Hồng nhan 3

Edit + Beta: Alice (づ ◕‿◕ )づ


“Con gái ra đường sẽ cầm theo túi xách đựng giấy tờ tùy thân, ví tiền, di động, chìa khóa, khăn giấy, đồ trang điểm này nọ. Nhưng ở hiện trường chỉ có chứng minh nhân dân và thẻ ngân hàng của Từ Ngọc Kiều, hung thủ hẳn là cầm đi túi xách có tiền và di động. Di động thì không nói, lấy đi tiền cùng túi xách có thể xác minh hắn có khuynh hướng tham tiền.” Hoa Sùng nhìn về phía Từ Kham, “Nhưng tại sao sau khi sát hại Từ Ngọc Kiều hắn lại xâm phạm nạn nhân? Từ Kham, cậu nói sau khi chết gian thi có thay đổi màu sắc không?”

Từ Kham là pháp y của chi cục, xuất thân từ phần tử gia đình trí thức, tướng mạo bất phàm, hào hoa phong nhã, lại ham thích giao tiếp với các loại thi thể khác nhau, là bạn nối khố của Hoa Sùng và Trần Tranh.

Hắn suy tư trong chốc lát, nói: “Trên người Từ Ngọc Kiều không có vết thương giãy dụa rõ ràng, hung thủ tập kích từ sau lưng, một nhát búa hạ xuống làm Từ Ngọc Kiều đánh mất năng lực phản kháng. Hung thủ nếu lúc này thực thi xâm hại cũng sẽ thực hiện được. Nhưng hắn không có làm như vậy, mà là tiếp tục đánh vào đầu Từ Ngọc Kiều, cho đến khi xác nhận Từ Ngọc Kiều hoàn toàn tử vong, mới có hành vi tiếp theo. Tớ cảm thấy, so sánh giữa tham tiền và tham sắc, tham sắc tỉ trọng lớn hơn, tham tiền nhiều lắm xem như thuận tay.”


“Nếu cậu là hắn, sau khi tham sắc xong sẽ móc tròng mắt Từ Ngọc Kiều, cắt hai lỗ tai rồi cắt đứt hai chân nàng sao?” Hoa Sùng dùng tốc độ không nhanh mà nói, hầu kết bằng phẳng mà phập phồng, khóe mắt rũ xuống nhìn về phía trước.

“Tớ không biến thái như vậy.”

“Nếu là tham sắc, hung thủ chắc chắn nhận biết Từ Ngọc Kiều.” Hoa Sùng vừa nghĩ vừa nói: “Có chuyện này tớ không hiểu, Từ Ngọc Kiều đã chết, hung thủ vì cái gì xâm phạm nàng, còn muốn hủy diệt mặt nàng cùng chân? Chuyện này thật không hợp logic tí nào.”

Từ Kham nhíu mày, một lát sau sờ sờ mũi, “Chúng ta đặt giả thiết trình độ văn hóa của hung thủ không cao. Hắn có thể có tư tưởng mê tín dị đoan, cảm thấy như vậy có thể làm Từ Ngọc Kiều biến thành quỷ cũng không tìm tới hắn, nghe không thấy hắn, đuổi không kịp hắn?”

“Không bài trừ khả năng này, nghe cũng có lý đó.” Hoa Sùng duỗi tay, “Nhưng hung thủ vì sao cắt đứt mấy thứ đó rồi giấu ở đâu? Còn có, Từ Ngọc Kiều không ở khu Phú Khang, vì sao đột nhiên xuất hiện ở khu đất hoang đường Đạo Kiều? Vừa rồi tớ đi qua kia một chuyến, vùng đất đó tất cả đều là cỏ dại cùng rác rưởi, người dân ở đó không cho phép con nít trong nhà ra đó chơi. Nếu không phải xảy ra án tử, nơi đó ban ngày cũng không có người đi qua. Từ Ngọc Kiều buổi tối chạy tới đó làm gì? Vì sao trùng hợp gặp phải hung thủ cầm búa?”

“Ý của cậu là người quen gây án?”

“Tớ cảm thấy ít nhất không phải vì tình cảm mà giết người.” Hoa Sùng đứng lên, “Bất quá hiện tại manh mối quá ít, không thể kết luận được điều gì. Thi thể bên chỗ cậu có phát hiện được điều gì mới không?”

“À……” Từ Kham tháo xuống mắt kính gọng vàng, nhìn nhìn bầu trời, ngón tay đột nhiên gõ gõ, “Đúng rồi.”

“Nói nghe một chút.”

“Cũng không tính có gì đặc biệt, bất quá……” Từ Kham quay đầu lại nhìn nhìn, xác định nhóm cảnh sát nữ đều đã rời đi, mới nói: “Cá nhân tớ tương đối để ý một chi tiết —— thủ đoạn hung thủ giết hại Từ Ngọc Kiều có thể nói tàn bạo biến thái, nhưng khi xâm phạm Từ Ngọc Kiều lại thập phần ôn nhu.”

“Âm đạo Từ Ngọc Kiều…”

“Tiền trảm hậu tấu, sau khi phát hiện xác chết, về tới tay tớ cơ thể đã khác rồi.” Từ Kham nói: “Mặc kệ là thế nào, âm đạo người bị hại thường khác biệt, nhưng Từ Ngọc Kiều trong ngoài âm đạo đều tương đối bình thường, mà này ‘ bình thường ’, trùng hợp lại không bình thường nhất.”


Hoa Sùng trầm tư, “Đặt giả thuyết này trên ngừơi hung thủ, loại này ‘ ôn nhu ’ xác thật không bình thường.”

“Bất quá chúng ta cũng không biết hung thủ là nghĩ như thế nào.” Từ Kham nói: “Vạn nhất ý nghĩ của tên biến thái không khác với dân thường? Xin lỗi nha Hoa Nhi, kiểm tra hóa học cùng kiểm tra thi thể cũng chưa tra ra điều gì chỉ hướng xác minh manh mối, nếu theo dõi cũng tra không ra được tên tuổi, gánh nặng án tử này toàn đè ở trên vai các huynh đệ Tổ Trọng Án.”

Hoa Sùng mím khóe môi, cầm lấy notebook đánh lên eo Từ Kham, “Đừng học theo Lão Trần mà kêu.”

“ ‘Hoa Nhi’ nghe tốt mà, còn hay hơn biệt danh ‘Hoa Hoa’ bên đội Đặc Cảnh kêu cậu nữa?” Đôi tay Từ Kham tiến vào túi áo blouse trắng, “Aiz tớ thiếu chút nữa đã quên, đồng chí đội trưởng cũ Hàn Cừ của cậu hôm nay lại chạy tới chỗ Lão Trần tìm cậu. Hắn cũng thật là, cậu chuyển đến đội Hình Trinh đã bao nhiêu năm rồi vậy mà hắn còn nhớ mãi không quên, một năm 365 ngày đều cân nhắc như thế nào đem cậu trở về, cũng không nghe ý nguyện của cậu. Lão Trần bị hắn phiền muốn chết.”

Hoa Sùng dọn dẹp giấy bút cười gõ gõ vai Từ Kham, “Phiền cái gì mà phiền, tớ xem Lão Trần còn rất thích cùng Hàn đội múa mép khua môi. Được rồi, trở về văn phòng của cậu đi, có ý tưởng gì thì nói cho tớ biết.”

Từ Kham đang muốn mở miệng, Hoa Sùng lại bổ sung nói: “Ý tưởng giới hạn trong vụ án Từ Ngọc Kiều.”

Từ Kham chậc một tiếng kéo dài âm điệu: “Nghe cậu ——”

Tổ Trọng Án phân cục Hình Trinh có một sảnh đường riêng biệt, tổ trưởng, tổ phó cùng các thành viên lúc làm việc thì ở ngoài sảnh đường, lúc đầu phân cục có làm văn phòng riêng cho tổ trưởng, nhưng sau bị anh biến thành phòng nghỉ, khi phá án bận rộn ai không về nhà kịp thì vào đó làm một giấc.

Hoa Sùng trở lại Tổ Trọng Án, cởi bỏ hai chiếc nút áo trên cùng của áo sơ mi, lấy nước lạnh làm một một ly trà hoa cúc.

Trà hoa cúc nổi lềnh bềnh trên mặt nước, anh cũng không ngại, một bên uống một bên nhai, ai mà không biết còn tưởng rằng anh đang nhai đồ ăn khả nghi gì đấy.

Các tổ viên đều ở ngoài đường, đại sảnh không có người, anh ném ly trà hoa cúc đi chợt nghe ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân quen thuộc.

“Lại ở đây gặm hoa cúc?” Trần Tranh cầm một cái folder đi vào, ánh mắt đảo qua ly nước, “Khúc Trị không nấu nước cho cậu, cậu không biết tự làm? Lười vừa phải thôi chứ, tớ xem cậu về sau dứt khoát đừng ngâm hoa cúc trong nước lạnh, trực tiếp bỏ vào miệng mà nhai, cũng giống như ăn khoai tây chiên mà thôi, tiện lợi vô cùng.”

Đội trưởng chi đội Hình Trinh năm nay 35 tuổi, mặt mày tuấn tú, thủ đoạn lợi hại, sau lưng còn có người cha quyền cao chức trọng chống lưng, ngày thường bộ dáng cà lơ phất phơ, nhưng khi có vụ án lại là sấm rền gió cuốn, cực kì nguyên tắc, bộ dáng bao che cấp dưới như gà mẹ bảo vệ gà con, nên lúc nào cũng muốn tranh thủ quyền lợi cho cấp dưới của mình, không nên nhọc lòng vấn đề sinh hoạt cũng muốn dốc hết sức lực.

Người nhọc lòng hắn nhất là Hoa Sùng.

Nhưng dù vậy, chi đội Đặc Cảnh bên kia còn thường oán giận hắn bạc đãi Hoa Sùng.

Trà hoa cúc Hoa Sùng đang nhai là hắn đưa, nói cái gì hoa cúc thanh nhiệt, uống lên nguôi giận.

Hoa Sùng chưa bao giờ cảm thấy mình nổi giận.

“Kiến nghị của cậu không tồi.” Hoa Sùng nói: “Lần tới để tớ thử xem.”

“Cậu còn ở đây đắc ý?” Trần Tranh ném folder lên bàn, “Án tử tra thế nào?”

“Chẳng ra gì cả. Mới vừa họp xong, đang muốn tĩnh tâm suy nghĩ thì cậu tới làm phiền.”

“Chê tớ phiền?”

Hoa Sùng cười, “Ai dám chê cậu?”

“Không cùng cậu nói chuyện tào lao.” Trần Tranh nhướng lông mày, bĩu môi mở folder: “Nhìn xem, Tổ Điều Tra Kỹ Thuật điều đến đồng nghiệp mới.”

Đầu óc Hoa Sùng toàn là vụ án, không để ý quản tới đồng nghiệp mới hay cũ, tay phải đem văn kiện đẩy đến một bên, “Tổ Điều Tra Kỹ Thuật thì cậu kiếm tớ làm gì? Đưa cho Viên Hạo thì đúng hơn.”

“Vị này trên danh nghĩa ở Tổ Điều Tra Kỹ Thuật, nhưng về sau chủ yếu hoạt động ở Tổ Trọng Án, người chính là bị điều tới đây.” Ngón tay Trần Tranh gõ gõ trên văn kiện, “Bộ An Ninh Mạng phái tới thanh niên tài tuấn, mấy ngày nữa sẽ tới nhận chức.”

“An Ninh Mạng? Là hacker hả?” Hoa Sùng hứng thú, mở ra folder, nhìn đến tấm hình dán bên phải góc hồ sơ, anh nhướng mày.

“Là hắn?”

Vụ án tạm thời không có tiến triển, cameras bên đường Đạo Kiều có mấy cái dùng để trang trí, có mấy cái có thể sử dụng nhưng lại không nắm được hành tung của Từ Ngọc Kiều. Bất quá bên Khúc Trị có không ít phát hiện —— Từ Ngọc Kiều tốt nghiệp khoa tài chính trường đại học kinh tế ở phía Đông, năm thứ tư quay trở lại Lạc Thành thực tập ở ngân hàng Tân Lạc, bắt đầu từ trợ lý giám đốc. Cha mẹ nàng mở tám nhà hàng ở trong nội thành Lạc Thành, của cải giàu có.


“Quan hệ giữa Từ Ngọc Kiều với đồng nghiệp ở ngân hàng Tân Lạc thế nào?” Hoa Sùng đang lật xem ghi chép Khúc Trị mang về, “Năm tư trở về thực tập? Công việc này do người trong nhà tìm giúp?”

“Đúng vậy.” Khúc Trị không thích uống nước sôi để nguội, cũng không thích trà hoa cúc oolong gì cả, cả ngày cầm chai hồng trà lạnh không rời tay, trên thị trường có bao nhiêu loại hồng trà đều bị hắn thử qua hết, các chai hồng trà xếp hàng ở trên bàn chờ đợi hắn lâm hạnh.

Hắn tùy tay cầm lấy một chai một hơi uống hết một nửa, “Cha của Từ Ngọc Kiều là Từ Cường Thịnh có giao tình với giám đốc ngân hàng Tân Lạc, Từ Ngọc Kiều nhận chức không đi theo trình tự, xem như liên quan đến việc này. Mấy năm nay công việc thuận buồm xuôi gió, nên thăng chức thì thăng chức, nên tăng lương thì tăng lương. Những người khác áp lực lớn nhiệm vụ quan trọng thế nào, nàng thì treo cái chức quan nhàn tản, cơ bản không có việc để làm.”

Hoa Sùng ngắt lời, “Nhân duyên của nàng thì thế nào?”

“Nhân duyên rất tốt!” Khúc Trị buông chai hồng trà, “Đội trưởng Hoa, đây là điều em cảm thấy không thích hợp nhất. Anh nghĩ xem, ngân hàng Tân Lạc là ngân hàng nhỏ, người đi cửa sau không nhiều lắm, phần lớn là thông qua tuyển dụng, còn Từ Ngọc Kiều dựa vào quan hệ gia đình quan hệ nhận chức rồi thăng chức, ngày thường rất nhiều công tác đều giao cho cấp dưới xử lý, thường xuyên xin nghỉ đi du lịch. Theo lý thuyết, với công việc của nàng thì không có lí do để chạy đến nơi này.”

Hoa Sùng đem ghi chép đẩy cho Khúc Trị, “Đừng có kết luận sớm như vậy.”

“Anh nói nhân duyên của nàng rất bình thường?”

“Không, anh nói đừng tin những lời đồng nghiệp của nàng nói.”

Khúc Trị chớp chớp mắt, “Vậy anh còn hỏi?”


“Làm nghề của chúng ta, không nhiều chuyện thì không thành. Nghĩ đến cái gì thì phải hỏi, hỏi ra cái gì khác thì nói.” Hoa Sùng nói: “Muốn cái gì đều không hỏi, rất nhiều manh mối liền bị bỏ quên.”

Khúc Trị “A” một tiếng, “Anh không chỉ có thích nhiều chuyện mà còn thích bịa đặt.”

Hoa Sùng mỉm cười, “Anh đâu có dùng dao?”

Khúc Trị hung hăng chỉ vào dưới con mắt của mình, ủy khuất muốn chết, “Đội trưởng Hoa anh thấy rõ ràng, đây là màu da, không phải bọng mắt!”

Hoa Sùng đã đem chuyện ban sáng xóa mờ, mờ mịt mà nhìn Khúc Trị, “Cái gì màu da bọng mắt?”

Khúc Trị đánh một cái vào ót, “Bình tĩnh, bình tĩnh.”

Hoa Sùng vẫn là không nhớ ra đang muốn truy vấn thì nhân viên kỹ thuật hổn hển chạy tới, “Người nhà bị hại tới!”


Tác giả có chuyện muốn nói. Nhân vật trọng yếu trước mắt đã lên sàn:

  • Hoa Sùng: Tổ trưởng Tổ Trọng Án chi đội Hình Trinh.
  • Khúc Trị: Tổ phó.
  • Từ Kham: Pháp y.
  • Trần Tranh: Đội trưởng chi đội Hình Trinh.
  • Hàn Cừ: Đội trưởng chi đội Đặc Cảnh.
  • Từ Ngọc Kiều: Người chết.
  • Công: Tôi là ai? Tôi đang ở đâu?

Góc editor: tối nay đi ăn no quá không ngủ được, giờ này vẫn còn thức gõ gõ cọc cọc. :((

trinh thám

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: