Phiên ngoại 3


Đương nhiên, đối với phương diện này Trương Tư Nghị tương đối trì độn khi đó còn không biết.

Sau khi Cố Tiêu chỉ ra em gái Hương Cảng thích cậu, Trương Tư Nghị không được tự nhiên, mấy ngày sau nếu thấy đối phương cậu  liền muốn tránh.

Vì giải tỏa khúc mắc, em gái Hương Cảng mở party Halloween, mời các bạn học có quan hệ không tồi trong học viện tham gia, bao gồm Cố Tiêu cùng Trương Tư Nghị.

Ở buổi party, Trương Tư Nghị mới hậu tri hậu giác phát hiện, chính mình cùng Cố Tiêu sớm đã là một đôi đồng tính nổi tiếng Đại học A.

Bởi vì diện mạo hai người đều tương đối xuất chúng, hành vi cử chỉ lại không quá lố lăng, tạo ấn tượng tốt cho người qua đường.
Mấu chốt là, Cố Tiêu cùng Trương Tư Nghị cũng không có ở nơi công cộng làm hành động gì khác người, nhưng hai người bọn họ khi ở chung vẫn sẽ không tự chủ được mà tản mát ra không khí ngọt ngào, hai người ôn nhu lưu luyến tình yêu giống như tự nhiên tỏa ra hormone cảm nhiễm đồng học bên cạnh, người khác không chú ý cặp đôi này cũng khó.


“Các bạn trong tưởng tượng của tôi về tụi gay thật khác nhau, tôi tưởng rằng gay đều là như Marvin vậy.” Người bạn đến từ Tây Ban Nha nói.

Marvin là tiểu gay đến từ Malaysia, nguyên là làm thiết kế nội thất, hiện tại chuyển qua kiến trúc, năng lực cũng phi thường xuất sắc, ngôn hành cử chỉ của hắn hơi có chút nữ tính, đối chính mình tính hướng cũng không che lấp, tính cách phi thường dễ chịu.

Em gái Hương Cảng cầm chai rượu vang đỏ tới cười nói: “Các bạn đang nói về Marvin? Cậu ấy cũng rất đáng yêu, rất giống con gái…… Bất quá tôi càng thích loại hình như ‘Trương’ hơn, hì hì!!! ” cô nàng vừa nói vừa đá lông nheo với Trương Tư Nghị, làm cậu buồn nôn đến nổi da gà.

Mọi người kể chuyện mình đã từng trải qua, cũng bát quái chuyện tình yêu của Trương Tư Nghị và Cố Tiêu, bọn họ hâm mộ không thôi khi thấy hai người có thể vượt qua trở ngại cùng nhau nắm tay đồng hành, đây rốt cuộc là chuyện may mắn.

Lần party này qua đi, Trương Tư Nghị cũng chậm rãi thích ứng và hưởng thụ cùng Cố Tiêu công khai quan hệ.

Đối với bọn họ mà nói, không khinh bỉ, cũng không cần cố tình chú ý, dùng ánh mắt đối đãi người bình thường nhìn bọn họ chính là bao dung cùng tôn trọng tốt nhất. Nói thật, khoan dung trong khoảng thời gian ngắn ở trong nước là vô pháp thực hiện.

Bởi vì việc học bận rộn, hai người không có tinh lực lẫn thời gian để chuẩn bị quà, sinh nhật năm nay của Trương Tư Nghị Cố Tiêu chỉ tặng một bức tranh chữ tự mình vẽ; mà sinh nhật Cố Tiêu Trương Tư Nghị đưa chính là mô hình phòng làm việc chính mình làm.

Một năm học ở Anh Quốc có ba kỳ nghỉ, trừ bỏ nghỉ hè còn có lễ Giáng Sinh cùng lễ Phục sinh, hai cái lễ sau giống nhau chỉ nghỉ được ba tuần.

Bởi vì kỳ nghỉ thời gian ngắn, bọn họ không về nước, mà là lựa chọn du ngoạn ở Anh quốc cùng quốc gia lân cận.

Làm kiến trúc sư, tự do đi khắp nơi, tự mình cảm thụ kiến trúc của thế giới cũng là quá trình học tập rất quan trọng. Trong lúc học khoa chính quy Trương Tư Nghị cùng Phó Tín Huy đi qua không ít địa phương, Cố Tiêu tựa hồ đối với việc này canh cánh trong lòng, một lần vào buổi tối nào đó anh cùng Trương Tư Nghị xxx liền bá đạo tuyên bố muốn đem ký ức du lịch của cậu với Phó Tín Huy xóa bỏ, làm Trương Tư Nghị hạn hán lời —— cậu trả nợ bằng nước Nông Phu Sơn Tuyền cho Phó Tín Huy được không! (= “ =)


Cùng Cố Tiêu đi du lịch cảm giác không giống nhau.

Trước kia Trương Tư Nghị cùng Phó Tín Huy đi du lịch, hai người chỉ lo ăn nhậu chơi bời. Nhưng đi chơi với Cố Tiêu, bọn họ mỗi lần đi ra ngoài đều là nghiên cứu hiện trường, trước tiên vận dụng kiến thức mình đã học được xem xét kế hoạch quy hoạch thành phố cùng tư liệu kiến trúc.

Chuyện này nếu là trước kia Trương Tư Nghị khẳng định kêu khổ không ngừng, nhưng hiện tại, cậu cũng không hiểu được mình là bị Cố Tiêu đồng hóa hay là chính mình thông suốt, thế nhưng đối với việc này rất là thích thú!

Mỗi khi đến chỗ mới, cậu đều sẽ hưng phấn mà túm Cố Tiêu một hồi bạo hành, chụp ảnh, cũng sẽ chậm rãi ở trước mặt Cố Tiêu khoe kiến thức, tư tưởng ngang nhau cùng nhau đàm luận là một loại tinh thần hưởng thụ, khác xa so với ăn nhậu chơi bời hay ở khách sạn năm sao làm cho người ta sinh ra cảm giác sung sướng.

Vì không còn trở ngại về tính hướng của mình, Trương Tư Nghị trưởng thành rất nhanh, chẳng những làm thiết kế hay viết luận văn tư tưởng tuôn trào như suối, mà ngày thường lời nói cử chỉ đều có chiều sâu cùng tự tin.

Nhiếp ảnh gia phong cảnh Ansel Adam[1] từng nói: “Chúng ta không chỉ dùng camera để chụp ảnh, chúng ta dùng hình ảnh để tạo nên câu chuyện tình yêu của mình, cũng như điện ảnh, cũng như âm nhạc.”

Làm kiến trúc sư cũng như vậy, Trương Tư Nghị hòa mình vào thiết kế, hòa mình vào những trang sách, cho nên khi đi đến những vùng đất mới, cậu vừa được xem cảnh đẹp vừa được chia sẻ niềm vui với Cố Tiêu.

Nghỉ hè có ba tháng cho nên hai người tranh thủ dành nửa số thời gian về nước thăm cha mẹ hai bên, cũng không thông báo cho nhiều người biết rồi lại chạy về Luân Đôn.

Bởi vì chương trình học của Cố Tiêu chỉ dài 16 tháng, đến mấy tháng cuối anh chỉ cần làm một bài luận văn là có thể tốt nghiệp, anh liền nhờ vị học trưởng kia liên hệ công việc cho mình.

Trương Tư Nghị còn khờ dại nghĩ chờ mình lớn mạnh sẽ nuôi Cố Tiêu, nhưng hiện thực thì không như ý muốn, lúc này mới một năm trôi qua, Cố Tiêu bắt đầu kiếm tiền, mà cậu vẫn như cũ được người ta bao dưỡng.

Văn phòng thì ở đầu khác của thành phố, nhưng vì để thuận lợi cho  Trương Tư Nghị đi học, nên Cố Tiêu cũng không có chuyển nhà mà là lựa chọn dùng tàu điện ngầm để đi làm.


Thành phố khác nhau nhưng sinh hoạt cùng nhau, có Cố Tiêu ở bên cạnh, Trương Tư Nghị cảm giác nơi này cùng Hải Thành tựa hồ cũng không có cái gì khác nhau, chỉ là bữa sáng biến thành bánh mì nướng cùng thịt xông khói và trứng chiên, bữa tối biến thành mì Ý hoặc pizza.

Trải qua hai năm học tập, Trương Tư Nghị cuối cùng lấy được bằng tốt nghiệp thạc sĩ part 2 ở Đại học A, đồng thời nhờ vào đề cương luận văn xuất sắc nên nhận được cành olive từ các văn phòng kiến trúc nổi tiếng ở Anh Quốc, trong đó bao gồm Richard Rogers Partners (văn phòng Richard · Rogers), TFP Farrells (công ty thiết kế) cùng văn phòng F nơi Ngu Nhụy đang làm việc.

Có thực lực thì đường thành công càng mở rộng, lúc trước ai mà được nhận vào làm ở văn phòng F sẽ nhận được hâm mộ cũng như ghen tị từ mọi người, xem ra trường hợp của Trương Tư Nghị hiện giờ cũng giống như vậy, cậu thậm chí nghi ngờ chính bản thân mình rối rắm cái gì khi gặp Tiết Văn Chương hai năm về trước.

Mới đầu Trương Tư Nghị muốn trực tiếp đi đến nhờ cậy Cố Tiêu, nhưng Cố Tiêu nói, lấy thực lực hiện tại của cậu thì anh không còn gì để truyền dạy cho, cậu nên đi làm tiếp xúc với công ty khác, chỉ cần hai người ở cùng thành phố, buổi tối có thể cùng nhau ăn cơm và ngủ thì thế nào cũng được.

Trương Tư Nghị vừa nghe cũng cảm thấy có đạo lý, mình cũng không thể giống gà con mãi mãi theo mông gà mái Cố Tiêu tìm kiếm che chở.

Ba văn phòng có danh tiếng tốt đều mời cậu về làm việc, trừ bỏ văn phòng TFP Farrells ở Scotland không đáng suy xét, chọn một trong hai văn phòng còn lại đều giúp ích cho lý lịch sau này của Trương Tư Nghị, cũng có thể giúp cho con đường sự nghiệp của cậu thăng tiến.

Bởi vì Trương Tư Nghị khoe các offers mình nhận được trên Facebook, rất nhiều bạn học cũ vào chúc mừng, Ngu Nhụy thấy được mời cậu ăn bữa cơm hoan nghênh cậu sắp thành đồng nghiệp của mình.

Trương Tư Nghị cũng thực tâm động nha, sân bay mới khánh thành ở Hongkong, tòa nhà chọc trời ở Đông Kinh cùng không ít hạng mục nổi danh toàn cầu đều từ văn phòng F, cũng có thể bởi vì Ngu Nhụy, cậu có chút chùn bước với văn phòng F.

Ở Luân Đôn hai năm, Ngu Nhụy không ngừng mời cậu ra ngoài ăn cơm, Trương Tư Nghị ngẫm lại, hai người đã từng là bạn học, cự tuyệt con gái người ta hoài cũng không lịch sự, cậu cũng có thể dùng cơ hội này hỏi Ngu Nhụy một ít thông tin về văn phòng F, nếu cảm giác không tốt lắm thì cậu cũng không cần phải lay động.


Tính toán nhỏ này Trương Tư Nghị không nói cho Cố Tiêu biết, cậu chỉ gọi báo cho anh biết liền hẹn ngày gặp mặt.

Ngu Nhụy hẹn cậu tại một quán trà, lần này gặp mặt, Trương Tư Nghị giật mình không nhỏ.

Do công việc Ngu Nhụy cũng thành thục nội liễm rất nhiều, trong nháy mắt, Trương Tư Nghị bị mê hoặc bởi vẻ ngoài của đối phương, cậu hoài nghi chính mình đã hiểu lầm cô nàng.

Trương Tư Nghị điều chỉnh tốt tâm tình, tận lực lấy thái độ bình thản đối đãi bạn học ngồi trước mặt.

Hai người hàn huyên một hồi, Ngu Nhụy hiển nhiên phát hiện ngón tay trái đeo nhẫn của Trương Tư Nghị, kinh ngạc nói: “Cậu kết hôn rồi hả?”

Trương Tư Nghị không muốn nói cho Ngu Nhụy tính hướng của mình, liền nói: “Chỉ là tín vật đính ước.”

Ngu Nhụy hỏi tiếp: “Bạn gái của cậu vẫn ở trong nước hay là ở đây?”

Trương Tư Nghị uống ngụm trà, nói: “Ở chỗ này, đi cùng tớ tới đây.”

Ngu Nhụy cười cười: “Từ lúc cậu tới Luân Đôn, tớ hẹn gặp cậu mấy lần đều bị từ chối, có phải hay không bạn gái cậu không cho cậu tới gặp mình?”
Trương Tư Nghị có chút không rõ: “Hả?” Cái gì chứ, rõ ràng là chính cậu không nghĩ tới…… Đương nhiên, Trương Tư Nghị không thể nói trắng ra như vậy được. (=_=)

Ngu Nhụy rũ mắt nói: “Tớ biết, nhân duyên của tớ không tốt, mọi người đều đề phòng tớ.”

Trương Tư Nghị: “……”

Thì ra cô nàng này đã biết? Trương Tư Nghị có chút tò mò, một khi đã như vậy Ngu Nhụy vì cái gì còn phải làm loại chuyện này?


Ngu Nhụy tựa hồ nhìn ra nghi hoặc của Trương Tư Nghị, chủ động rót ly trà cho cậu, nói: “Kỳ thật, các cậu cảm thấy tớ làm việc không từ thủ đoạn, tớ ngược lại cảm thấy các cậu quá ngây thơ.”

Trương Tư Nghị cũng không biết nên nói cái gì, đại đa số thông tin về Ngu Nhụy cậu chỉ biết qua bạn bè.

Hiện tại chính chủ ở trước mắt, hai người nói chuyện không khí cũng có vẻ rất vui vẻ, Trương Tư Nghị nhịn không được muốn xác nhận một phen: “Tớ nghe bọn họ nói, cậu tìm bạn trai làm thiết kế, lợi dụng xong rồi chia tay, có thật vậy không?”

Ngu Nhụy trả lời: “Là sự thật.”

Trương Tư Nghị không nghĩ tới Ngu Nhụy sẽ thẳng thắn thành khẩn như vậy, nhất thời ngây ngẩn cả người.

Ngu Nhụy cười nói: “Cậu cho rằng bọn họ không biết tớ là người như thế nào sao? Bọn họ đều biết, còn là cam tâm tình nguyện ở bên cạnh tớ, giúp tớ làm thiết kế, cậu nghĩ vì cái gì?”

Khóe miện Trương Tư Nghị run rẩy, cậu làm sao mà biết!

Ngu Nhụy cười nói: “Bởi vì bọn họ ngốc, bọn họ muốn ở bên cạnh tớ, chẳng lẽ không muốn gì từ tớ? Loại sự tình này vốn dĩ là người cho kẻ nhận…… Cậu cảm thấy tớ sai rồi sao? Ha ha, tớ không cảm thấy tớ làm sai chuyện gì. Từ nhỏ có người nói cho tớ biết, xã hội này không công bằng với con gái, cho nên bọn con gái chúng tớ phải lợi dụng vốn tự có của bản thân, nếu tớ không có năng lực sao có thể ở văn phòng F đục nước béo cò đến ngày hôm nay?”

Trương Tư Nghị: “……”

Suy nghĩ của Ngu Nhụy làm Trương Tư Nghị không dám gật bừa, cậu cảm thấy có chỗ nào không thích hợp nhưng không biết là từ đâu.

Đúng lúc này, Ngu Nhụy giương mắt nhìn nhìn cậu, cười nói: “Cậu không giống bọn họ, Trương Tư Nghị, cậu là người thông minh không cắn câu của tớ.”

Trương Tư Nghị thầm nghĩ, cậu không phải thông minh, cậu là được các bạn cho biết trước. (=_=)

Ngu Nhụy khẽ thở dài, cũng không biết là cảm thán hay là tán thưởng nói: “Có thể tìm được bạn trai như cậu thì người đó rất may mắn.”


Nghe một câu như thế, Trương Tư Nghị đột nhiên minh bạch vấn đề là ở nơi nào.

Cuộc sống không phải trò chơi chốn thâm cung, Ngu Nhụy sai ở chỗ nghĩ mọi người cũng giống như cô ấy, tính kế hết người này đến người kia, cô nàng có thể lợi dụng người này tính kế người kia để giúp mình nổi bật, nhưng cô ấy không nghĩ tới, có rất nhiều thứ không thể dùng nó để đánh đổi, ví dụ như tình bạn, tình yêu, cùng với cảm giác thỏa mãn khi đạt được mục tiêu do chính mình đề ra.

Con gái có thể như Tô Nguyên, như Tất Nhạc Nhạc, như em gái Hương Cảng bạn học của Trương Tư Nghị ở Đại học A, các nàng đối đãi sinh hoạt, công tác đều thực chân thành, chủ động tiến tới, đạt được sự tôn trọng của mọi người trong lĩnh vực của mình, tất cả đều không phải vì công bằng mà không từ thủ đoạn.
Trương Tư Nghị tin tưởng, người như Ngu Nhụy nơi nơi đều có, cậu chỉ là gặp phải một người, cũng không cần quơ đũa cả nắm.

Vì không cùng chung chí hướng với ‘đồng nghiệp mới’, cũng vì duy trì tình nghĩa bạn bè với bạn học nông cạn này, Trương Tư Nghị cuối cùng vẫn là từ chối cơ hội làm việc với văn phòng F.



[1] Ông sinh năm 1902, nổi tiếng với những bức ảnh chụp phong cảnh phong cách trắng đen.

PN Trợ lý kiến trúc sư

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: