Phiên ngoại 5


Hạ Trình Thiên cất cao giọng nói: “Chú Trương đã nhiều năm không gặp ạ, cuối tuần này con kết hôn, mời chú và dì đến dự tiệc rượu của tụi con!”

“Ý, là Trình Thiên phải không?” Ba Trương cầm cái ly tới gần, cười tiếp nhận thiệp mời đồng thời liếc mắt một cái: “Muốn kết hôn à, chúc mừng chúc mừng, là nhà ai…… Này, bà nhìn xem, tân nương có phải hay không cùng tên với em gái Cố Tiêu?”

Khóe miệng mẹ Trương giật giật cười ha ha không tỏ thái độ.

Hạ Trình Thiên chủ động tỏ thái độ: “Chú, tân nương chính là em gái Cố Tiêu đó chú.”

Ba Trương cười ha hả gật đầu: “À, chính là em gái Cố Tiêu hả, là ai?”

Ba Trương thu hồi nụ cười, nhìn nhìn Trương Tư Nghị rồi nói, “Em gái Cố Tiêu, em gái hắn không phải, không phải……” Ông không nói được nữa, đúng vậy, người cùng Trương Tư Nghị xuất ngoại chính là Cố Tiêu, không phải Cố Diêu, hai đứa nhỏ này ở nước ngoài, em gái người ta cũng đến tuổi yêu đương rồi kết hôn, sẽ không nhất định chờ Trương Tư Nghị trở về!


Hạ Trình Thiên tiếp tục đâm một nhát: “Ha ha, vẫn là Tư Tư làm mai mối mát tay, con không phải đưa cho em ấy chân giò lợn thường đâu, tất cả đều là từ lợn đen, ngon cực kì.”

Đại não của ba Trương rối thành một nùi, cảm thấy có vấn đề ở đâu đó, nhưng trước mắt muốn ứng đối với Hạ Trình Thiên, ông nhất thời không có tâm tư gì đi xem xét những quan hệ đó.

Hạ Trình Thiên là người dẻo miệng nói đi nói lại một hồi làm ba Trương sớm quên đi những thắc mắc của mình, tiễn người đi rồi, ông mặt đầy hứng khởi vui vẻ nói: “Chỉ trong chớp mắt mà con trai Hạ Quốc Lương lớn nhanh thật ha, lớn lên thật là tuấn tú lịch sự, cũng có tiền đồ nữa!”

Trương Tư Nghị ở bên cạnh không dám lên tiếng, sợ ba cậu chuyển mục tiêu tới mình.

Biểu hiện khác thường này làm cho ba Trương chú ý, ông còn tưởng rằng mình khen Hạ Trình Thiên làm con trai không cao hứng. Nói thật ra, mấy năm nay Trương Tư Nghị thật là trưởng thành không ít, ba Trương ho nhẹ một tiếng, hiếm khi mở miệng khen cậu một câu: “Con cũng không tồi, thành thật kiên định quyết thành tài, nhà ông Hạ mỗi ngày còn phải lo lắng tiền bạc này nọ, chỉ có các con làm kỹ thuật là sống ổn, cố gắng lên.”

Trương Tư Nghị gật đầu như gà con mổ thóc, rất là ngoan ngoãn.

Mười tám chỉ chân giò lợn bọn họ cũng ăn không hết, cho hết bà con bạn bè cũng còn dư lại một nửa, mẹ Trương bảo Trương Tư Nghị kêu Cố Tiêu qua lấy về.

Vòng đi vòng lại phần tốt đều về tay Cố Tiêu, mẹ Trương Tư Nghị nghiến răng hâm mộ vận may của Cố Tiêu không thôi.

Ngày hôm đó đón tân lang, Trương Tư Nghị là người nhà mẹ đẻ nên ở đây từ sớm.

Sáng sớm, Cố Diêu còn ở trong khuê phòng trang điểm, người nhà họ Cố sắp xếp đội ngũ đón dâu dưới nhà, trong ngoài tất cả đều là xe hơi xa hoa, pháo hỉ oanh động cả tiểu khu.

Tân lang mặc tây trang giày da dẫn đồng bọn rể phụ tới rướt dâu, Trương Tư Nghị phụ trách canh giữ trận tuyến đầu tiên là ở chỗ cửa sắt dưới lầu, nhưng cậu trăm triệu không thể tưởng được, trợ giúp tân lang có Phó Tín Huy!

Hai người bạn thân gặp nhau tại đây không biết là oan gia ngõ hẹp nên khóc hay nên cười, Trương Tư Nghị liều mạng không cho người vào, mặc dù biết Phó Tín Huy là bạn tri kỉ biết hết nhược điểm của cậu ở đâu, hắn vừa xuất ra mấy chiêu là làm cậu hết đường giữ cửa.


Hạ Trình Thiên nhân cơ hội kích động mọi người chen lấn đi vào làm Trương Tư Nghị tức giận la lớn: “Kẻ bạc tình cậu là tên phản bội!!!”

Phó Tín Huy cười mỏi cả miệng, cánh tay gắt gao ôm chặt người cậu nói: “Tiểu Nghị đừng trách tớ, ai kêu tớ sau này là em rể của ảnh!”

Trương Tư Nghị cũng buồn cười: “Anh rể cái đầu cậu đó! Buông tay ra!” Dứt lời móc di động từ trong túi quần ra gọi điện thoại cho Cố Tiêu: “Tiền tuyến thất thủ! Tiền tuyến thất thủ! Phía sau dựa vào các người!”

Cố Tiêu ở trong điện thoại cười mắng: “Thật vô dụng, kiên trì cũng chưa đến một phút đồng hồ……”

Hạ Trình Thiên đã ở bên ngoài điên cuồng gào thét: “Mở cửa! Mở cửa! Đón dâu đây!”

Cố Tiêu phản ứng nhanh đang muốn kế tiếp báo thù cho Trương Tư Nghị, chợt nghe bên ngoài có người hô: “Trương Tư Nghị đâu? Mau đem Trương Tư Nghị bắt lại đây! Cậu ta là nhược điểm của Cố Tiêu!”

Cố Tiêu vẻ mặt nghiêm lại, chạy nhanh quát với điện thoại: “Trương Tư Nghị chạy mau!”

Trương Tư Nghị: “A?…… A! Làm gì bắt tôi! A a! Cố Tiêu cứu mạng!!”

Cố Tiêu: “……”

Không đến ba phút, cửa thứ hai cũng bị phá.

Trương Tư Nghị kiểm tra mảnh áo sắp bị đám người kia xé rách, tránh ở sau lưng Cố Tiêu căm giận nói: “Cầm thú, quả thực là một đám cầm thú!”

Cố Tiêu: “……”

Trương Tư Nghị khóc không ra nước mắt: “Xin lỗi đã liên lụy đến anh.”

Cố Tiêu sờ sờ đầu của cậu, thở dài: “Haiz không có gì đâu.”

Ai bảo cậu là nhược điểm của mình chứ? Mất ngựa mới lo làm chuồng, không nghĩ tới hắn Cố Tiêu cũng có một ngày như vậy.

Cũng may là còn có đám phù dâu ma lanh, các cô gái thét chói tai, cười đùa, muốn tân lang quan biểu diễn các loại tiết mục, trả lời một loạt mấy câu hỏi lãng nhách giúp vui cho mọi người, mới đưa hắn vào gặp tân nương.

Cố Diêu mặc áo cưới đỏ tươi ngồi ở trên giường, viền áo vàng nổi bật, nữ trang yêu kiều, một đôi mắt sáng như ngôi sao trên trời, đôi môi đỏ thắm hé mở như nụ hoa…Hai con mắt Hạ Trình Thiên nhìn chằm chằm, tân nương của mình thật là xinh đẹp.


Vây quanh khuê phòng là tầng tầng lớp lớp gia đình bạn bè nhà họ Cố, Trương Tư Nghị cùng Cố Tiêu không thể chen vào trong đứng xa xa ở bên sô pha mà nghe, chỉ thấy Hạ Trình Thiên tay cầm hoa tươi, đầu gối chạm đất, từ trong túi móc ra nhẫn quỳ gối trước giường, run giọng nói: “Diêu Diêu, anh…… Tới.”

Một câu ngắn ngủi lại thân thiết mà biểu lộ chân tình của Hạ Trình Thiên, Cố Diêu giơ tay che lại môi mình, cũng như là chờ đợi điều này từ lâu, một màn này làm mọi người cảm động không thôi.

Khi Hạ Trình Thiên hỏi bốn chữ “Will you marry me?” Cố Tiêu bỗng dưng cầm tay Trương Tư Nghị, thừa dịp lúc mọi người chú ý ở trên người tân lang tân nương, bỗng nhiên anh thò lại gần hôn một cái lên lỗ tai Trương Tư Nghị.

Màn cầu hôn thành công, đám người ngay sau đó bộc phát điên cuồng tiếng hoan hô cùng vỗ tay, những cái vỗ tay đó, phảng phất cũng là cho Cố Tiêu cùng Trương Tư Nghị.

Trương Tư Nghị nghiêng đầu thấy Cố Tiêu khóe miệng cong cong, cười đến vẻ mặt được như ý nguyện, cậu cũng nở nụ cười theo.

Tiếp theo là anh trai giúp em gái ‘Lên kiệu’, mọi người tránh ra để cho Cố Tiêu đi vào.

Cố Tiêu đi đến trước giường, chậm rãi ngồi xổm xuống, vừa kéo cánh tay Cố Diêu giúp nàng ngồi lên, vừa ôn nhu nói: “Giao đồ ăn tặng kèm, ngày hôm nay ra cửa, về sau nên ăn cơm ở nhà người khác.”

Cố Dao phì cười ra tiếng, buồn bực mà nâng lên đôi bàn tay trắng như phấn đánh lên đầu vai Cố Tiêu, nói: “Anh trai xấu xa!”

Rõ ràng là một câu oán trách nhưng âm cuối lại mang theo tiếng khóc nức nở.

Cố Tiêu nghe xong lại nói: “Em đừng khóc chứ, tân nương tử khóc thành mặt mèo như thế nào không biết xấu hổ gặp mặt cha mẹ chồng tương lai? Bị người ta chê xấu đuổi về nhà không có cơm mà ăn đâu đó.”

Cố Diêu tức giận kêu to: “Anh hai!”

Cố Tiêu cười nói: “Đùa em thôi, nhớ rõ về nhà thường xuyên, chỉ cần có anh ở đây, nhà mình lúc nào cũng có cơm cho em ăn.”

Cố Diêu: “……”

Đi bước một xuống bậc thang, Cố Tiêu đi đường ổn trọng lại bình tĩnh, phía sau Trương Tư Nghị hỗ trợ cầm lên váy cưới của Cố Diêu để tránh vướng chân Cố Tiêu.

Tiếng pháo lại lần nữa vang lên, phía dưới ồn ào tưng bừng, bọn nhỏ nhà quê hoan hô “Tân nương tới rồi”!


Cố Diêu đỏ hốc mắt, hồi lâu mới nhẹ nhàng mà “Dạ” một tiếng, lại bị bao phủ bởi tiếng pháo đinh tai nhức óc…

Hôn lễ tổ chức ở khách sạn tốt nhất Ninh Thành, ba mẹ Trương trực tiếp đi tham gia tiệc rượu, lúc ở chỗ bàn tiếp khách phát hiện hai người bọn họ bị an bài ở bàn gia quyến của Cố gia, ngồi gần ba mẹ Cố.

Ba Trương ngây ngốc đi tới bàn buồn bực hỏi mẹ Trương: “Chúng ta không phải bạn của Hạ Quốc Lương sao? Sao lại ngồi bàn của gia quyến Cố gia?”

Mẹ Trương: “Em đâu biết, có thể là quan hệ mai mối của Tư Tư đó, bà mối không phải từ trước đến nay làm chủ bàn sao? Phỏng chừng chút nữa chúng ta cũng phải đi mời rượu.”

Ba Trương lúc này đây không phạm hồ đồ: “Người tới đưa chân giò lợn chính là Hạ Trình Thiên, Trương Tư Nghị làm mai mối cũng là cho người nhà họ Hạ, chúng ta càng hẳn là người bên đàng trai sao?”

Mẹ Trương tìm không ra lý do, thuận miệng lừa gạt nói: “Chậc, hay là nhà họ Hạ nhiều khách quá?”

Ba Trương nghĩ nghĩ: “Chắc vậy, bọn họ người làm ăn, bằng hữu nhiều hơn.”

Sau khi ngồi xuống, ba Trương lại bất an nói: “Mình đã nhiều năm không gặp Cố Minh Phong, chút nữa thấy cũng không biết nói cái gì, xấu hổ quá đi mất .”

Mẹ Trương khinh bỉ ba Trương: “Anh làm trong đám quan trường nhiều năm gặp ai mà thấy xấu hổ chứ?”

Ba Trương: “Này không giống nhau, người cùng người xa cách có mức độ, trước kia chúng ta chỉ là gặp mặt do quan hệ công tác, không tính là bằng hữu, loại quan hệ không thân không sơ này thật khó nói, nói tới quan hệ, anh còn thân với con trai Cố Tiêu của anh ta hơn.”

Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, lúc này ba mẹ Cố còn ở bên ngoài giúp đỡ tiếp khách, nhưng thật ra Trương Tư Nghị cùng Cố Tiêu tới trước một bước cùng ngồi vào bàn này.

Cố Tiêu chào hỏi cùng ba Trương, hàn huyên nói: “Chú Trương gần đây sức khỏe thế nào?”

Ba Trương gật đầu nói: “Sức khỏe chú khá tốt, em gái con xuất giá, con lần này trở về chắc cũng mong lắm hả?”

Cố Tiêu cười nói: “Trong lòng cao hứng có vội cũng cam tâm.”

Ba Trương nhớ tới: “Nói chứ em gái con gả chồng rồi, còn con thì sao? Cha mẹ con không thúc gịuc sao?”

Cố Tiêu dừng một chút, ý vị thâm trường nói: “Con với Tư Nghị không phải ở nước ngoài đi làm sao.”

Những lời này thiếu chút nữa đem hồn Trương Tư Nghị sợ tới mức bay ra ngoài, lời này nói được thật mẹ nó quá có trình độ, đã không có phủ nhận, lại biến tướng mà nói lời nói thật!
Đáng tiếc tính hướng thẳng tắp ba Trương không hề hiểu sai: “Ha hả, nhưng thật ra Trương Tư Nghị nhà chú liên lụy tới con, con nếu không cùng nó đi, phỏng chừng hiện tại cũng lập gia đình rồi.”

Cố Tiêu: “Chú Trương nói gì vậy, con luôn muốn cảm ơn Tư Nghị, nhiều năm như vậy đều không rời không bỏ con, qua hai năm nữa chờ Tư Nghị thi lấy giấy phép kiến trúc sư Hoàng Gia, bọn con sẽ về Hải Thành gây dựng sự nghiệp, về sau con còn muốn em ấy đồng hành với con.”

Ba Trương mỉm cười nói: “Người trẻ tuổi lòng mang tứ phương là chuyện tốt, hai đứa giúp đỡ lẫn nhau chú cũng yên tâm, cố gắng lên.”

Trương Tư Nghị: “……”

Trương Tư Nghị chính là lo lắng đề phòng, ba mẹ Cố đi tới, ba mẹ Trương lập tức đứng dậy, trưởng bối hai nhà trưởng một phen chính thức nhận thức.

Sau khi ngồi xuống, ba Trương chỉ chỉ Cố Tiêu cùng Trương Tư Nghị, cười nói: “Đang nói về hai đứa này, ha hả, cảm tình thật đủ tốt, còn nói về sau muốn cùng nhau gây dựng sự nghiệp.”

Nghe ba Trương cảm khái từ nội tâm, mọi người đều trầm mặc, không biết nhà họ Trương có biết chuyện của hai người không, còn ba mẹ Cố đã biết chuyện thông qua Cố Tiêu từ lâu, giờ khắc này, bọn họ không biết có nên hay không đồng tình với người đàn ông thẳng như ruột ngựa kia.

Nhưng nếu bọn nhỏ còn chưa tính đến chuyện nói với ba Trương thì ba Cố cũng không xen vào chuyện của bọn họ, chỉ có thể căng da đầu nói đỡ giúp con trai: “Đúng vậy, đúng vậy, nếu Trương Tư Nghị là con gái, tôi cũng muốn Tiêu nhi cưới thằng bé về làm dâu.”

PN Trợ lý kiến trúc sư

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: