Hồng nhan 4

Edit + Beta: Alice (づ ◕‿◕ )づ

Từ Cường Thịnh ngồi ở phòng thẩm vấn, toàn thân tây trang màu đen, năm mươi tuổi, đầu tóc hoa râm, trong mắt toàn là tơ máu hồng hồng, mười ngón nắm chặt thành nắm tay, hàm răng cắn chặt nhìn qua phi thường tiều tụy.

Giọng nói của ông lép bép như củi đốt lửa, mới vừa mở miệng liền che lại hơn phân nửa khuôn mặt, nghẹn ngào khó nói.

“Vì sao chuyện này đổ lên người Ngọc Kiều chứ!?”

Hoa Sùng ngồi nghiêm túc ở phía đối diện, không lên tiếng, cũng không có động tác dư thừa, chỉ là an tĩnh mà nhìn người đàn ông đang có tang con gái đằng kia, cho đối phương thời gian điều chỉnh cảm xúc của mình.

Mười lăm phút sau, Từ Cường Thịnh dùng sức hô hấp nhìn lên trần nhà, hai mắt đỏ đến đáng sợ, cả người căng cứng đầy áp lực.

Ông nhìn về phía Hoa Sùng, sau vài lần hít thở, rốt cuộc ép xuống tâm tình bi phẫn cực độ của mình, âm thanh đứt quãng nói: “Mẹ của Ngọc Kiều không chịu nổi đau xót, té xỉu đang nằm viện, chỉ có tôi có thể tới. Ngài cảnh sát, các anh có biết rốt cuộc là ai hại Ngọc Kiều của chúng tôi?”


Từ Cường Thịnh ở trên thương trường dốc sức làm hơn phân nửa đời, so với người nhà bị hại bình thường thì ông trấn tĩnh hơn nhiều, phân biệt rõ phải trái, không tỏ thái độ bức mãn với người ta, thở dài một hơi, tiếng nói phát run: “Ngài cảnh sát, xin các ngài mau bắt lấy hung thủ. Có yêu cầu gì thì tôi sẽ phối hợp, tôi, tôi với mẹ Ngọc Kiều nhất định sẽ làm theo quyết định của các anh!”

Hoa Sùng trịnh trọng gật gật đầu, “Tôi biết hiện tại làm ông nhớ lại Từ Ngọc Kiều là một loại tra tấn, nhưng thời gian phá án vàng là 48 tiếng từ sau khi phát hiện thi thể Từ Ngọc Kiều, hiện tại đã không còn ở thời gian vàng nữa. Chúng tôi tính toán điều tra từ bản thân nạn nhân thì cần hỏi người thân cận nhất của cô ấy.”

“Tôi hiểu rồi.” Từ Cường Thịnh biểu tình trầm trọng, “Ngài hỏi đi, chỉ cần là tôi biết tuyệt đối sẽ không giấu diếm.”

Hoa Sùng cho đối phương thời gian vài phút bình tĩnh lại, mới hỏi: “Ngày thường Từ Ngọc Kiều không ở cùng với hai người?”

“Không có. Mấy năm trước tôi với mẹ cháu mua cho cháu một căn hộ ở khu An Lạc, cách công ty cháu không xa, giao thông thuận tiện.”

Hoa Sùng nghe, Khúc Trị ở một bên ghi chép.

“Ngày hôm qua tôi nghe nói khu Phú Khang xảy ra án mạng, người chết là một cô gái trẻ tuổi.” Nói tới đây, Từ Cường Thịnh lại bắt đầu nghẹn ngào, “Tôi còn bắt mẹ cháu gọi cho cháu, muốn dặn dò con bé buổi tối cẩn thận, đừng đi đến những nơi loạn xạ kia, ai ngờ đâu, người bị hại là con gái chúng tôi chứ.”

“Thời gian Từ Ngọc Kiều bị sát hại là buổi tối thứ sáu, ngày 13 tháng 3. Còn thi thể bị phát hiện là buổi sáng ngày 16, cũng chính là thứ hai.” Hoa Sùng hỏi: “Cô ấy mất tích 3 ngày, ông và phu nhân không phát hiện điều gì bất thường?”

Từ Cường Thịnh khó nén bi thống, “Cuối tuần Ngọc Kiều sẽ không liên lạc với tụi tôi. Con bé lo chuyện của nó, tôi với mẹ nó đã sớm quen điều này.”

Bút trong tay Khúc Trị đang viết liền dừng lại, nghi hoặc mà liếc nhìn Hoa Sùng một cái.

Hiển nhiên, Hoa Sùng cũng từ những lời này nghe ra một chút kỳ quặc, “Từ Ngọc Kiều bất hòa với gia đình?”


“Không không không, ngài hiểu lầm rồi, quan hệ giữa chúng tôi với con bé rất tốt, nhất là với mẹ cháu.” Từ Cường Thịnh nói: “Sau giờ làm việc thì con bé thường xuyên về nhà ăn cơm, nhưng cuối tuần là thời gian riêng của cháu, ở điểm này, tôi với mẹ cháu đều tôn trọng.”

“Vậy thì ông có biết Từ Ngọc Kiều làm gì từ tối thứ sáu đến tối chủ nhật không?”

“Biết, lúc về nhà ăn cơm tối con bé sẽ nói.” Từ Cường Thịnh bẻ khớp ngón tay, “Gần thì đi du lịch, cùng bạn bè đi dạo phố mua sắm, không thì ở nhà đọc sách.”

“Du lịch tự túc? Xe cô ấy…”

“Là một chiếc Land Rover, tôi mua cho con bé. Ngày thường đi làm con bé sẽ không lái xe, đều di chuyển bằng tàu điện ngầm, chỉ có khi đi ra ngoài du lịch mới lái.”

“Là đi du lịch một mình hay là đi chung với bạn? Ông có biết cô ấy có bạn thân nào ở ngân hàng Tân Lạc không?”

“Này……” Từ Cường Thịnh chần chờ trong chốc lát, không muốn trả lời câu hỏi này.

Hoa Sùng nhắc nhở nói: “Câu trả lời của ông rất quan trọng với việc phán án của chúng tôi.”

“Xin lỗi.” Từ Cường Thịnh thở dài, “Quan hệ giữa Ngọc Kiều với đồng nghiệp thật ra không tồi, cũng chưa từng có tranh chấp với ai, nhưng để mà nói đồng nghiệp thân nhất thì, kỳ thật, kỳ thật một người cũng không có. Con bé học đại học ở nơi khác, bạn bè tốt thì không ở đây, lúc sau đi làm thì con bé nói với mẹ cháu là trong chỗ làm không có ai cùng chung chí hướng với cháu.”

“Cùng chung chí hướng là ý gì?”

Từ Cường Thịnh lộ vẻ mặt khó xử, “Con bé nhìn qua thì ai cũng hợp, kỳ thật vẫn là có chút quái gở, có cá tính còn ham thích chơi game.”

Khúc Trị nhỏ giọng nói: “Nguyên lai là giống với tôi, trạch nữ nha.”

Hoa Sùng nói: “Cho nên cô ấy đều là đi du lịch một mình?”

“Đúng vậy.”

“Còn bạn trai thì sao?”

Từ Cường Thịnh ngạc nhiên, vài giây sau bình tĩnh trở lại, nặng nề mà lắc đầu: “Không có.”


“Các người không ở chung một nhà.” Hoa Sùng nói: “Có hay không có thể là cô ấy có mà các người lại không biết?”
“Sẽ không. Ngọc Kiều có chuyện gì thì chưa bao giờ gạt chúng tôi. Nếu có bạn trai, con bé có thể không nói với tôi nhưng sẽ kể cho mẹ cháu nghe.”

Phòng thẩm vấn yên tĩnh, Hoa Sùng đánh giá Từ Cường Thịnh, uyển chuyển thay đổi chủ đề, “Vừa rồi chúng tôi hỏi thăm được từ đồng nghiệp Từ Ngọc Kiều một chuyện —— cô ấy mỗi năm xuất ngoại du lịch không chỉ một lần, chỉ với năm trước cô ấy đi Nepal, Ấn Độ, Pakistan, Hy Lạp, Tết Âm Lịch năm nay còn đi Russia. Mà ông cũng nói cô ấy cuối tuần hay đi du lịch một mình. Từ Ngọc Kiều rất thích đi du lịch? Đây chắc là sở thích của cô ấy?”

Từ Cường Thịnh chớp mắt mất tự nhiên, “Đúng vậy, con bé từ nhỏ đã thích đi du lịch.”

Nói xong lại cố tình cường điệu: “Nhưng mỗi lần đi chơi con bé đều xin nghỉ ở ngân hàng, tiền cũng là từ nhà chúng tôi, tuyệt đối không phải tiền từ công ty.”

Hoa Sùng gật đầu, lại hỏi: “Về khả năng người có thể tổn thương cô ấy, ông có manh mối gì không?”

Ánh mắt Từ Cường Thịnh tức khắc ảm đạm xuống, tay phải hung hăng nện ở trên trán, “Là tôi không tốt, là tôi không tốt! Bọn tôi nuông chiều con bé quá, nó muốn cái gì, chúng tôi đều cho nó, quên mất phải dạy nó tự bảo vệ chính mình. Khi mới vừa vào đại học, con bé một mình đi Tây Tạng, đi bộ khắp nơi, sau đó lá gan càng lúc càng lớn, nói cái gì dọc theo đường đi đều có người hảo tâm giúp nó, kêu chúng tôi đừng lo lắng. Tôi thật hối hận, nếu năm đó tôi dạy nó phân biệt phải trái, làm cho nó rõ xã hội này hiểm ác thế nào thì nói không chừng hiện tại con bé sẽ không bị ác nhân làm hại. Con bé năm nay mới 28 tuổi, chúng tôi chỉ có một đứa con này thôi…”

Rời khỏi phòng thẩm vấn, Hoa Sùng đốt điếu thuốc dựa vào lan can ngoài đại sảnh. Anh mới vừa cởi ra chế phục, bên trong là áo sơ mi màu sáng cùng quần khaki, ngón tay kẹp điếu thuốc có vết chai mỏng, bả vai thả lỏng rũ xuống, vạt áo sơ mi đút vào trong túi quần, thân hình khỏe mạnh, chợt xem có chút lười nhác.

“Ông già này rất quái.” Khúc Trị cùng Hoa Sùng làm điếu thuốc, nói không ngừng, “Nếu bọn họ khắn khít thì tại sao con gái mất tích ba ngày mà cha mẹ không biết? Ở trong thành phố này mà nói, con gái nhà người ta cuối tuần sẽ về nhà thăm cha mẹ, còn Từ Ngọc Kiều thì sao, vừa đến cuối tuần liền mất tích. Nhưng nếu nói bọn họ không thân mật thì cảm xúc của Từ Cường Thịnh lại không giống như là giả. Hơn nữa với thù lao của giám đốc chăm sóc khách hàng thì Từ Ngọc Kiều ba ngày đi làm hai bữa xin nghỉ, đi làm được bữa nào, chắc chắn tiền không đủ xài, chi tiêu ngày thường hẳn là từ vợ chồng Từ Cường Thịnh.”


Hoa Sùng ném ra nghi vấn, “Từ Ngọc Kiều thích du lịch, cậu nói cô ấy vì lịch sử văn nhân, hay là vì phong cảnh tự nhiên?”

Khúc Trị sửng sốt, “Có liên hệ với án tử sao?”

“Anh đoán là lịch sử văn nhân.” Hoa Sùng nghiền nghiền tàn thuốc, “Đi, gọi Khoa Kiểm Nghiệm đến nhà nạn nhân xem.”

Tiểu khu mà Từ Ngọc Kiều đang ở là một khu nhà kiểu Tây, trên dưới hai tầng, bên ngoài còn có hoa viên không lớn. Kiểm sư Ngân dò xét căn nhà từ trong ra ngoài không phát hiện điều gì dị thường, trong nhà phi thường sạch sẽ, dấu chân xa lạ đều không có. Hoa Sùng chưa đi đến căn phòng, anh cùng Khúc Trị đến phòng bảo vệ xem video giám sát.

Camera theo dõi được đặt khắp tiểu khu, có 7 cái cameras biểu hiện Từ Ngọc Kiều sáng sớm ngày 13 lúc 7 giờ 52 phút rời khỏi tiểu khu, lúc sau chưa trở về, căn nhà của nàng cũng không có người lạ ra vào.

Trên video Từ Ngọc Kiều mặc đúng bộ quần áo khi được phát hiện, trên vai xách túi Coach, mà cái túi này vẫn chưa xuất hiện ở nơi phụ cận.

Hung thủ cầm đi cái túi, điện thoại cùng tiền mặt, lại đem thẻ ngân hàng cùng chứng minh của Từ Ngọc Kiều lưu tại hiện trường.

Này cũng giúp cho phân cục sớm xác định thân phận Từ Ngọc Kiều.

Cũng là giúp cho Hoa Sùng và Từ Kham phát hiện điểm đáng ngờ.

“Cướp tiền cướp sắc.” Khúc Trị nói, “Hung thủ này hiểu biết cách thức phản điều tra, đến bây giờ cũng không đem túi xách đi cầm đồ để phi tang chứng cứ.”

Hoa Sùng trở lại căn nhà kiểu Tây, mang lên bao nylon cho giày và găng tay, ánh mắt băn khoăn nơi phòng khách sạch sẽ, “Hung thủ cầm túi lại không lập tức tiêu tang, nhất định là có ý thức phản điều tra, hắn biết một khi tiêu tang cái túi xa xỉ này sẽ bị chúng ta phát hiện.” Hoa Sùng đi qua đi lại, “Một khi đã như vậy, vì cái gì muốn lưu lại chứng minh của Từ Ngọc Kiều?”


“Để chúng ta dễ tìm được thân phận?” Khúc Trị hỏi: “Kĩ thuật giờ đây tiên tiến không khó để tìm ra thân phận nhưng tra DNA cần có thời gian. Giống như hung thủ không muốn kéo dài thời gian, hắn vì cái gì muốn giúp chúng ta?”

“Án này tra được tới hiện tại, nhìn như không có manh mối, kỳ thật manh mối rất nhiều.” Hoa Sùng cau mày, “Nhưng manh mối này đó giống một cuộn chỉ rối, hơn nữa còn rất nhiều mâu thuẫn, khó có thể giải thích rõ ràng. Ví dụ như lời cậu nói lúc nãy, hắn đã có ý thức phản điều tra, lại đem chứng minh của người bị hại lưu tại hiện trường. Này thuyết minh hắn căn bản không sợ chúng ta tra xét người thân của bị hại.”

Khúc Trị đuổi kịp ý nghĩ của Hoa Sùng, “Hung thủ không nhận thức Từ Ngọc Kiều? Mặc kệ chúng ta điều tra Từ Ngọc Kiều thế nào cũng không tra ra hắn?”

“Nhưng nói vậy cũng không đúng.” Hoa Sùng nói: “Nếu Từ Ngọc Kiều và người thân đều không quen biết hung thủ, vậy chỉ còn có hai tình huống. Một, khi Từ Ngọc Kiều xuất hiện ở đường Đạo Kiều vừa vặn gặp hung thủ ở đó. Từ Ngọc Kiều một thân hàng hiệu, khuôn mặt dễ nhìn, hung thủ lâm thời nổi lên lòng xấu xa cũng nói không chừng. Nhưng hung thủ tùy thân mang theo cây búa, dụng cụ cắt gọt, và áo mưa lại không hợp với thảm cảnh giết người của hắn. Mặt khác, nếu không phải có thâm cừu đại hận gì thì vì sao hung thủ ngược thi thể? Hai, hung thủ nhận thức Từ Ngọc Kiều, mà Từ Ngọc Kiều không biết hắn, nói ngắn gọn, hắn là kẻ cuồng theo dõi. Nhưng nếu hung thủ thường xuyên theo dõi Từ Ngọc Kiều, chắc chắn sẽ lưu lại dấu vết từ nhà tới công ty của nạn nhân. Camera theo dõi trên đường Đạo Kiều không được việc, nhưng xung quanh ngân hàng Tân Lạc đều có. Kỹ Trinh đang điều tra, trước mắt không có phát hiện người nào hiềm nghi.”

“Thật là kì quái.” Khúc Trị thở dài, “Em đột nhiên có dự cảm không tốt.”

“Sao?”

“Án tử này khó phá.”

Hoa Sùng cười cười, “Dễ phá còn cần Tổ Trọng Án chúng ta?”

Khúc Trị ngồi xổm bên ghế sô pha, ngón tay gõ gõ trên bàn trà: “Cô nàng Từ Ngọc Kiều này còn rất thích sạch sẽ. Quản lý tiểu khu nói cô nàng chưa bao giờ kiếm người giúp việc, quét dọn đều là chính mình làm, trong nhà không có khách qua đêm, khó trách kiểm sư Ngân nói không có dấu chân người ngoài. Chuyện này rất hiếm nha, anh nói cô ấy là một bạch phú mỹ[1], sao lại không mướn người dọn dẹp nhà…… Đội trưởng Hoa, anh lên lầu làm gì?”


“Đi chứng thực một suy đoán.” Hoa Sùng nói.


[1] Con nhà giàu, có tiền có sắc.


Góc editor: thứ 6 ngày 13 nha. Có bạn nào từng đi du lịch một mình chưa?

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: