Hồng nhan 6

Edit + Beta: Alice (づ ◕‿◕ )づ

Viên Hạo mới vừa đẩy cửa phòng thẩm vấn ra, liền nghe thấy Hoa Sùng trách mắng: “Nên nói các người gan lớn không muốn sống, hay là trời sinh thiểu năng trí tuệ không hiểu pháp luật? Đầu năm nay còn dám đi trộm văn vật? Trên người cậu chắc mang theo đá từ Lạc Dương đến hả?”

Tang Hải bỗng nhiên kích động, mặt đỏ tai hồng trừng lớn đôi mắt: “Nhân viên chấp pháp là có thể tùy ý vu tội người sao? Chúng tôi chỉ là lấy văn vật về nghiên cứu, không phải trộm cắp!”

Khóe miệng Viên Hạo vừa nhếch lên liền ngậm lại, Hoa Sùng nâng nâng tay ý bảo hắn đừng nói chuyện, sau đó nhìn về phía Tang Hải mắng tiếp: “Các người trước kia đi tới hiện trường khai quật khảo cổ khác cũng lấy văn vật về để nghiên cứu sao?”

“Không có.” Tang Hải lúc này trả lời dứt khoát, “Nào có chuyện dễ dàng như vậy! Lần này trùng hợp ở Lạc Thành, cho nên bọn tôi muốn đi thử vận khí.”

“Cậu không có, cậu có thể xác định Từ Ngọc Kiều cũng không có?”

“Tôi……” Tang Hải dừng lại, ánh mắt nhấp nháy, thấp giọng nói: “Cô ấy nói không có.”

“À, vậy lần này là lần đầu tiên các người đi lấy trộm văn vật?” Trong lòng Hoa Sùng có vài suy đoán, nhưng không biểu lộ ra trên mặt, “Nạn nhân vì sao không cho cậu đi theo?”

Tang Hải giãy giụa hồi lâu, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi, cắn chặt răng tức giận bất bình nói: “Cô ấy quá ích kỷ sợ tôi lấy văn vật trước mình!”

Viên Hạo không thể hiểu nổi, hắn không nghĩ ra một đôi tình nhân vì ai lấy được văn vật trước mà nảy sinh mâu thuẫn. Nhưng nếu nghĩ ngược lại, sẽ cảm thấy hành vi của hai người này vốn không hợp lẽ thường. Người bình thường nào vào buổi tối sẽ chạy tới hiện trường khảo cổ trộm văn vật?

Hoa Sùng bình tĩnh hơn nhiều, tiếp tục thẩm vấn: “Nạn nhân không muốn cậu cùng đi, cho nên cậu liền đi theo?”
“Tôi là sợ cô ấy xảy ra chuyện! Đường Đạo Kiều loạn như vậy, cô ấy còn là con gái…”

Tang Hải còn chưa nói xong đã bị Hoa Sùng cười ngắt lời: “Chàng trai trẻ, tôi nhắc nhở cậu một chút, nơi này là Tổ Trọng Án, cậu ở trước mặt tôi giả bộ thâm tình cái gì? Tỉnh lại đi. Nếu cậu mà có suy nghĩ đó thì không bằng mở miệng kể chuyện tình cảm của các người luôn đi, làm như mình hay lắm.”

Tang Hải cắn răng dồn dập hô hấp.

Hoa Sùng lại hỏi: “Hai lần xuất hiện trong camera cách nhau hai giờ thì có tìm được văn vật không?”

Tang Hải thống khổ lắc đầu.

“Vậy cậu……” Hoa Sùng dừng một chút, “Tìm được Từ Ngọc Kiều đúng không?”

Ngay lúc đó Tang Hải ngồi thẳng dậy sống lưng cứng đờ như tượng điêu khắc.

Vài giây sau, bờ vai của hắn bắt đầu run rẩy kịch liệt, như nhìn thấy hình ảnh gì cực kỳ đáng sợ.

Hoa Sùng nói nhỏ hơn, tốc độ nói cũng chậm lại, “Cậu nhìn thấy gì?”

“Phanh” một tiếng trầm vang lên, cái trán của Tang Hải bỗng nhiên đập xuống bàn, Viên Hạo lập tức chế trụ hắn, quát to: “Mày mẹ nó làm gì!”


Tang Hải môi trở nên trắng bệch, vùng trán thì chảy máu. Hắn cực lực lắc đầu, tựa hồ liều mạng đem thảm cảnh máu me kia đuổi ra khỏi đầu.

“Xem camera thấy cậu khi vội vàng rời khỏi đường Đạo Kiều, trong tay cầm một cái hộp hình chữ nhật lớn bằng bàn tay.” Hoa Sùng liếc liếc mắt một cái, Viên Hạo mới lấy hình chụp từ trong camera hỏi: “Bên trong hộp kia là gì?”

Khi nghe được hình hộp chữ nhật, ánh mắt Tang Hải chợt biến, run run nói: “Không có, kia, đó chỉ là cái hộp bình thường.”

“Bây giờ còn không chịu thành thật nữa?” Hoa Sùng vẫy vẫy xấp giấy đóng đấu trong tay, “Trải qua xử lý hình ảnh đây là PSP đúng không?”

Tang Hải đoạt lấy vội vã vò xấp giấy, tiếng vang của trang giấy bị vò quanh quẩn bên căn phòng thẩm vấn nhỏ hẹp .

“Đây là đồ của Từ Ngọc Kiều?” Hoa Sùng hỏi: “Vì sao cậu muốn lấy đi?”

“Tôi phải lấy đi!” Tang Hải nghẹn ngào nói: “Đó là đồ tôi cho cô ấy mượn, trên đó có dấu vân tay của tôi! Nếu để nó ở lại, các anh rất nhanh sẽ tìm tới tôi!”

Hoa Sùng nhún vai, “Nhưng hiện tại chúng tôi đã tìm tới cậu. Nói đi, trong hai giờ kia cậu đã làm gì, hoặc là…… Nhìn thấy gì.”

Tang Hải bị chặn họng, mồ hôi lạnh túa ra ướt cả mái tóc quăn lòa xòa trước trán.

“Tôi biết đường Đoạn Kiều rối loạn, trước giờ không bước chân tới.” Hắn rốt cuộc mở miệng, “Lần trước gặp mặt Ngọc Kiều có nói muốn đến xem hiện trường khảo cổ, nhưng tôi không nghĩ tới cô ấy sẽ đi vào buổi tối thứ sáu. Buổi sáng khi cô ấy liên hệ với tôi, chỉ nói buổi tối cùng nhau ăn lẩu, muốn tôi đem PSP cho cô ấy mượn chơi, tôi cũng không nghĩ quá nhiều, tới giờ thì đến trạm tàu điện ngầm gần ngân hàng đón cô ấy.”

“Lúc ăn cơm, cô ấy đột nhiên nói chút nữa muốn một mình đến đường Đạo Kiều, tôi bực mình nói qua nói lại vài câu với cô ấy nhưng không thể nói là tan rã trong không vui. Tôi đưa cô ấy đến trạm tàu điện ngầm. Sau khi cô ấy đi tôi càng nghĩ càng không phục, thay đổi ý định cũng lên tàu điện ngầm. Nhưng vừa đến đường Đạo Kiều, lòng tôi liền không yên, đèn đường chỗ đó cái có cái không, âm u quái dị, tôi không phân biệt được con phố hay ngõ hẻm, thấy con đường tắt tương đối rộng rãi thì đi vào.”


Hoa Sùng dựa người ở trên ghế, bình tĩnh mà nhìn hắn.

“Đường Đạo Kiều bên trong lung tung rối loạn y chang mê cung. Tôi đi vào không bao lâu đã muốn hôn mê, lúc đấy tôi không tìm thấy khu khảo cổ huống chi là gặp Ngọc Kiều. Rất nhanh đến nửa đêm, rất nhiều nhà trệt đều tắt đèn, tôi luống cuống muốn chạy nhanh rời khỏi đó, nhưng lại không biết đường, chạy tới chạy lui vòng về chỗ cũ, còn, còn gặp được một ít người.”

Hoa Sùng hỏi: “Người nào?”

“Du côn lưu manh gì đó tôi không biết.” Đôi tay Tang Hải lặp lại động tác nắm chặt rồi buông ra, bàn tay ẩm ướt tạo thành vệt nước trên bàn, “Tôi không dám cùng bọn họ giao tiếp, liền tận lực chọn đường không ai đi, không biết như thế nào xông vào một mảnh đất hoang.”

Viên Hạo không tự chủ rướn người về trước, Hoa Sùng vẫn bất động thanh sắc mà tựa lưng vào ghế ngồi.

Tang Hải tạm dừng mấy giây, thanh âm lần nữa run run, “Tôi đi vòng vòng quanh khu đất hoang muốn tìm đường ra, nhưng đột nhiên bị vấp, tôi mở ra đèn pin trên di động thì thấy, thì thấy……”

“Là một cái đầu!”

Phòng thẩm vấn kích động sốt ruột đầy tiếng hít thở.

“Tôi mới đầu kỳ thật không nhận ra đó là Ngọc Kiều, cô ấy bị tấm ván gỗ đè nặng, lộ ra bên ngoài chỉ có đầu cũng không có chân.” Sắc mặt Tang Hải tái nhợt, tốc độ nói lúc nhanh lúc chậm, “Đôi mắt của cô ấy đã không còn, chỉ còn hai lỗ thủng đầy máu, tôi sợ tới mức bất động, lập tức té ngã, một lúc lâu sau mới thấy một góc váy của cô ấy.”

“Sau đó thì sao?” Hoa Sùng hỏi: “Cậu làm cái gì?”

“Đầu óc của tôi khi ấy hoàn toàn rối loạn, dùng quần áo quấn quanh tay xốc lên tấm ván gỗ, muốn xác nhận rốt cuộc có phải hay không là cô ấy.” Tang Hải ôm lấy đầu, “Đúng, đúng là cô ấy! Chân bị cắt bỏ, đôi mắt cùng lỗ tai cũng không còn, trên váy tất cả đều là máu, túi xách tùy thân cũng biến mất, nhưng thẻ ngân hàng, chứng minh nhân dân, PSP lại đặt ở một bên. Tôi căn bản không nghĩ được quá nhiều, tôi không biết vì sao cô ấy chết ở đó, là ai đã giết cô ấy, tôi cực kì sợ hãi, sợ mình sẽ bị giết giống cô ấy, càng sợ bị coi là hung thủ. Cho nên tôi cầm đi PSP vội vàng rời khỏi. Cầu xin các anh tin tưởng tôi, tôi không phải là hung thủ!”

Lúc này, Khúc Trị bước nhanh vào phòng, ở bên tai Hoa Sùng thấp giọng nói: “Đã kiểm tra giày thể thao của Tang Hải cùng thành phần thảm thực vật bên khu đất hoang đường Đạo Kiều, xác thật hắn có đi qua hiện trường.”

Hoa Sùng liếc mắt nhìn Tang Hải, kêu điều tra viên đang ghi chép dẫn hắn đi nghỉ ngơi trước.

Khúc Trị hỏi: “Sao không bắt giam tên gia hỏa này lại?”

Hoa Sùng đốt điếu thuốc, “Anh cảm thấy không giống.”

“Không phải hắn thì còn có ai?” Khúc Trị không tin, “Thời gian gây án trùng khớp, giày cũng tìm được rồi, hơn nữa hắn có tranh chấp với Từ Ngọc Kiều, chỗ khó duy nhất là hung khí. Theo lý thuyết là hắn đi tàu điện ngầm đến phụ cận đường Đạo Kiều, không có khả năng mang theo dụng cụ cắt gọt cùng búa, nhưng không bài trừ khả năng hắn trước đó đem hung khí giấu ở ngõ nhỏ nào đó.”

“Hắn đích xác có hiềm nghi lớn nhất, hơn nữa với chứng cứ chúng ta đang nắm giữ cho thấy hắn là kẻ tình nghi duy nhất.” Hoa Sùng dựa vào tường trên hành lang, “Bất quá em xem hắn như vậy, giống tên biến thái dám gian dâm cuồng ngược thi thể sao?”

“Vạn nhất hắn giả vờ thì sao?”

“Nếu hắn giả vờ, anh sẽ nhìn không ra?”

Khúc Trị nhụt chí, “Vậy làm sao bây giờ? Án tử này ảnh hưởng xã hội qúa lớn, ở trên thời thời khắc khắc đều nhìn chằm chằm chúng ta, không tìm ra hung thủ, cuộc sống của chúng ta sẽ không yên.”
“Dù vậy cũng không thể đoán bừa.” Hoa Sùng vỗ vỗ trên vai của Khúc Trị, cười nói: “Thẩm tra Tang Hải nửa ngày cũng không phải không có thu hoạch, ít nhất đã biết Từ Ngọc Kiều vì cái gì ban đêm chạy tới đường Đạo Kiều.”

Anh gãi gãi khóe môi bổ sung: “Tiền đề là tên tiểu tử này không có nói dối.”

Khúc Trị chọn từ để nói: “Hắn có nói dối hay không làm sao anh biết?”

Hoa Sùng “À” một tiếng, “Được rồi, biết em sùng bái anh. Muốn uống cái gì? Hồng trà Khang Sư Phó hay là hồng trà Thống Nhất?”

“Keo kiệt!” Khúc Trị cảm thán.

“Mời em một ly bởi vì,” Hoa Sùng cùng Khúc Trị đi đến cửa cầu thang, “Trước không điều tra Tang Hải nữa, ngày mai an bài vài người đi một chuyến đến đường Đạo Kiều thêm một lần nữa. Buổi tối thứ sáu Tang Hải ở đó hai giờ, nói không chừng có người gặp qua hắn, nhớ rõ hắn.”

“Đã hiểu. Có cần theo dõi nhà Từ Ngọc Kiều không? Còn bên Từ Cường Thịnh thì sao?”

“Theo dõi hết.” Hoa Sùng đang nói thì đột nhiên xoay người, nhìn nhìn hành lang bên kia.

Khúc Trị cũng xoay người theo cái gì cũng chưa thấy, “Làm sao vậy? Anh đang nhìn cái gì?”

“Không có việc gì.” Hoa Sùng nhíu lại ấn đường.

Lúc nãy anh mơ hồ cảm giác được một ánh mắt dừng ở trên người mình. Cũng không phải lần đầu tiên anh có cảm giác bị người khác nhìn trộm. 5 năm trước, lúc anh không ngừng truy đuổi dấu vết ám ảnh kia, đôi mắt lạnh lùng đó trong bóng đêm luôn dõi theo anh. Nhưng lúc này đây ánh mắt nhìn trộm đến từ phía sau tựa hồ có vẻ bất đồng, không còn lạnh lùng như trước mà mang theo độ ấm xa lạ.

Anh dùng sức nhắm mắt, cảm thán hôm nay quá mức mỏi mệt.

“Đội trưởng Hoa?” Khúc Trị giơ giơ tay phải, “Anh bị đau đầu nữa hả?”

Hoa Sùng cười: “Không làm gì mà đau đầu, em nghĩ anh là Lâm Đại Ngọc ốm yếu?”

Khúc Trị vui vẻ: “Anh đừng nói thế, đội Đặc Cảnh bên kia xem anh là Lâm Đại Ngọc đó. Mùa đông năm trước không phải anh bị cảm sao, đội trưởng Hàn gấp đến mức ba ngày hai bận đến kiếm chuyện với đội trưởng Trần nói anh ấy áp bức người quá mức.”

“Hai người bọn họ thích cãi nhau.” Hoa Sùng hiểu rõ bọn họ, “Bọn họ lấy anh để bắt chuyện thôi. Đúng rồi, kiểm tra máy tính Từ Ngọc Kiều thế nào rồi?”

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: