Các người vậy là xong rồi?” Ả đàn bà khóc lóc chán chê, đầu tóc rũ rượi chặn đường cảnh sát, “Các người hủy đi nhà của chúng ta, liền tưởng như vậy……”

“Thứ nhất, chúng ta không có phá hủy nhà của các người, nhà vẫn tốt không thiếu một miếng gạch, một mảnh ngói.” Hoa Sùng liếc ả ta, “Thứ hai, chúng ta muốn phá án phải lấy được bằng chứng. Nếu một nhà các người muốn cản trở người chấp hành công vụ thì tôi không thể không mời một nhà ba người các người đến cục cảnh sát ngồi một lát.”

Ả đàn bà chỉ muốn phô trương thanh thế, nghĩ có thể dọa mấy tên thanh niên này, lúc này bị vẻ mặt nghiêm khắc của Hoa Sùng dọa sợ, lập tức lúng túng, nửa câu không dám trả lời, nắm lấy cánh tay con trai lui về sau.

Nhưng thật ra đứa con này càng không biết tốt xấu, ngẩng cằm gào: “Anh nha dám làm mẹ tôi sợ?”

“Đi, đi rồi!” Ả đàn bà nhỏ giọng nói: “Bọn họ là cảnh sát, muốn bóp chết người dân thấp cổ bé họng như chúng ta còn dễ hơn bóp chết một con kiến!”


Hoa Sùng: “……”

Tổ trưởng Tổ Trọng Án rất ít khi nổi nóng lúc này cũng muốn chửi thề.

Đúng lúc này, ở đầu hẻm vội vội vàng vàng chạy tới một vị nữ nhân quần áo trang điểm cùng con phố này không hợp nhau. Cô gái nhìn qua không đến 30 tuổi, mang giày cao gót màu đen, trên người mặc bộ váy đồng phục màu xám, trên vai đeo cái túi khá lớn hình chữ nhật, tóc ngắn, trang điểm nhẹ, không thể nói là xinh đẹp nhưng có khí chất giỏi giang, là người có công ăn việc làm đàng hoàng.

“Mẹ!” Cô gái chạy đến nhà trệt, thở phì phò, ước chừng bởi vì chạy quá nhanh làm trên mặt trên cổ đều là mồ hôi, “Sao lại thế này?”

Ả đàn bà vừa yên tĩnh được vài phút lập tức lên tinh thần, “Con nhỏ này sao giờ mới về! Nuôi con gái lớn liền không dùng được! Gọi điện thoại cho mày cả nửa ngày giờ này mày mới về? Cũng may em trai mày hôm nay ở nhà, bằng không những cảnh sát đó không biết khi dễ chúng ta như thế nào!?”

Cô gái nóng nảy, “Rốt cuộc có chuyện gì?”

“Những cảnh sát đó thiếu chút nữa phá hủy nhà ở của chúng ta!”

Cô gái có chút kinh hoảng mà nhìn qua, vừa lúc đối mắt với ánh nhìn của Hoa Sùng.

Trong lòng Hoa Sùng lập tức có phán đoán, cô gái này là con gái lớn của bọn người này, trở về gấp là vì nhận được điện thoại từ người nhà.

“Chị hai, bọn họ ở sau nhà chúng ta gõ gõ đục đục, nói muốn lấy được bằng chứng, bằng gì chứng gì chứ? Người chết kia phát hiện ở đằng sau nhà Khâu Đại Khuê, sao lại chạy tới nhà của chúng ta lấy bằng chứng, phải không?”

Mặt cô gái biến sắc khuyên ba mẹ cùng em trai vào nhà, lúc này mới đi đến trước mặt đám người Hoa Sùng mà xin lỗi cười cười: “Thật là ngượng ngùng, cha mẹ tôi cái gì cũng đều không hiểu, em trai cũng vậy, aiz…… Tôi cũng không biết như thế nào giải thích với các anh, bọn họ vẫn luôn là như thế này, không hiểu lý không hiểu pháp, làm các anh chê cười, tôi thay mặt bọn họ xin lỗi với các anh.”

Nói xong cô nàng liền cúi người góc chín mươi độ.

Hoa Sùng bước sang bên cạnh nửa bước, “Không có việc gì, có thể hiểu được.”

Cô gái lại nói: “Đường Đạo Kiều xảy ra chuyện, người ở đây đều biết, cũng rất lo lắng. Người chết tuổi xấp xỉ với tôi, đều là con gái, mà tôi lại thường xuyên tăng ca về trễ nên cũng có chút sợ hãi. Cảnh sát tiên sinh, mong các anh mau chóng phá án bắt được hung thủ.”


Hoa Sùng còn chưa nói chuyện, Khúc Trị đã vui tươi hớn hở mà nói: “Nhất định! Bảo vệ an toàn cho người dân là trách nhiệm của chúng tôi mà!”

Chạng vạng ngày hôm này, Từ Kham đem báo cáo kiểm nghiệm đưa cho Hoa Sùng, “Máu lưu lại trên con dao là của Từ Ngọc Kiều.”

trinh thám

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: