Hồng nhan 2

Edit + Beta: Alice (づ ◕‿◕ )づ

Hoa Sùng cởi găng tay ra, bởi vì nhìn nghiêng nên chỉ thấy được một bên khóe mắt hẹp dài, cũng do là trời nắng ở nơi hoang vu nên anh tạo cho người ta cảm giác khó gần, không giận tự nghiêm.

“Chào đồng chí cảnh sát, tôi là Khâu Đại Khuê.” Người đàn ông trung niên này bất an, không ngừng giơ tay gãi đầu, giọng nói không xứng với hình dáng, “Tôi mới vừa bán xong bánh quẩy, trong chốc lát còn muốn chuẩn bị cơm trưa. Các ngài tìm tôi có chuyện gì sao?”

Hoa Sùng nhấc cằm chỉ chỉ căn nhà mái ngói gần đó, “Đó là nhà ông?”

“Đúng vậy. Chúng tôi ở đây mấy chục năm rồi.”

Hoa Sùng nhìn Khâu Đại Khuê còn chưa tháo xuống tạp dề, thân thiết hỏi thăm chuyện trong nhà: “Ngày thường ông bán bánh quẩy ở đường nào?”

Khâu Đại Khuê ngẩn người, thoáng lại thả lỏng cười một tiếng: “Vận khí tốt có thể giành chỗ ở trạm tàu điện ngầm, trạm xe bus cũng rất tối, vận khí không tốt cũng chỉ có thể bán ở cách đó hai dặm.”

“Để bán bữa sáng chắc ông phải dậy từ sớm? Thật là vất vả ha.”

“Đúng vậy, vừa phải làm vỏ bánh vừa phải trộn thịt nữa.” Khâu Đại Khuê nghĩ nghĩ, bổ sung nói: “Bất quá không thể so sánh với các đồng chí, các anh càng vất vả hơn.”

Hoa Sùng cười, “Để dậy sớm thì cũng phải ngủ sớm đúng không?”

Khâu Đại Khuê cắn cắn đôi môi khô cằn, cào cào ngón tay, “À, ừ, phải ngủ sớm chứ.”

Hoa Sùng nhìn chằm chằm mắt ông ta, “Ngủ sớm dậy sớm, vì sao ngủ không đủ giấc?”

“Hả?” Khâu Đại Khuê ngẩng đầu, vẻ mặt bất an cùng khiếp đảm.

“Ông nhìn rất mệt mỏi.” Hoa Sùng chỉ chỉ Khúc Trị kế bên, “Nhìn xem, hai người đều có bọng mắt, đôi mắt không có thần thái, thường xuyên ngủ không đủ sẽ có tình trạng này.”

Khúc Trị không có vụ án thì chơi điện tử xuyên đêm: “……”

Khâu Đại Khuê nuốt nước miếng, tránh né ánh mắt của Hoa Sùng: “Buổi tối tôi thích đánh bài.”

“Đánh ở đâu?”

“Đối diện nhà ông Triệu.” Khâu Đại Khuê càng nói càng khẩn trương, “Chúng tôi chỉ đánh nhỏ, thắng hay thua gì cũng chỉ mười đồng tiền, không, không tính tụi tôi mở sòng bạc chứ?”

Hoa Sùng không đáp, lại hỏi: “Ngày thường ông đánh tới khi nào về nhà?”

“Hơn 11h là nghỉ đánh, không dám chơi quá muộn, 3h sáng là phải dậy chuẩn bị làm bữa sáng.”

Hoa Sùng uyển chuyển vào vấn đề: “Vậy lúc đánh bài xong về nhà ông có nghe được tiếng gì không?”

“Không có! Này thật đúng là không có.” Khâu Đại Khuê vội vàng nói: “Nhà tôi chỉ có tôi, đứa con gái với ông già. Ông già với con gái ngủ rất sớm, tôi về đến nhà thì rửa mặt rửa chân leo lên giường ngủ, không nghe được động tĩnh gì.”

“Ngày hôm qua ông khai với cảnh sát là bởi vì ngửi được một mùi quái dị nên mới đi ra sau nhà tìm kiếm?”

“Đúng vậy. Tôi muốn tìm mùi từ đâu đến, không nghĩ tới là từ thi thể!”

Hoa Sùng nhíu mày, “Không nghĩ tới là thi thể? Vậy ông tưởng là từ cái gì?”

Khâu Đại Khuê khẩn trương đến đổ mồ hôi, “Tôi, tôi, tôi chỉ là thuận miệng nói thôi. Tôi cũng không tưởng cái gì. Ai mà nghĩ đến sau lưng nhà mình có thi thể đâu! Đồng chí cảnh sát, án tử này không có liên can gì đến tôi hết. Còn nữa tôi không có chụp hình lung tung nha, những người phá hư hiện trường cũng không phải tôi gọi tới.”


Khâu Đại Khuê xoa xoa tay, “Được rồi, được rồi. Đồng chí cảnh sát, nếu không có việc gì, tôi muốn đi về trước. Ông già nhà tôi cần tôi giúp làm cơm trưa. Ông già nóng tính lắm, tôi về trễ ổng sẽ chửi mắng không thôi.”

Hoa Sùng ra hiệu hắn có thể về nhà, đợi hắn chạy ra vài bước, đột nhiên lại kêu: “Khâu Đại Khuê.”

Khâu Đại Khuê nghe tiếng suýt nữa trượt chân, nóng nảy nói: “Đồng chí cảnh sát còn chuyện gì nữa?”

“Ông là người sớm nhất phát hiện thi thể người bị hại, vì sao không lập tức báo nguy?”

“Tôi……” Khâu Đại Khuê đứng tại chỗ tay chân luống cuống, “Tôi” nửa ngày, mới nói: “Tôi là lần đầu tiên thấy người chết, thi thể của cô ấy thật sự rất đáng sợ, không có chân lẫn mắt, đôi mắt chỉ còn hai hốc mắt đầy máu, còn ngơ ngác nhìn tôi nữa chứ. Tôi tất nhiên là bị dọa sợ, lúc ấy ngơ ngác chỉ biết kêu to, làm gì nghĩ tới chuyện báo nguy? Ngày hôm qua mấy chú cảnh sát nói với tôi bởi vì tiếng hét của tôi mới đưa tới nhiều người như vậy. Aiz tôi…… Tôi thật mẹ nó hối hận!”

Hoa Sùng như cười như không nhìn hắn, một lát sau đột nhiên khách khí cười, “Tôi không biết chuyện đó, ông vội thì về trước đi.”

Khâu Đại Khuê không dám ở lại xoay đầu vội đi.

Hoa Sùng đứng ở tại chỗ nhìn cảm thấy hắn chạy trốn so với thằng nhóc con vừa rồi bỏ chạy còn giống chạy trối chết hơn.

Nhưng thằng nhỏ chỉ là một đứa con nít, chạy trốn là vì dám chạy tới bãi đất hoang mà chơi, lo lắng bị cha mẹ quở trách. Còn Khâu Đại Khuê là người lớn vắt chân lên cổ mà chạy trốn là vì cái gì?

Chẳng lẽ cũng là làm chuyện trái với lương tâm?

Chuyện trái với lương tâm là không có thể bảo vệ tốt hiện trường? Hay là trước tiên không có báo nguy?

Hoa Sùng sờ sờ cằm, cảm thấy hai người đều thực gượng ép, vì thế tạm thời gác lại, xoay người nói với Khúc Trị: “Hỏi thăm tiến hành đến thế nào?”

Khúc Trị lắc đầu: “Ở nơi này đa số là gia đình sinh sống vài chục năm, có tiền có phương pháp đều dọn đi rồi, không có gia đình mới dọn vào, ngày thường cũng không có người ngoài. Em cùng các huynh đệ hỏi thăm ai cũng nói trước kia chưa thấy qua Từ Ngọc Kiều.”


Từ Ngọc Kiều là tên của người chết.

Hoa Sùng rũ mắt, màu mắt tối lại, lúc này tiếng chuông di động vang lên phá vỡ bầu không khí quái dị này.

Hoa Sùng tiếp điện thoại, trầm giọng nói: “Tôi sẽ trở về.”

“Từ Ngọc Kiều, giới tính nữ, 28 tuổi, giám đốc chăm sóc khách hàng của ngân hàng Tân Lạc khu Lạc An. Trải qua kiểm tra thi thể, bước đầu có thể suy tính ra thời gian tử vong là vào ba ngày trước —— cũng chính là ngày 13 tháng 3, thời gian tử vong là từ 10h đến 11h30 phút tối. Xem xét vết máu từ hiện trường cũng như thực vật xung quanh, phát hiện nơi thi thể bị che đậy là hiện trường đầu tiên.”

Trong phòng họp ở phân cục Hình Trinh chi đội 2 các cửa sổ được đóng kín mít, pháp y Từ Kham một thân áo blouse trắng đứng ở trước màn hình chiếu, đối diện là máy chiếu, sau lưng là hình ảnh hiện trường huyết nhục mơ hồ cùng tử thi đã được khám nghiệm, ánh sáng mờ nhạt từ máy chiếu phản xạ lên mắt kính của y tạo nên hình ảnh không rõ ràng.

Các thành viên Tổ Trọng Án ngồi xung quanh bàn tròn, duy chỉ có Hoa Sùng đứng ở bên cửa sổ, một bên trầm tư, một bên dạo bước nhè nhẹ. Một tay anh để trong túi quần, tay còn lại đùa nghịch bật lửa, cổ tay áo bị cuốn lên, làn da trên cánh tay để lộ ra màu sắc nhợt nhạt.

Từ góc độ của Từ Kham mà nhìn, cằm cùng đường cong sống mũi của anh đẹp như tạc tượng, vầng trán cao lộ ra vẻ thông minh, đôi môi mỏng hơi mở ra, khóe mắt tự nhiên rũ xuống, sắc mặt bởi vì ánh sáng từ máy chiếu mà có vẻ tái nhợt, lúc ánh mắt và ánh sáng giao nhau lộ ra vẻ ưu tư, buồn phiền.

Không ai biết anh lẩm bẩm chuyện gì.

Từ Kham thu hồi ánh mắt, ho nhẹ hai tiếng, cầm cây bút có tia hồng ngoại chỉ lên màn hình, khoanh tròn cái đầu của tử thi, âm thanh trầm thấp từ miệng phát ra, “Toàn thân Từ Ngọc Kiều có 14 vết thương, nghiêm trọng nhất là phần đầu —— hai mắt bị móc, hai lỗ tai bị cắt đến tận gốc, hai bên ốc nhĩ đều bị hung khí moi móc. Những vết thương này không phải là nguyên nhân tạo nên cái chết, mà là sau khi chết mới tạo thành. Vết thương chí mạng là ở sau gáy, xương sọ người chết bị lõm một miếng, do hung khí đánh vào. Hung thủ đánh nhiều lần vào gáy nạn nhân, từ trình độ tổn thương, phân tích hình thái, hung khí là một cây búa bình thường.”


Vừa nói, Từ Kham nhấp con chuột, phóng to hình ảnh chụp hiện trường ngày hôm qua của phân cục Phú Khang. Hình ảnh kia thật tàn nhẫn, kích thích thần kinh mỗi người, nữ cảnh sát mới tới Hồ Thiến Thiến ở Tổ Điều Tra Kỹ Thuật ngồi ở trong một góc, rụt rụt cổ không dám nhìn quá lâu.

Từ Kham ngừng trong chốc lát, chuyển đèn hồng ngoại đến nửa dưới của nạn nhân, tiếp tục nói: “Hung thủ có hành vi xâm hại nạn nhân, nhưng phi thường cẩn thận, không lưu lại tinh dịch, tôi đang chờ kết quả kiểm nghiệm DNA từ lông tóc và biểu bì làn da của nạn nhân. Chúng tôi ở âm hộ Từ Ngọc Kiều kiểm tra thành phần dầu bôi trơn và áo mưa, kết quả phát hiện hắn quả thực sử dụng áo mưa khi xâm hại nạn nhân.”

“Khoang miệng, đùi, ngực đều kiểm tra qua?” Hoa Sùng đột nhiên hỏi.

“Đã kiểm tra.” Từ Kham nhún vai, “Không thu hoạch được gì.”

Hoa Sùng nheo mắt, đem bật lửa đổi đến một cái tay khác, “Tiếp tục.”

Từ Kham gật đầu, “Mắt cá chân Từ Ngọc Kiều bị hung khí cắt nhiều nhát, chân bị cắt lìa, hung khí thứ nhất là búa tạo thành vết thương sau gáy, thứ hai là dụng cụ cắt gọt để cắt đi lỗ tai cùng chân của nạn nhân. Vết thương trên mặt cùng vết cắt ở chân là sau khi chết tạo thành. Quần áo Từ Ngọc Kiều đã cầm đi làm kiểm nghiệm lý hóa, phát hiện dấu vết từ dầu mè và anh túc.”

“Anh túc?” Khúc Trị nghiêng thân mình về phía trước.

“Trước khi bị hại khoảng hai tiếng, Từ Ngọc Kiều từng ăn cơm, trong bao tử còn chưa tiêu hóa hết.” Từ Kham nói.

Hoa Sùng nhìn về phía tổ trưởng Tổ Điều Tra Kỹ Thuật Viên Hạo, “Lập tức kiểm tra xung quanh đường Đạo Kiều buổi tối ngày 13 khoảng từ 8h tối đến 6h sáng ngày hôm sau.”

Viên Hạo nhỏ hơn Hoa Sùng vài tuổi, người cao to thô kệch, còn chút thô lỗ của đàn ông trung niên, nhưng giọng nói của hắn lại trái ngược với hình thể của mình, thấp giọng nói: “Đường Đạo Kiều là con đường loạn nhất khu Phú Khang, buổi sáng em có dẫn người kiểm tra xung quanh, anh đoán thế nào?”


“Cameras có mấy cái không thể dùng?” Hoa Sùng không ngạc nhiên.

“Đúng vậy!” Viên Hạo trừng mắt, “Hỏng rồi cũng không đăng báo, có chỗ còn dùng mấy cái cameras cổ lỗ sĩ bị người ta đào thải nữa chứ.”

Hoa Sùng kéo ra một cái ghế dựa ngồi xuống, “Kiểm tra trước đi.”

Viên Hạo nhếch miệng, “Được.”

Từ Kham lại nói: “Khi người chết được phát hiện, trên người đè nặng tấm ván gỗ, phía dưới đùi phải là chứng minh nhân dân cùng thẻ ngân hàng. Khoa Kiểm Nghiệm đã kiểm tra qua, hung thủ không để lại dấu vân tay lẫn DNA trên hai món này.”

Hoa Sùng ngắt lời Từ Kham, “Hiện trường bị phá hư nghiêm trọng, trên người người chết cũng không lưu lại bất luận cái gì có thể chỉ hướng tin tức hung thủ, cho nên trước mắt tạm thời không thể xác định đặc thù của hung thủ, đúng không?”

Từ Kham tắt đi đèn hồng ngoại, sắc mặt nghiêm trọng, “Đúng như vậy.”
“Tổ Điều Tra Kỹ Thuật làm thêm một chuyện, lấy tất cả các đoạn videos sau 8h tối ngày 13 về kiểm tra.” Tay Hoa Sùng không nặng không nhẹ đóng mở nắp bật lửa, “Khúc Trị, cậu chia mọi người làm hai tổ, một tổ tiếp tục ở đường Đạo Kiều hỏi thăm, nếu cameras không hoạt động thì chẳng lẽ không hỏi được người sống gần đó; một tổ khác điều tra quan hệ xã hội của Từ Ngọc Kiều, nếu hung thủ thông minh, manh mối gì cũng không lưu lại thì chúng ta đành phải vất vả một chút, moi tin tức từ người bên cạnh Từ Ngọc Kiều.”

“Mặt khác.” Anh chuyển hướng nói với Viên Hạo: “Hạo Tử, cậu tự mình đi đến cục giao thông kiểm tra thời điểm tan tầm ngày 13 xung quanh ngân hàng cùng các vùng lân cận.”

Mọi người nhanh chóng đứng dậy, Từ Kham tắt máy chiếu, mở màn kéo ra, ánh nắng đầu mùa xuân lười biếng mà chiếu sáng cả căn phòng họp.

Hoa Sùng không lập tức rời đi, một tay chống cằm, suy tư mà khảy bật lửa.

“Suy nghĩ gì vậy?” Từ Kham duỗi cái eo lười, thân người dựa vào trên bàn.

Hoa Sùng như muốn trốn tránh ánh nắng mà nheo mắt lại, giữa mày hiện lên nếp uốn nhợt nhạt.

“Hành vi của hung thủ thực mâu thuẫn.” Anh nói.

trinh thám

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: