Tâm địa độc ác – Hồng nhan 7

Edit + Beta: Alice

“Trước mắt chưa định vị được di động ở đâu, nhưng mà em tìm được danh sách cuộc gọi và tin nhắn từ nhà cung cấp mạng.” Khúc Trị bị đả kích nói, “Không có dãy số nào khả nghi, đều là từ cha mẹ nạn nhân, đồng nghiệp, khách hàng, còn có Tang Hải. Mấy số lạ là từ chuyển phát nhanh đã xác định được thời gian và địa điểm. Bên trong laptop thì phần lớn là hình ảnh nạn nhân chụp khi đi du lịch. Kiểm tra mạng xã hội thì nạn nhân dùng nhiều nhất là Weibo, cách hai ba bữa đăng ảnh một lần, đều là hình phong cảnh, bài đăng cuối cùng là ngày 10 tháng 3, hoàng hôn ở Hungrary do chính nạn nhân chụp.”

“Bình luận và tin nhắn thì sao?” Hoa Sùng hỏi: “Nạn nhân có bao nhiêu người theo dõi?”

“Gần năm nghìn người.” Khúc Trị nói: “Tin nhắn đều là tin rác bán hàng, cả nghìn tin nhắn như một đều là đẹp qúa, bên kĩ thuật còn đang điều tra.”

Hoa Sùng mua một chai hồng trà lạnh quăng cho Khúc Trị, không tiếp tục nói chuyện án tử, “Lái xe cẩn thận.”

“Em chở anh về nhà.” Khúc Trị lấy ra chìa khóa xe, “Bữa nay anh không muốn về nhà sao?”


“Ở đây có nước ấm có giường, không kém gì ở nhà.” Hoa Sùng giơ tay, “Mệt cả ngày rồi, em về sớm nghỉ ngơi đi, đừng tranh giành giường với anh.”

Khúc Trị mắng oang oang, “Án tử quan trọng thiệt nhưng mà thân thể cũng quan trọng không kém, anh như vậy……”

“Được rồi, không cần em dạy anh.” Hoa Sùng xoay người, “Trở về đừng chơi game, nghỉ ngơi dưỡng sức, ngày mai mà mang mắt gấu trúc đi làm thì chuẩn bị viết bản kiểm điểm một nghìn từ cho anh.” “Nói bao nhiêu lần rồi đó là bọng mắt!” Khúc Trị rống: “Không phải do thiếu ngủ!”

Hoa Sùng lười không muốn cãi nhau với Khúc Trị, trở về văn phòng Tổ Trọng Án ngồi chốc lát, tùy tay lấy ra một xấp giấy và bút sắp xếp lại vụ án.

  • Hung thủ vì sao muốn ngược thi? Để lại PSP, giấy chứng minh, thẻ ngân hàng là nguyên nhân gì?

  • Vì sao chọn địa điểm gây án là khu đất hoang đường Đạo Kiều?

  • Lấy đi di động bởi vì trên di động có bí mật gì đó không cho ai biết chăng?

  • Điểm mấu chốt nhất chính là động cơ gây án của hung thủ là gì?

  • Tang Hải nằm trong diện tình nghi, nhưng cũng giới hạn trong khả nghi mà thôi.

Hoa Sùng dừng bút, hồi tưởng lại thần thái của Tang Hải khi bị thẩm vấn. Người thanh niên chưa tiến vào xã hội không biết cách kiềm chế cảm xúc của mình, nói chuyện thì lộn xộn, vừa nhát gan vừa tự ti, lại tự cho mình là đúng, loại người này dễ dàng có ác ý với người khác, nhưng xác suất thực hiện lại rất thấp.

Hoa Sùng xoa huyệt Thái Dương, cảm thấy manh mối ở gần đây thôi, như lúc dùng giỏ tre đựng nước, lúc mới nhấc lên thì rất là nặng nề, đi đến nửa đường thì nước từ từ chảy ra ngoài, đến được nơi cần đến thì như công dã tràng.

Anh thở dài định đi rửa mặt, lúc đứng dậy thì dư quang quét qua folder đặt ở trên bàn.

Đó là folder buổi sáng Trần Tranh cầm sang.

Ban ngày bận rộn không thôi, căn bản không có thời gian rãnh rỗi để mà xem thông tin của đồng nghiệp mới. Hoa Sùng đứng bên cạnh bàn vài giây, lại ngồi xuống, nhàn nhã mở ra folder.


Trên đời này tự nhiên có chuyện trùng hợp như thế, buổi tối mấy ngày trước anh ở bên công trường gặp được nam nhân trẻ tuổi cư nhiên là chuyên gia tin tức của Bộ Công An.

Hoa Sùng mấy năm trước ngâm mình ở đội chống khủng bố, mấy năm nay điều đến phân đội Hình Trinh, không ngừng tiếp xúc với các vụ án tử, không thông thạo tin tức, chỉ nghĩ đây là hacker.

Trên hồ sơ ghi tên hacker là Liễu Chí Tần, giới tính nam, 28 tuổi.

Hoa Sùng nhìn chằm chằm thông tin của đồng nghiệp mới cả nửa ngày, càng xem càng cảm thấy quen mắt, dường như trước kia đã gặp qua ở nơi nào.

Anh nghiêm túc hồi tưởng, khẳng định trừ bỏ buổi tối ngày hôm đó hiểu lầm đối phương là nghệ thuật gia thì trước kia không có gặp qua.

Nhưng sao cảm giác giống như đã từng quen biết là thế nào?

Anh chống tay một bên mặt, nhớ tới lúc gặp ở công trường mình cũng không có cảm giác đã từng gặp qua đối phương.

Là bởi vì đèn đường không đủ sáng sao?

Anh thở dài một tiếng làm biếng nghĩ tiếp, khép văn kiện lại, duỗi cái eo lười đi đến nhà vệ sinh.

Ngủ ở phòng nghỉ Tổ Trọng Án còn thoải mái hơn ngủ ở nhà, việc này anh không nói cho ai biết, hôm nay nằm xuống lại ngoài ý muốn mất ngủ, cảm giác ánh mắt càng ngày càng gần giống như ở trên hành lang.

Anh ngồi dậy, cảnh giác mà nhìn mọi nơi, lại thấy bóng dáng ẩn ẩn mơ hồ.

“Đội trưởng, đội trưởng ơi!” Sáng sớm hôm sau, Khúc Trị đẩy cửa phòng nghỉ ra, “Đường Đạo Kiều có tin mới!”

Ban đêm Hoa Sùng ngủ không ngon, thức dậy trễ, giọng nói có chút khàn, “Phát hiện gì?”

“Anh không phải phái người đi đường Đạo Kiều hỏi thăm có người gặp qua Tang Hải hay sao? Bọn Tiểu Lương vừa đem hình ra thì có không ít người đều nói có, buổi tối ngày 13 có người nhìn thấy Tang Hải cầm dao ẩu đả với người khác!”

Hoa Sùng lập tức thanh tỉnh, “Dao? Cậu ta cầm dao?”

Lý Tĩnh nghe tên như cô nương yên tĩnh nhưng thật ra là một tên du côn mang đầy vòng vàng, năm nay 34 tuổi, sinh ra ở đường Đạo Kiều, lớn lên ở đường Đạo Kiều. Khi còn nhỏ toàn thành phố không có mấy người giàu có, đường Đạo Kiều nghèo, đường phố khác cũng nghèo, mỗi người sinh ra đều bình đẳng, có điều ai đánh nhau giỏi hơn sẽ trở thành đại ca.

Lý Tĩnh chắc nịch từ nhỏ, cha mẹ không có văn hóa, cũng không quản được hắn, hắn lên sơ trung dám thu phí bảo kê ở vùng phụ cận, ở đâu có đánh nhau ở đó có hắn, hắn cũng đã nhẵn mặt ở đồn công an. Sau đó đám anh em có người dọn ra khỏi đường Đạo Kiều, có người cưới vợ sinh con, chỉ còn hắn dường như không tỉnh nổi, không công việc, không vợ con, ba mươi tuổi còn ăn bám cha mẹ. Cha mẹ hắn già không có tiền cho hắn tiêu vặt, thì hắn ăn hiếp tụi học sinh, tự xưng mình là đại ca, cướp chút tiền mua thuốc uống rượu.

“Ở đây nè, tôi bị thằng nhóc đó cắt cho một đường.” Lý Tĩnh đứng trong căn nhà tối âm u, nền xi-măng, giấy dán tường bằng báo ố vàng. Hắn kéo cao áo lên, lộ ra nửa người trên to lớn, chỉ vào bả vai mà nói: “Cũng may là vết chém ngoài da, ai mẹ nó không có mắt mà.”

Miệng vết thương không sâu lắm, Hoa Sùng nhìn nhìn, mở hình ảnh Tang Hải ở trên di động ra, “Anh xác định buổi tối ngày 13 ở đường Đạo Kiều người đâm anh là người này?”

“Nó đó.” Lý Tĩnh hùng hùng hổ hổ, “Thấy thằng nhỏ này lấm la lấm lét ngoài hẻm nên tôi la lớn, nó còn lấy dao ra hù tôi nữa.”

“Anh chỉ hô hai tiếng thôi hả?” Hoa Sùng hỏi.

Lý Tĩnh xấu hổ ngó trái ngó phải, không muốn đối diện với Hoa Sùng.

Hoa Sùng dù bận vẫn ung dung bắt chéo chân, “Bà con trong hẻm không nói vậy nha. Bọn họ nói anh là người gây sự trước, động tay động chân với người ta nên mới bị ăn dao.”

Lý Tĩnh bực bội vặn vẹo trên ghế, “Thì là vậy đó, nhưng anh cảnh sát này, anh phải hiểu là nó đâm tôi trước chứ tôi không động chạm gì hết, các anh không thể kiếm chuyện với tôi.”

Hoa Sùng cười, “Anh không cần lo lắng, tôi chỉ là tới hỏi tình huống đêm 13 đó thôi. Anh gặp cậu ta lúc nào? Cầm dao gì nhớ không?”

“Mấy giờ ta?” Lý Tĩnh nghiêng cổ, suy nghĩ nửa ngày mới nói,

“11 giờ đi, khoảng 11 giờ 05 phút.”

“Nhớ rõ như vậy?”


“Tên ấy cắt tôi một dao liền bỏ chạy, tôi còn tưởng mình gặp ăn cướp, vội vàng tìm di động cùng ví tiền, tùy tiện nhìn thời gian, liền nhớ kỹ.” Lý Tĩnh nói: “Anh cảnh sát, tôi nói thật với anh. Ngày đó tôi nhìn thấy mặt tên đó, ăn mặc không tồi, gầy giống cây tăm, tôi tưởng có thể dọa nó lấy một ít tiền, ai ngờ nó mang theo dao. Việc này nói ra thì tôi cũng rất mất mặt —— bị người ta cắt một dao—— còn không dám nhìn người khác. Các anh hôm nay nếu không tới tìm tôi, tôi cũng không dám nói cho ai biết, chỉ dám giấu trong lòng.”

Hoa Sùng nghe hắn lưu manh trình bày, lại hỏi: “Thời gian thì nhớ rõ, dao thế nào chắc anh không quên chứ?”

“Dao gọt hoa quả.” Lý Tĩnh nói đứng lên, “Nhà tôi có một con như vậy. Anh chờ ở đây để tôi kiếm cho anh xem.”

Phòng bếp truyền đến một trận tiếng vang từ nồi niêu xoong chảo, kèm theo vài tiếng chửi thô tục, vài phút sau Lý Tĩnh cầm một con dao đi ra, “Xem đi, giống con dao này lắm. Chỉ là tôi ném vỏ dao đi rồi, của nó còn rất mới, có cả vỏ dao.”

Khúc Trị đem dao gọt hoa quả bỏ vào túi vật chứng, Lý Tĩnh vừa thấy liền luống cuống, “Không phải anh hỏi thăm tình huống thôi sao? Này, các anh lấy dao nhà tôi làm gì?”

“Anh mua con dao này ở đâu?” Hoa Sùng hỏi.

“Cửa hàng bán đồ gia dụng cách đây hai dặm, nhà tôi cái chén, cái muỗng đều mua ở đó.”

Hoa Sùng đưa túi đựng vật chứng cho Khúc Trị, thấp giọng hỏi: “Cameras nào chụp được hình ảnh Tang Hải đi vào đường Đạo Kiều?”

Khúc Trị vội vàng gọi điện thoại cho Tổ Kỹ Thuật, trở về nói: “Chính là con hẻm cách đây hai dặm!”

“Tôi nhớ rõ cậu ta, cậu ta có tới tiệm của tôi mua một con dao gọt hoa quả.” Ông chủ trung niên của cửa hàng tìm kiếm một hồi lấy ra hàng mẫu, “Chính là loại này.”


Hoa Sùng cầm lấy, gỡ xuống vỏ dao rồi sờ sờ lưỡi dao. Loại dao này tuy rằng là dao gọt hoa quả, nhưng sắc bén không kém gì loại dao khác, tính uy hiếp cũng lớn. Anh lấy ra di động, đổi góc độ chụp mấy tấm, chuyển cho Từ Kham với lời nhắn: Loại dao này có thể tạo vết thương nơi chân của Từ Ngọc Kiều không?

“Trừ bỏ con dao này, cậu ta còn mua gì nữa không?” Hoa Sùng chống khuỷu tay lên bàn kính, “Ví dụ như búa chẳng hạn.”

“Cái này thì không có.” Ông chủ nói: “Cậu ta chỉ mua con dao đáng giá 15 đồng, đưa cho tôi 20 đồng .”

Hoa Sùng nhướng mày, “Dư lại 5 đồng à?”

“Tôi cũng không phải cố ý chiếm tiện nghi của cậu ta đâu. Cậu ta muốn dùng WeChat để chi trả, nhưng tín hiệu trong tiệm không tốt, quét mã nửa ngày cũng không thành công nên quăng 20 đồng ở trên bàn, tôi còn không kịp thối tiền thừa thì đã cầm dao chạy mất.”

Hoa Sùng như suy tư gì đó gật gật đầu, “Ở chỗ ông có camera theo dõi không?”

Ông chủ cười rộ lên, “Camera theo dõi cái gì, cửa hàng của tôi bé tí tẹo thì cần gì theo dõi ai.”

Mới vừa rời khỏi cửa hàng Khúc Trị liền mắng: “Tên tiểu tử kia ngày hôm qua còn giả ngu!”

Hoa Sùng thong thả dạo bước, trong lòng nảy lên một nghi vấn quan trọng.

Ngày hôm qua khi thẩm vấn Tang Hải, anh cảm thấy đối phương có điều giấu diếm, nhưng anh không nghĩ tới chính là Tang Hải che giấu chuyện mua dao.

Nếu Tang Hải không phải trên đường nổi lên tranh chấp với Lý Tĩnh bị người ta nhìn thấy, thật không biết còn phải tốn bao nhiêu thời gian mới có thể tra được manh mối từ con dao này.

Đang nghĩ ngợi thì di động chấn động liên hồi.

Hoa Sùng thấy là tin nhắn từ Từ Kham lập tức click mở.

Từ Kham: Có thể!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s