Phiên ngoại 6

Ba Trương không nghĩ gì nhiều vui vẻ cao giọng cười to, trong lòng cũng thầm công nhận hai người xứng đôi, nhưng rốt cuộc bọn họ đều là nam, sớm muộn gì hai người cũng nên lập gia đình riêng cho bản thân.


Hôn lễ diễn ra náo nhiệt, chỉ chốc lát sau vợ chồng Hạ Quốc Lương cầm theo ly rượu tới mời ba mẹ Trương, ba Trương thuận miệng nói giỡn: “Con trai tôi đã giới thiệu cho anh chị cô con dâu rất tốt, anh chị có biết cô gái nào giới thiệu cho thằng bé với?”

Lời này vừa nói ra sắc mặt mọi người đều thay đổi, người nhà họ Hạ cũng đã nghe qua chuyện của Cố Tiêu và Trương Tư Nghị, đối với chuyện hai người bọn họ ở bên nhau trong lòng biết rõ ràng, nhưng hiện tại gặp người cha còn chẳng hay biết gì, cảm giác thật là không nói nên lời.


Hạ Quốc Lương lau mồ hôi lạnh, cười ha ha nói: “Trương Tư Nghị ưu tú như vậy sao còn cần người khác giới thiệu bạn gái cho chứ? Không chừng mấy cô gái theo đuổi thằng bé chắc xếp hàng dài dài!”

Mẹ Hạ cũng khen Trương Tư Nghị không ngừng ý là —— con trai nhà anh ưu tú quá, người bên tôi chưa chắc xứng đôi với nó đâu.

Làm người ai mà chẳng thích nghe lời hay, ba Trương cũng như thế, ngoài miệng thay Trương Tư Nghị khiêm tốn, nhưng trong lòng lại nở hoa.

Mọi người đều là diễn viên chuyên nghiệp, đồng tâm hiệp lực mà lảng sang chuyện khác đánh lừa ba Trương, cuối cùng là sợ bóng sợ gió không thôi.

Trong bữa tiệc, Trương Tư Nghị còn gặp được Thẩm Hạo, mấy năm nay nhìn Thẩm Hạo xuống sắc hơn xưa, ngày thường thì hắn chạy đến trông coi công trường, da mặt khô đầy nếp nhăn, mới ba mươi tuổi mà nhìn còn già hơn người bốn mươi, hơn nữa há mồm ngậm miệng đều nói đến tiền, và tiền.

Trái lại là Trương Tư Nghị, mấy năm nay vẫn là hình dáng nho nhã thư sinh, hơn nữa được tiếp xúc với giáo dục nước ngoài cùng với sinh hoạt lành mạnh, khí chất của cậu càng không giống với người thường.

Mục tiêu theo đuổi bất đồng nên hoàn cảnh sống cũng thay đổi, trước kia Trương Tư Nghị cảm thấy cả người Cố Tiêu phát ra ánh sáng, nhưng không biết mình cũng từ từ cũng phát ra loại ánh sáng giống người kia.

Tiệc cưới của Cố Diêu diễn ra trong không khí tưng bừng vui vẻ cuối cùng cũng kết thúc, đám cưới ở nhà họ Hạ sẽ tổ chức vào tháng Giêng, lần này thì Cố Tiêu và Trương Tư Nghị không đến dự lễ.

Lúc ở trên máy bay, Trương Tư Nghị nhớ tới hôn lễ mà sợ bóng sợ gió, thở dài nói: “Ba của em thật là đáng thương, tất cả mọi người đều gạt ba, ai cũng biết mà chỉ một người không biết.”

Cố Tiêu nhận thấy Trương Tư Nghị áy náy, an ủi cậu: “Đây là lời nói dối thiện ý.”

Trương Tư Nghị: “Aiz, em cảm thấy là ba chưa thông suốt, chúng ta đều ám chỉ đến rõ ràng như vậy, ba còn nhờ bác Hạ tìm đối tượng cho em nữa.”

Nhắc tới chuyện này, Cố Tiêu có chút ghen, như là sợ có người đoạt đi Trương Tư Nghị nên anh nắm chặt bàn tay của cậu.


Trương Tư Nghị cười cười nắm lại bàn tay anh và nói: “Anh cũng đừng lo lắng, chúng ta ở nước ngoài ba sẽ không quản được.”

Cố Tiêu trầm mặc một lát, nhíu mày nói: “Hay là chúng ta thử nói cho ba biết đi, anh không muốn giấu diếm.”

Trương Tư Nghị cũng muốn thế, ở Anh quốc, bạn bè của hai người đều đã biết chuyện của bọn họ. Một khi con người được hưởng thụ không khí trong lành thì sẽ không bao giờ muốn quay về trốn trong căn nhà ẩm thấp, cũng giống như khi bạn đã come out thì ai lại muốn quay về với đối diện với tủ kín, đặc biệt là trước mặt những người thân cận.

“Làm sao để nói bây giờ?” Trương Tư Nghị hỏi.

Cố Tiêu nói: “Ba em có dùng Wechat không?”

Trương Tư Nghị sửng sốt, hiểu được ý tứ của anh: “Ý anh là chúng ta đăng hình ảnh của bọn mình lên vòng bạn bè cho ba thấy?”

Cố Tiêu: “Chỉ gửi cho ba xem thôi.”

Trương Tư Nghị: “……”

Này, này cũng quá tàn nhẫn đi!?

Sau khi trở lại Luân Đôn, hai người liền triển khai kế hoạch, nhưng để kế hoạch diễn ra suôn sẻ, Trương Tư Nghị vẫn là thông báo cho mẹ mình trước.

Mẹ Trương tuy rằng lúc trước mạnh miệng nói sẽ không giúp bọn họ, nhưng tóm lại không ngăn cản được sở thích chọc người của mình, mấy năm nay hai mẹ con thường xuyên gọi điện thoại làm mẹ Trương thật muốn quan sát sinh hoạt hằng ngày của hai người bọn họ.

Nghe Trương Tư Nghị nói về kế hoạch của mình, trong lòng mẹ Trương vui vẻ nhưng cũng có chút lo lắng: “Con cũng không thể chụp ảnh gì thì đăng ảnh đó, lỡ khi đả kích ba con làm ông ấy phản cảm thêm nữa? Hay là để mẹ chắn đường giúp con?”

Ý tức của bà thực rõ ràng —— như thế nào chỉ đăng cho ba Trương xem? Bà cũng muốn xem mà!

Trương Tư Nghị còn có thể nói cái gì? Mẹ cậu không ngại thì cậu tất nhiên sẽ không có gì ý kiến, chẳng qua, cậu nghĩ là đăng mấy tấm hình bọn họ cùng nhau ăn cơm, hay đi du lịch này nọ, làm quái gì mà đả kích ba mình chứ? Hứa nữ sĩ có phải hay không nghĩ đến những hình ảnh bậy bạ gì đây? (=_=)

Đăng ảnh chụp bởi vì muốn mở con đường thế giới mới cho ba Trương bắt đầu rồi……

Lúc đầu Trương Tư Nghị chỉ đăng mấy tấm ảnh công việc rồi phong cảnh Luân Đôn này nọ thôi.

Qua mười ngày sau, khi mẹ Trương facetime cho con trai bà uyển chuyển tỏ thái độ nói: “Con đăng ảnh gì mà bảo thủ quá đi.”

Trương Tư Nghị cạn lời nói: “Mẹ, không phải từ từ sao.”

Mẹ Trương: “À, vậy hả.”

Trương Tư Nghị hỏi: “Ba có phản ứng gì không mẹ?”

Mẹ Trương: “Có có, hôm nay khi ăn cơm ba con khen phong cảnh nước Anh thật đẹp, còn nói chờ sau khi chúng ta về hưu sẽ qua bên đó chơi.”

Trương Tư Nghị cười nói: “Này không đúng rồi sao, mình phải bắt đầu từ chuyện nhỏ nhặt chứ, con không thể mới bắt đầu mà đăng mấy hình quá phô trương cho ba coi.”

Hai mẹ con hàn huyên trong chốc lát, mẹ Trương hỏi: “Cố Tiêu đâu?”

Trương Tư Nghị tùy ý xoay camera sang Cố Tiêu đang mơ màng ngủ bên cạnh: “Ở đây nè, anh ấy ngủ rồi, công việc gần đây có chút mệt mỏi.”

Cố Tiêu chỉ mặc một cái áo thun ngủ hơi mỏng, cánh tay, xương quai xanh đều lộ ra bên ngoài, bộ dáng mơ ngủ ôm gối đầu càng hấp dẫn.

Anh nghe được âm thanh, thuận thế thò lại gần đem đầu chôn ở bên eo Trương Tư Nghị, buồn ngủ cười cười với camera kêu một tiếng “Mẹ”.

Mẹ Trương thấy một màn này thiếu chút nữa không kìm chế nổi máu mũi của mình.

Đợi Trương Tư Nghĩ xoay camera đi, mẹ Trương mới ra vẻ trấn định nói: “Về sau cũng có thể đăng hình ảnh Cố Tiêu cho ba con xem.”

Bởi vì vừa mới cho mẹ Trương nhìn bộ dáng say ngủ của Cố Tiêu, Trương Tư Nghị theo bản năng phản ứng nói: “Không được, con không đăng ảnh giường chiếu đâu?”


Mẹ Trương: “Không phải! Loại ảnh này không thể cho ba con xem! Chỉ có thể cho mẹ xem!”

Trương Tư Nghị: “……” Mẹ hình như bại lộ tâm tình của mình rồi. ( ̄_ ̄|||)

Ngày kế tiếp, Trương Tư Nghị đăng tấm ảnh chụp nghiêng khi Cố Tiêu nướng pizza cho ba mẹ mình xem, lo sợ bất an mà chờ phản ứng của ba cậu.

Kết quả đợi nửa ngày, ba Trương còn thả tim cho tấm ảnh này nữa chứ!

Đầu Trương Tư Nghị tràn đầy hắc tuyến, lần nữa đột phá nhưng có chừng mực, mấy ngày sau đăng mấy tấm ảnh lúc Cố Tiêu giặt quần áo, dọn dẹp vệ sinh, rồi phơi chăn các loại…

Một tuần sau, ba Trương gửi tin nhắn cho con trai: “Con cũng phải làm việc nhà, không được ham ăn biếng làm.”

Trương Tư Nghị: “……”

Đậu má, chẳng lẽ phải đăng ảnh giường chiếu thì ba mới có thể giác ngộ sao!?

Nhưng việc này cũng không thể gấp gáp, Trương Tư Nghị chỉ có thể tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi, cậu từ từ đăng ảnh sinh hoạt, đi làm, có tấm chụp chung với Cố Tiêu cũng chỉ có tấm là một mình.

Tình trạng này giằng co đến hơn nửa năm, một ngày nọ, mẹ Trương ở trong điện thoại khẩn trương nói: “Tư Tư, ba con dạo này không bình thường cho lắm.”

Trương Tư Nghị: “Không bình thường là sao mẹ?”

Mẹ Trương: “Ba con thường xuyên ngồi phát ngốc một mình, lại còn cầm di động, có một lần mẹ thấy, ba phát ngốc khi giao diện di động dừng lại ở trang trạng thái con đăng cho ba mẹ.”

Tâm Trương Tư Nghị run rẩy theo: “Chắc ba phát hiện gì rồi? Lúc đó ba có biểu tình sao mẹ, vui hay buồn?”

Mẹ Trương: “Không có, chính là không có biểu tình gì hết, có đôi khi nhìn có chút tịch mịch, mẹ hỏi ba con có tâm sự gì không, ông ấy không nói gì với mẹ hết, nhưng ba con bị vậy thì chắc có liên quan tới con rồi.”

PN Trợ lý kiến trúc sư

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: