Tâm địa độc ác – Hồng nhan 3

Edit + Beta: Alice


“Con gái ra đường sẽ cầm theo túi xách đựng giấy tờ tùy thân, ví tiền, di động, chìa khóa, khăn giấy, đồ trang điểm này nọ. Nhưng ở hiện trường chỉ có chứng minh nhân dân và thẻ ngân hàng của Từ Ngọc Kiều, hung thủ hẳn là cầm đi túi xách có tiền và di động. Di động thì không nói, lấy đi tiền cùng túi xách có thể xác minh hắn giết người vì tiền.” Hoa Sùng nhìn về phía Từ Kham, “Nhưng tại sao sau khi sát hại Từ Ngọc Kiều hắn lại xâm phạm nạn nhân? Từ Kham, cậu nói sau khi chết gian thi có thay đổi màu sắc không?”

Từ Kham là pháp y của chi cục, xuất thân từ phần tử gia đình trí thức, tướng mạo bất phàm, hào hoa phong nhã, lại ham thích giao tiếp với các loại thi thể khác nhau, là bạn nối khố của Hoa Sùng và Trần Tranh.

Hắn suy tư trong chốc lát, nói: “Trên người Từ Ngọc Kiều không có vết thương giãy dụa rõ ràng, hung thủ tập kích từ sau lưng, một nhát búa hạ xuống làm Từ Ngọc Kiều mất đi năng lực phản kháng. Nếu lúc này hung thủ muốn xâm hại nạn nhân thì sẽ thành công, nhưng hắn không làm như vậy. Hắn tiếp tục đánh vào đầu Từ Ngọc Kiều, cho đến khi xác nhận Từ Ngọc Kiều hoàn toàn tử vong, mới có hành vi tiếp theo. Tớ cảm thấy, so sánh giữa tham tiền và tham sắc, thì tớ thiên về tham sắc hơn, tham tiền nhiều lắm xem như là thuận tay.”


“Nếu cậu là hắn, sau khi tham sắc xong sẽ móc tròng mắt Từ Ngọc Kiều, cắt hai lỗ tai rồi cắt đứt hai chân cô ta sao?” Hoa Sùng nói không nhanh, hầu kết phập phồng, khóe mắt rũ xuống nhìn về phía trước.

“Tớ không biến thái như vậy.”

“Nếu là tham sắc, hung thủ chắc chắn nhận biết Từ Ngọc Kiều.” Hoa Sùng vừa nghĩ vừa nói: “Có chuyện này tớ không hiểu, Từ Ngọc Kiều đã chết, hung thủ vì sao còn muốn xâm hại, hủy đi dung mạo và tứ chi của nạn nhân? Chuyện này thật không hợp logic tí nào.”

Từ Kham nhíu mày, một lát sau sờ sờ mũi, “Chúng ta đặt giả thiết trình độ văn hóa của hung thủ không cao. Hắn có thể có tư tưởng mê tín dị đoan, cảm thấy như vậy có thể làm Từ Ngọc Kiều biến thành quỷ cũng không tìm tới hắn, nghe không thấy hắn, đuổi không kịp hắn?”

“Không bài trừ khả năng này, nghe cũng có lý đó.” Hoa Sùng duỗi tay, “Hung thủ giấu những bộ phận đó ở đâu? Còn có, Từ Ngọc Kiều không ở khu Phú Khang, vì sao đột nhiên xuất hiện ở khu đất hoang đường Đạo Kiều? Vừa rồi tớ đi qua kia một chuyến, vùng đất đó đều là cỏ dại cùng rác rưởi, người dân ở đó còn không cho phép con nít trong nhà ra đó chơi. Nếu không phải xảy ra án tử, thì nơi đó ban ngày cũng không có người đi qua. Từ Ngọc Kiều buổi tối chạy tới đó làm gì? Vì sao trùng hợp gặp phải hung thủ cầm búa?”

“Ý của cậu là người quen gây án?”

“Tớ cảm thấy ít nhất không phải vì tình cảm mà giết người.” Hoa Sùng đứng lên, “Bất quá manh mối quá ít, không thể kết luận được điều gì. Thi thể bên chỗ cậu có phát hiện được điều gì mới không?”

“À……” Từ Kham tháo xuống mắt kính gọng vàng, nhìn nhìn bầu trời, ngón tay đột nhiên gõ gõ, “Đúng rồi.”

“Nói nghe một chút.”

“Cũng không tính có gì đặc biệt, có điều……” Từ Kham quay đầu lại nhìn nhìn, xác định nhóm cảnh sát nữ đều đã rời đi, mới nói: “Cá nhân tớ tương đối để ý một chi tiết —— thủ đoạn hung thủ giết hại Từ Ngọc Kiều có thể nói tàn bạo biến thái, nhưng khi xâm phạm Từ Ngọc Kiều lại thập phần ôn nhu.”

“Âm đạo Từ Ngọc Kiều…”

“Tiền trảm hậu tấu, sau khi phát hiện xác chết, về tới tay tớ cơ thể đã khác rồi.” Từ Kham nói: “Mặc kệ là thế nào, âm đạo người bị hại thường khác biệt, nhưng Từ Ngọc Kiều trong ngoài âm đạo đều tương đối bình thường, mà ‘ bình thường ’ trùng hợp lại không bình thường nhất.”


Hoa Sùng trầm tư, “Đặt giả thuyết này trên ngừơi hung thủ, ôn nhu này xác thật không bình thường.”

“Bất quá chúng ta cũng không biết hung thủ nghĩ như thế nào.” Từ Kham nói: “Lỡ như tên biến thái đó suy nghĩ không khác gì người thường thì sao? Xin lỗi nha Hoa Nhi, kiểm tra hóa học cùng kiểm tra thi thể cũng chưa tra ra điều gì chỉ hướng xác minh manh mối, nếu theo dõi cũng tra không ra được tên tuổi, gánh nặng án tử này toàn đè ở trên vai các anh em Tổ Trọng Án rồi.”

Hoa Sùng mím khóe môi, cầm lấy notebook đánh lên eo Từ Kham, “Đừng học theo Lão Trần gọi tớ như vậy.”

“ ‘Hoa Nhi’ nghe tốt mà, còn hay hơn biệt danh ‘Hoa Hoa’ bên đội Đặc Cảnh kêu cậu nữa đó?” Đôi tay Từ Kham tiến vào túi áo blouse trắng, “À thiếu chút nữa thì quên, đội trưởng cũ Hàn Cừ của cậu hôm nay lại chạy tới chỗ Lão Trần tìm cậu. Anh ta cũng thật là, cậu chuyển đến đội Hình Trinh đã bao nhiêu năm rồi vậy mà hắn còn nhớ mãi không quên, một năm 365 ngày đều cân nhắc như thế nào đem cậu trở về, cũng không nghe ý nguyện của cậu. Lão Trần bị anh ta làm phiền sắp chết rồi kìa.”

Hoa Sùng dọn dẹp giấy bút, cười gõ gõ vai Từ Kham, “Phiền cái gì mà phiền, tớ thấy Lão Trần còn rất thích cùng Hàn đội múa mép khua môi. Được rồi, trở về văn phòng của cậu đi, có ý tưởng gì thì nói cho tớ biết.”

Từ Kham đang muốn mở miệng, Hoa Sùng lại bổ sung nói: “Ý tưởng giới hạn trong vụ án Từ Ngọc Kiều.”

Từ Kham chậc một tiếng kéo dài âm điệu: “Nghe cậu ——”

Tổ Trọng Án phân cục Hình Trinh có một sảnh đường riêng biệt, tổ trưởng, tổ phó cùng các thành viên lúc làm việc thì ở ngoài sảnh đường, lúc đầu phân cục có làm văn phòng riêng cho tổ trưởng, nhưng sau bị anh biến thành phòng nghỉ, khi phá án bận rộn ai không về nhà kịp thì vào đó làm một giấc.

Hoa Sùng trở lại Tổ Trọng Án, cởi bỏ hai chiếc nút áo trên cùng của áo sơ mi, lấy nước lạnh làm một một ly trà hoa cúc.

Hoa cúc nổi lềnh bềnh trên mặt nước, anh cũng không ngại, vừa uống vừa nhai, ai mà không biết còn tưởng rằng anh đang nhai đồ ăn khả nghi gì đấy.

Các tổ viên đều ở ngoài đường, đại sảnh không có người, anh ném ly trà hoa cúc đi chợt nghe ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân quen thuộc.

“Lại ở đây gặm hoa cúc?” Trần Tranh cầm một folder đi vào, ánh mắt đảo qua ly nước, “Khúc Trị không nấu nước thì cậu không biết tự làm hả? Lười vừa phải thôi chứ, tớ xem cậu về sau dứt khoát đừng ngâm hoa cúc trong nước lạnh, trực tiếp bỏ vào miệng mà nhai, cũng giống như ăn khoai tây chiên mà thôi, tiện lợi vô cùng.”

Đội trưởng chi đội Hình Trinh năm nay 35 tuổi, mặt mày tuấn tú, thủ đoạn lợi hại, sau lưng còn có người cha quyền cao chức trọng chống lưng, ngày thường bộ dáng cà lơ phất phơ, nhưng khi có vụ án lại là sấm rền gió cuốn, cực kì nguyên tắc, bộ dáng bao che cấp dưới như gà mẹ bảo vệ gà con, nên lúc nào cũng muốn tranh thủ quyền lợi cho cấp dưới của mình, không nên nhọc lòng vấn đề sinh hoạt cũng muốn dốc hết sức lực.

Người nhọc lòng hắn nhất là Hoa Sùng.

Nhưng dù vậy, chi đội Đặc Cảnh bên kia còn thường oán giận hắn bạc đãi Hoa Sùng.

Trà hoa cúc Hoa Sùng đang nhai là hắn đưa, nói cái gì hoa cúc thanh nhiệt, uống lên nguôi giận.

Hoa Sùng chưa bao giờ cảm thấy mình nổi giận.

“Kiến nghị của cậu không tồi.” Hoa Sùng nói: “Lần tới để tớ thử xem.”

“Cậu còn ở đây đắc ý?” Trần Tranh ném folder lên bàn, “Án tử tra thế nào?”

“Chẳng ra gì cả. Mới vừa họp xong, đang muốn tĩnh tâm suy nghĩ thì cậu tới làm phiền.”

“Chê tớ phiền?”

Hoa Sùng cười, “Ai dám chê cậu?”

“Không nói chuyện tào lao với cậu nữa.” Trần Tranh nhướng lông mày, bĩu môi mở folder: “Nhìn xem, Tổ Tra Kỹ Thuật có đồng nghiệp mới.”

Đầu óc Hoa Sùng toàn là vụ án, không để ý quản tới đồng nghiệp mới hay cũ, tay phải đẩy văn kiện sang một bên, “Tổ Kỹ Thuật thì cậu kiếm tớ làm gì? Đưa cho Viên Hạo thì đúng hơn.”

“Vị này trên danh nghĩa ở Tổ Kỹ Thuật, nhưng về sau chủ yếu hoạt động ở Tổ Trọng Án, người ta bị điều tới đây.” Ngón tay Trần Tranh gõ gõ trên văn kiện, “Bộ An Ninh Mạng phái tới thanh niên tài tuấn, mấy ngày nữa sẽ tới nhận chức.”

“An Ninh Mạng? Là hacker hả?” Hoa Sùng hứng thú, mở ra folder, nhìn đến tấm hình dán bên phải góc hồ sơ, anh nhướng mày.

“Là cậu ta?”

Vụ án tạm thời không có tiến triển, cameras bên đường Đạo Kiều có mấy cái dùng để trang trí, có mấy cái có thể sử dụng nhưng lại không nắm được hành tung của Từ Ngọc Kiều. Bất quá bên Khúc Trị có không ít phát hiện —— Từ Ngọc Kiều tốt nghiệp khoa tài chính trường đại học kinh tế ở phía Đông, năm thứ tư quay trở lại Lạc Thành thực tập ở ngân hàng Tân Lạc, bắt đầu từ trợ lý giám đốc. Cha mẹ cô mở tám nhà hàng ở trong trung tâm thành phố Lạc Thành, của cải giàu có.


“Quan hệ giữa Từ Ngọc Kiều với đồng nghiệp ở ngân hàng Tân Lạc thế nào?” Hoa Sùng đang lật xem ghi chép Khúc Trị mang về, “Năm tư trở về thực tập? Công việc này do người trong nhà tìm giúp?”

“Đúng vậy.” Khúc Trị không thích uống nước sôi để nguội, cũng không thích trà hoa cúc oolong gì cả, cả ngày cầm chai hồng trà lạnh không rời tay, trên thị trường có bao nhiêu loại hồng trà đều bị hắn thử qua hết, các chai hồng trà xếp hàng ở trên bàn chờ đợi hắn lâm hạnh.

Hắn tùy tay cầm lấy một chai một hơi uống hết một nửa, “Cha của Từ Ngọc Kiều là Từ Cường Thịnh có giao tình với giám đốc ngân hàng Tân Lạc, Từ Ngọc Kiều nhận chức không đi theo trình tự, xem như liên quan đến việc này. Mấy năm nay công việc thuận buồm xuôi gió, nên thăng chức thì thăng chức, nên tăng lương thì tăng lương. Những người khác áp lực lớn, nhiệm vụ quan trọng thế nào, thì cô ta treo chức quan nhàn tản, cơ bản không có việc để làm.”

Hoa Sùng ngắt lời, “Nhân duyên của nạn nhân thì thế nào?”

“Nhân duyên rất tốt!” Khúc Trị buông chai hồng trà, “Hoa đội, đây là điều em cảm thấy không thích hợp nhất. Anh nghĩ xem, ngân hàng Tân Lạc là ngân hàng nhỏ, người đi cửa sau không nhiều lắm, phần lớn là thông qua tuyển dụng, còn Từ Ngọc Kiều dựa vào quan hệ gia đình nhận chức rồi thăng chức, ngày thường rất nhiều công tác đều giao cho cấp dưới xử lý, thường xuyên xin nghỉ đi du lịch. Theo lý thuyết, với công việc của cô ta thì không có lí do để chạy đến nơi này.”

Hoa Sùng đem ghi chép đẩy cho Khúc Trị, “Đừng có kết luận sớm như vậy.”

“Anh nói xem nhân duyên của cô ta thế nào?”

“Ý anh là đừng tin những lời đồng nghiệp của cô ta nói.”

Khúc Trị chớp chớp mắt, “Vậy anh còn hỏi làm gì?”


“Làm nghề của chúng ta, không nhiều chuyện thì không thành công. Nghĩ đến cái gì thì phải hỏi, hỏi ra cái gì khác thì nói.” Hoa Sùng nói: “Muốn cái gì đều không hỏi, rất nhiều manh mối sẽ bị bỏ quên.”

Khúc Trị “A” một tiếng, “Anh không chỉ thích nhiều chuyện mà còn thích bịa đặt.”

Hoa Sùng mỉm cười, “Anh đâu có dùng dao?”

Khúc Trị hung hăng chỉ vào dưới con mắt của mình, ủy khuất muốn chết, “Hoa đội anh thấy rõ ràng, đây là màu da, không phải bọng mắt!”

Hoa Sùng đã đem chuyện ban sáng xóa mờ, mờ mịt mà nhìn Khúc Trị, “Cái gì màu da bọng mắt?”

Khúc Trị đánh một cái vào ót, “Bình tĩnh, bình tĩnh.”

Hoa Sùng vẫn là không nhớ ra đang muốn truy vấn thì nhân viên kỹ thuật hổn hển chạy tới, “Người nhà bị hại tới!”


Tác giả có chuyện muốn nói. Nhân vật trọng yếu trước mắt đã lên sàn:

  • Hoa Sùng: Tổ trưởng Tổ Trọng Án chi đội Hình Trinh.
  • Khúc Trị: Tổ phó.
  • Từ Kham: Pháp y.
  • Trần Tranh: Đội trưởng chi đội Hình Trinh.
  • Hàn Cừ: Đội trưởng chi đội Đặc Cảnh.
  • Từ Ngọc Kiều: Người chết.
  • Công: Tôi là ai? Tôi đang ở đâu?

1 Comment

Leave a Reply