Tâm địa độc ác – Hồng nhan 5

Edit + Beta: Alice


Khúc Trị cũng là người yêu thích ACG[1], tự hào nhất là bộ sưu tập đồ sộ của mình, nhưng khi hắn tiến vào phòng ngủ phụ thì bị làm cho mù mắt, kêu lên: “Trời ơi, sao con không có ba ba giàu có làm chỗ dựa? Em thắt lưng buộc bụng mới tích cóp được chừng này, còn cô ta du sơn ngoại thủy thì có nguyên một phòng luôn!”

“Cậu ganh tị hả?” Hoa Sùng hỏi.

“Có thể không ganh tị sao?” Khúc Trị cảm thán nói: “Có tiền thật tốt.”

Hoa Sùng “À” một tiếng, quét mắt nhìn căn phòng không đánh giá gì hết rồi đi vào phòng sách.


Phòng sách lớn hơn phòng ngủ phụ, nhưng giá sách gỗ đỏ cổ xưa đẹp đẽ quý giá dựng khắp hai bên vách tường làm không gian có vẻ chật chội. Trên giá sách trưng bày đầy truyện tranh với hộp đồ chơi mô hình, được sắp xếp rõ ràng giữa hai bên, như thuộc về hai thế giới khác nhau.


Đĩa trò chơi hoa hoè loè loẹt, có loại khủng bố, có loại hành động, kể cả bắn nhau đều có. Hơn nữa, chủng loại sách thì không nhiều cho lắm, trừ bỏ một số sách giới thiệu về du lịch trong nước, còn lại là sách báo về lịch sử.

Các tác phẩm vĩ đại như là《 Tư Trị Thông Giám 》, 《 Tam Quốc Chí 》, 《 Sử Ký 》, 《 Hán Thư 》, 《 Hậu Hán Thư 》 thì được đặt ở vị trí dễ nhìn thấy nhất, còn các loại sách lịch sử được biên soạn gần đây thì đặt trong góc khác, ngay cả mấy bộ truyện tranh nằm trong góc cũng là bối cảnh thời tam quốc 《 Hỏa Phượng Liệu Nguyên 》.

Hoa Sùng từ giá sách lấy ra một quyển notebook, cất chứa trong đó không phải là hóa đơn thanh toán, mà là một xấp dầy vé vào cửa. Trên vé vào cửa có thời gian, mấy tờ đầu đã ố vàng, nhìn thời gian có lẽ là từ bảy tám năm trước, có thể thấy được Từ Cường Thịnh nói không sai, Từ Ngọc Kiều từ khi học đại học đã đam mê du lịch.

“Hoa đội.” Khúc Trị vừa thấy cổ văn liền đau đầu, một quyển 《 Ngụy thư 》 lật không được mấy tờ liền bỏ về chỗ cũ, “Anh mới nói muốn chứng thực một suy đoán, là suy đoán gì thế?”

“Từ Ngọc Kiều yêu thích đi phượt, nhưng so với phong cảnh tự nhiên, cô ấy càng thiên về lịch sử văn nhân.” Hoa Sùng buông quyển notebook xuống, “Lần này không có đến tay không, đúng như suy đoán của anh.”

Khúc Trị khó hiểu: “Nhưng việc này với án tử có quan hệ gì? Chẳng lẽ vì cô ấy thích lịch sử nên mới lọt vào tay hung thủ?”

“Tạm thời còn chưa chắc chắn.” Hoa Sùng nói: “Nhưng đây có thể là một điểm đột phá quan trọng, nếu có phát hiện gì thì không thể bỏ qua.”

Khúc Trị vẫn là không nghĩ ra quan hệ gì, lại hỏi: “Vậy anh nói anh đoán trước là sao? Không đến mức nói không được phải không? Nói cho em nghe một chút để em học theo.”

“Em còn nhớ Từ Cường Thịnh nói Từ Ngọc Kiều cuối tuần thường xuyên đi du lịch không?”

“Dạ, vì để Từ Ngọc Kiều dễ dàng đi lại, Từ Cường Thịnh còn mua cho cô ấy chiếc Land Rover. Chậc, quả thực nuông chiều con quá mức.”


Hoa Sùng nói: “Chung quanh Lạc Thành căn bản không có nhiều phong cảnh tự nhiên, ngược lại là danh lam thắng cảnh cổ xưa thì hơi nhiều. Từ Ngọc Kiều cuối tuần lái xe đi du lịch, nếu không có thời gian ra khỏi thành phố, còn có thể xem chiến trường ngày xưa, mộ của các danh nhân hay viện bảo tàng. Cho nên anh đoán, cô ấy tương đối cuồng nhiệt yêu thích lịch sử văn nhân. Lúc nãy ở phòng sách chứng thực suy đoán của anh.”

Khúc Trị suy nghĩ một lát: “Có đạo lý.”

“Có bao nhiêu manh mối phải nhớ hết trở về chi cục phân tích thêm.” Hoa Sùng đem laptop ở trên bàn để vào túi vật chứng giao cho Khúc Trị: “Điều tra kĩ dấu vết lên mạng của nạn nhân.”

Nhắc tới kĩ thuật viên, kĩ thuật viên liền đến.

Di động Hoa Sùng đột nhiên vang lên, Viên Hạo ở bên kia kêu: “Đội trưởng Hoa, anh bảo tụi em theo dõi camera xung quanh ngân hàng Tân Lạc quả nhiên có thu hoạch! Chúng em phát hiện một thanh niên khả nghi ở phụ cận tàu điện ngầm. Chạng vạng ngày 13, Từ Ngọc Kiều đi với hắn ta! Nhân viên ngân hàng Tân Lạc cũng chứng thực người này chính là bạn trai nửa năm qua của Từ Ngọc Kiều!”

Hoa Sùng cũng không kinh ngạc, chỉ là gần như bản năng nhướng mày, “Tiếp tục tra, anh ở nhà Từ Ngọc Kiều cũng phát hiện một ít đồ vật, trở về giao cho em.”

Sau khi cúp điện thoại, Hoa Sùng nói với Khúc Trị: “Đêm nay ở lại tăng ca.”

“Tin tức mới hả anh?” Khúc Trị hừ: “Có phát hiện mới sao?”

Hoa Sùng nói: “Xem ra Từ Cường Thịnh không hiểu con gái mình cho lắm.”

“Cái gì?”

“Cô ấy có bạn trai.”

Tang Hải rụt người dựa ghế trong phòng thẩm vấn, bả vai cao cao rũ xuống, vùi đầu đến cực thấp, tóc quăn lộn xộn che khuất mặt mày, hai cánh tay không ngừng phát run.

Hoa Sùng khoanh tay nhìn gã, thanh âm lạnh lùng, “Sàn nhà có cái gì đẹp? Ngẩng đầu lên nhìn tôi.”

Tang Hải vẫn chưa ngẩng đầu, chỉ có mí mắt nhấc lên một chút, hoảng sợ mà nhìn chằm chằm Hoa Sùng, đôi môi trắng bệch, run giọng nói: “Tôi không có giết cô ta, không phải tôi, thật sự không phải tôi!”


Trên đường chạy về chi cục, Hoa Sùng tìm hiểu về Tang Hải, phản ứng của gã lúc này không khác gì dự đoán của anh.

“Cậu năm nay 23 tuổi, người huyện Hoa, 18 tuổi đến Lạc Thành học đại học, hiện tại là nghiên cứu sinh đại học Lạc Thành chuyên ngành văn học cùng lịch sử.” Hoa Sùng không nhanh không chậm nói: “Đồng nghiệp Từ Ngọc Kiều nói, nửa năm trước nạn nhân bắt đầu kết giao với cậu, hai người là tình chị em. Có đúng không?”

Tang Hải cắn môi phát ra tiếng thở dốc thô nặng nề.

Hoa Sùng ra vẻ không kiên nhẫn: “Này, tôi bảo cậu nhìn tôi, không kêu cậu giấu đôi mắt sau tóc. Tôi dọa người lắm sao?”

Tang Hải thong thả ngẩng đầu lên, qua khoảng nửa phút, mới gật gật đầu.

“Từ Ngọc Kiều là giám đốc chăm sóc khách hàng, cậu là nghiên cứu sinh. Hai người quen nhau thế nào?”

“Hoạt, hoạt động ở học viện.” Tang Hải nhỏ giọng nói.

“Hoạt động ở học viện gì? Nói rõ ràng.”

Tang Hải hít sâu một hơi, “Học viện chúng tôi lâu lâu sẽ tổ chức một buổi tọa đàm, một, một số người nếu thích lịch sử, văn học cổ đại, văn hóa truyền thống sẽ đến báo danh nghe giảng. Ngọc, Ngọc Kiều cũng tới.”

“Cậu là giảng viên?” Hoa Sùng hỏi.

“Tôi là trợ lý giảng viên.”

Hoa Sùng không có hứng thú với chuyện tình cảm của người ta, hỏi vài câu liền vào thẳng chủ đề, “6 giờ 14 phút sáng ngày 13, cậu và Từ Ngọc Kiều đón chuyến số 3 ở trạm tàu điện ngầm đường Khoa Hồ khu An Lạc, dừng ở đường Võ Thánh khu Lạc Minh. Sau khi rời khỏi tàu điện ngầm hai người đi đến tiệm cà phê tên là ‘Cat’s angel’ ngồi nửa tiếng, sau đó hai người đi bộ đến tiệm lẩu ‘Trấn Long’ ăn cơm, lúc hai người chia tay là 9 giờ 4 phút tối.”

Tang Hải vốn dĩ đã bình tĩnh không ít, vừa nghe lời này lại bắt đầu phát run, môi lúc đóng lúc mở, “Tôi thật sự không có giết cô ấy, buổi tối hôm đó chúng tôi chỉ ở bên nhau ăn bữa cơm, mặt khác tôi cái gì cũng không biết, các anh phải tin tôi!”

“Những điều tôi nói vừa rồi nào là thời gian, địa điểm, còn có tàu điện ngầm, tiệm cà phê và quán lẩu đều có camera làm chứng. Lúc sau cậu đi nơi nào, tôi cũng biết.” Hoa Sùng thanh âm trầm xuống, “Hiện tại, cậu nói cho tôi biết, 9 giờ 18 phút, sau khi cậu cùng Từ Ngọc Kiều tạm biệt ở trạm tàu điện ngầm đường Võ Thánh, cậu đã đi đâu? Sau 10 giờ đêm đó, cậu ở chỗ nào?”


“Tôi……” Tang Hải sợ hãi, mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau chảy xuống, “Tôi về trường học, không đi đâu nữa hết!”

“Nói dối.” Hoa Sùng thái độ bình thản, nhưng không khí chung quanh lấy anh làm tâm, một tầng ngưng trọng.

“Cậu nghe không hiểu lời tôi vừa nói hả? Camera quay được hình ảnh trước khi cậu chia tay với Từ Ngọc Kiều thì tất nhiên sẽ quay được sau đó. Sau khi đưa Từ Ngọc Kiều lên tàu điện ngầm, cậu có thật về lại trường học không?” Hoa Sùng rũ mắt, ánh mắt như lưỡi kiếm sắc bén làm cả người Tang Hải phát lạnh.

“Đường Đạo Kiều ở khu Phú Khang là nơi trị an không tốt nhất Lạc Thành, cậu tuy rằng không phải người địa phương, nhưng ở Lạc Thành học đại học 5 năm có lẽ cũng biết chứ.” Ngón trỏ của Hoa Sùng gõ trên bàn, “Cậu cùng Từ Ngọc Kiều ăn cơm ở phía Đông khu Minh Lạc, Đại học Lạc Thành cũng ở khu Minh Lạc, mà đường Đạo Kiều ở phía tây Lạc Thành. Vì sao sau khi tiễn Từ Ngọc Cầm cậu cũng bắt tàu điện ngầm đến phía tây khu Phú Khang?”

Tang Hải hô hấp dồn dập, “Tôi, tôi lo lắng cho cô ấy!”

“Vì cái gì? Nạn nhân nói gì với cậu?”

Tang Hải lại lần nữa cúi đầu, đôi tay nắm chặt.

Hoa Sùng quan sát ngôn ngữ tứ chi của gã, lại nói: “Thật đáng tiếc, camera đường Đạo Kiều hỏng rồi, không thể quay được Từ Ngọc Kiều là khi nào, từ nơi nào tiến vào đường Đạo Kiều. Bất quá khi nạn nhân rời khỏi trạm tàu điện ngầm —— cũng chính là trạm tàu điện ngầm gần nhất đường Đạo Kiều thời gian đã xác minh, 10 giờ 02 phút, mà cậu lúc 10 giờ 11 phút rời khỏi chuyến tàu điện ngầm kế tiếp. Một camera hoàn hảo ở đường Đạo Kiều lúc 10 giờ 25 phút có hình ảnh của cậu. Tôi đoán, cậu không cùng Từ Ngọc Kiều đi cùng một con đường.”

Tang Hải dùng sức lắc đầu.

“Cậu nhìn thấy cái gì?” Hoa Sùng hỏi: “Nói đúng hơn là cậu đã làm gì?”


“Không phải tôi!” Tang Hải hét lớn: “Lúc tôi tìm được cô ấy, cô ấy đã…”
“Đã bị hại?”

Tang Hải vuốt tóc khóc rống lên, “Tôi cái gì cũng chưa làm đáng lẽ tôi không nên đi theo!”

“Khóc cũng vô dụng.” Hoa Sùng không vui, “Camera chụp được cậu lúc 0 giờ 43 phút ngày hôm sau hốt hoảng rời đi. Trong hơn hai giờ đó cậu đã làm gì? Cậu biết Từ Ngọc Kiều muốn đi đường Đạo Kiều, vậy nên cậu cũng biết nạn nhân vì sao đi đến một nơi hẻo lánh như vậy vào ban đêm.”

“Không phải nói rồi sao? Tôi lo lắng cho cô ấy!” Tang Hải quát.

“Lo lắng? Chỉ sợ không phải.” Hoa Sùng thân mình nghiêng về phía trước, ngữ khí mang lên vài phần châm chọc, “Cậu nếu thật lòng lo lắng cho nạn nhân, vừa rồi lại nói ‘ tôi không nên đi theo ’? Cậu hiện tại cảm thấy mình không nên đi theo bởi vì bị camera chụp được hình ảnh, cậu sợ mình sẽ là người bị tình nghi.”

Tang Hải á khẩu không trả lời được, nghẹn họng trân trối mà trừng mắt nhìn Hoa Sùng.

“Tôi khuyên cậu nên thành thật nói hết.” Hoa Sùng nói: “Vì sao muốn đi theo, nhìn thấy cái gì? Còn có, cậu cùng Từ Ngọc Kiều kết giao nửa năm, vì sao muốn che giấu mối quan hệ của cậu với nạn nhân? Nếu không phải nửa tháng trước đồng nghiệp Từ Ngọc Kiều ngẫu nhiên gặp được hai người ở bên nhau, thì hai người tính toán giấu bao lâu?”

“Tôi, chúng tôi chỉ là bạn bè!”

“Bạn bè?” Hoa Sùng cười như không cười, “Vậy cái người vừa rồi ngồi kể chuyện tình cảm của hai người với tôi là ai? Là quỷ hả?”

Tang Hải hoàn toàn luống cuống, bị từ quỷ làm giật mình, lúc này mới ý thức lời nói của mình mâu thuẫn không thôi.

“Không có quỷ.” Hoa Sùng cười lạnh, “Cho cậu 2 phút, suy nghĩ cho kĩ, đừng có nói lung tung như lúc nãy.”

Tang Hải thô lỗ mà lau mặt một phen, nói: “Tôi, chúng tôi là tình nhân, nhưng buổi tối đêm đó tôi cái gì cũng không làm!”

Hoa Sùng tốc độ nói chậm lại: “Vậy cậu vì sao muốn đi theo Từ Ngọc Kiều đến đường Đoạn Kiều?”

Phòng thẩm vấn yên tĩnh lại, môi Tang Hải run run, ước chừng biết giấu không nổi nữa, bắt đầu mở miệng: “Ở gần thành Tây đang làm khai quật khảo cổ. Khoa khảo cổ phát hiện một ngôi mộ của quý tộc thời Đông Hán. Địa phương kia quá hẻo lánh, muốn đi đến đó phải đi ngang qua đường Đạo Kiều. Ngọc Kiều với tôi, đều, đều muốn đi xem.”

“Thứ sáu ngày 13.” Hoa Sùng hỏi: “Nếu các người muốn đi xem cũng có thể chờ đến thứ bảy. Vì sao cố tình phải đi vào tối thứ sáu? Không phải ban ngày có thể xem rõ ràng hơn sao?”

Tang Hải dùng sức giậm chân, “Ban ngày không được!”

“Vì cái gì?”

“Ngọc, Ngọc Kiều lá gan lớn, không đơn giản chỉ là muốn đi xem.” Tang Hải run giọng quát: “Cô ấy muốn nhân cơ hội trộm một vài văn vật, ban ngày quá dễ dàng bị phát hiện, chỉ có buổi tối là có cơ hội!”


[1] Anime, Comic and Games

Leave a Reply