Tâm địa độc ác – Hồng nhan 1

Edit + Beta: Alice


Lạc Thành có câu nói, đông quý nam phú, tây nghèo bắc tiện. Khu Phú Khang nằm ở ngoại thành phía tây, dù tên có chữ “Phú”, nhưng lại là khu tập trung các phần tử nghèo nhất. Nhà xưởng bỏ không, nhà ở sắp lay đổ, khu phố chen chúc đầy hàng giả, tiệm mạt chược đầy lời thô tục bay đầy trời chiếm cứ nguyên con phố, con người và rác rưởi như thực vật cộng sinh, không thể nào dỡ bỏ.

Khu Phú Khang tuy nghèo nhất lại là nơi thành phố tỉnh dậy sớm nhất.

Chưa tới hừng đông, các xưởng bánh bao bánh quẩy đã bắt đầu lục đục. Dưới ánh đèn mờ nhạt, đôi vợ chồng cùng con cái mặt đầy dầu mỡ đứng ở trước cái bếp bốc hơi nóng hổi, người nấu nước, người bằm thịt. Nếu là thức dậy trễ, thì không thể kiếm tiền từ nhóm người cổ trắng.

Khói bếp màu trắng lượn lờ bao trùm con hẻm rách nát, nước bẩn bị hất ở ngoài cửa, làm toàn bộ ngõ nhỏ tràn ngập mùi hôi tanh, buồn nôn.

Cùng thời khắc đó, khu office building phía nam Lạc An cao ngất trong đám mây còn ngủ say yên tĩnh ở trong bóng đêm, khu biệt thự phía đông Minh Lạc yên tĩnh, đèn đường dầy đặc như là đám vệ sĩ, trắng đêm bảo vệ an ninh cho chủ nhân.

Có thể thấy được câu nói càng nỗ lực thì sinh hoạt càng tốt, nhưng lại không thích hợp với đám người nghèo vẫy vùng ở khu ổ chuột này.

Chân trời nổi lên một chút ánh sáng pha lẫn với bóng đêm tạo thành một dải màu tím tuyệt đẹp.

Mấy năm trước chính quyền thành phố Lạc Thành ra quy định mới, cho phép xe con lưu động đậu tại vị trí chỉ định, chào hàng bán bữa sáng ở trạm giao thông công cộng, ở trạm tàu điện ngầm, công viên, trung tâm thương nghiệp, nhưng đúng 9 giờ sáng phải lập tức dọn dẹp, thu dọn rác rưởi chung quanh. Nếu mà cố tình lưu lại, thì xe con sẽ bị tịch thu đồ, còn bị phạt một số tiền không nhỏ.

Vì để chiếm trước địa bàn có lượng người nhiều nhất, người bán hàng rong phải dọn hàng càng sớm càng tốt, hận không thể nửa đêm đi giành chỗ ở những nơi giao thông công cộng đó.


Con trai của ông Khâu, Khâu Đại Khuê đêm qua đánh bài tới hơn nửa đêm, dậy trễ nửa tiếng. Ông Khâu tức giận ngồi trên xe ba gác thổi râu trừng mắt, liên thanh mắng con trai không biết cố gắng, địa bàn tốt đều bị đầu phố nhà Lý Bảo Liên đoạt đi.

Khâu Đại Khuê năm nay ba mươi mấy tuổi, không có bản lĩnh gì, lại nghèo rớt mồng tơi, 6 năm trước thật vất vả mới cưới được vợ, không may người vợ này sinh xong con gái thì mắc bệnh ung thư.

Nhà nghèo không có tiền mua thuốc, mới mấy tháng người đi mất.

Con gái không có mẹ, Khâu Đại Khuê lúc này mới cùng ông Khâu thức khuya dậy sớm để buôn bán. Nói là sinh ý, bất quá chỉ là gà chưa gáy thì làm bánh quẩy, bán xong bữa sáng thì bán cơm trưa, bán xong bữa tối thì bán ăn khuya. Một ngày tiền kiếm không được bao nhiêu, ăn mặc cần kiệm, để dành tiền cho con gái đi học.

Khâu Đại Khuê không có văn hóa, cuộc sống không có mục đích, yêu thích nhất chính là đánh bài, bài vận lại không tốt, đánh mười ván thì thua hết chín, thua thì đấm ngực dậm chân ngủ không yên, khó khăn lắm mới chịu đi ngủ.

Bởi vì Khâu Đại Khuê ngủ thêm nửa tiếng, chỗ ngồi ở trạm giao thông công cộng bị đoạt mất rồi. Tới 9 giờ sáng, bảo vệ ngọt nhạt khuyên dọn hàng, ông Khâu đành phải dọn dẹp, trên xe bánh quẩy còn thừa hơn một nửa. Trên đường về nhà, ông Khâu nổi giận với Khâu Đại Khuê, lôi hết chuyện cũ chuyện mới ra mắng, mắng đến mức Khâu Đại Khuê không dám ngẩng đầu.

Từ sau khi mãn tang vợ, Khâu Đại Khuê thu liễm rất nhiều, lười biếng cãi nhau với ông lão, dựng xong xe ba bánh liền đi ra ngoài hút thuốc, ông Khâu phía sau cửa ném đồ loạn xạ, cửa gỗ không chịu nổi gánh nặng, kẽo kẹt kẽo kẹt, ném thêm vài lần chỉ sợ cánh cửa cũng muốn rơi xuống.

Khâu Đại Khuê thở dài, đi đến đầu ngõ.

Đầu xuân, Khâu Đại Khuê chuẩn bị đi đến khu chuyên bán hàng giả mua cho con gái bộ váy xinh đẹp mới.

Những cửa hàng sang trọng như cung điện ở khu Lạc An cùng khu Minh Lạc hắn cũng đã đi qua, năm trước thậm chí mang theo con gái đi dạo một hồi, muốn mua cho con gái bộ váy áo mới để mặc ăn Tết, nhưng tiền mang ở trên người cũng mua không nổi một cái váy, cuối cùng chỉ có thể đến McDonald kế bên mua phần ăn cho con gái.


Ở khu hàng giả toàn là người quen, Khâu Đại Khuê đi xem một lát, mua cái váy có bông hoa nhỏ hết tám mươi đồng cho con gái, nghĩ trong chốc lát còn phải bán bữa trưa, nên vội vàng bước về nhà.

Nào biết được còn chưa tới nhà, đã ngửi thấy một mùi hôi thối.

Giờ này còn chưa đến lúc làm cơm trưa, lẽ ra ngõ nhỏ không nên có mùi hôi. Hắn đi theo mùi thối phát hiện nó đến từ phụ cận nhà mình.

Chẳng lẽ là ông già đang chuẩn bị bữa trưa?

Hắn có chút hoảng, lo lắng nhớ lầm thời gian nấu cơm trưa sẽ bị trách mắng. Nhưng mùi này quá hôi, không giống mùi hôi từ thức ăn.

Kì thật ông Khâu không phải là người có lòng dạ độc ác, nhưng sợ nghèo, keo kiệt đến lợi hại, thịt quá hạn tiếc rẻ không ném đi, không chỉ làm thành bánh bao bán ra ngoài, mà còn dùng thịt xào chung với đậu đũa cùng ớt mà ăn.

Mùa đông qua đi, mùa xuân vừa đến, nhiệt độ dần nóng lên, mùi hôi thối bốc lên đến ghê người.

Khâu Đại Khuê có thể ăn thịt quá hạn, nhưng chưa bao giờ để con gái ăn, cảm thấy không thích hợp, đẩy cửa vào thì thấy ông già vẫn chưa làm cơm trưa, người trong nhà cũng không thấy đâu.

Hắn mở tủ lạnh, đem thịt lên mũi ngửi, thầm nghĩ quái lạ không phải mùi vị này.

Nhà cha con họ đang ở là nhà ngói trệt từ thập niên 70-80, cửa chính dựa gần hẻm nhỏ, sau lưng là cỏ dại mọc thành cụm, nước bẩn giàn giụa đất hoang, ngày thường không có người đi lên từ hướng đất hoang.

Khâu Đại Khuê không tìm thấy mùi hôi từ trong nhà, đơn giản đóng cửa lại, vòng một vòng lớn đi đến khu đất hoang.

Mùa xuân, cỏ dại mọc hoang trên đất cao quá nửa người, gió thổi qua làm mùi lạ kia càng nồng đậm.

Khâu Đại Khuê khẳng định mùi thối không phải từ thịt hư, lập tức che miệng mũi lại, đi được một lát bị mùi hôi làm cho buồn nôn, đột nhiên đồng tử co rụt lại, thấy một đống rùi bọ ong ong ong ong xoay quanh tấm gỗ, thanh thế kinh người.


Mùi thối phát ra từ chỗ đó!

Khâu Đại Khuê cẩn thận đi tới gần, rướn cổ nhìn phía dưới tấm ván gỗ, nào biết vừa mới nhìn thấy đã la hét thất thanh.

Ở dưới ván gỗ ẩm ướt là một đôi chân bị chém đứt lìa.

“Nữ, độc thân, không còn nguyên vẹn. Chuyên gia dặn dò, nữ nhân đêm khuya không nên ra ngoài một mình……”

Ngón cái Trần Tranh lay động trên màn hình di động, đọc từng câu từng chữ tin tức trên thời báo An Lạc, giữa mày nhăn tít tạo thành số mười một.

Nửa phút sau, hắn qua loa xem tin tức hoàn chỉnh, buông di động xoa huyệt Thái Dương, thấp giọng tự nói: “Chuyên gia gì chứ. Đầu năm nay hai mồm một mép chạm vào liền mẹ nó có thể làm chuyên gia.”

Bản tin kia chừng 3000 chữ, nếu đăng báo có thể chiếm ba phần tư trang, nhưng lời của chuyên gia thì chiếm hết 2700 chữ, tình thâm ý thiết, nhìn kỹ tất cả đều là vô nghĩa.

“Sáng sớm đọc gì thế Trần đội.” Hàn Cừ mới vừa chạy bộ xong, không mặc chế phục, áo đen bó sát lên người thấy rõ cơ bắp, cửa cũng không gõ, ném bịch bánh bao lên bàn, “Hoa Hoa còn chưa tới nữa à? Giúp tôi đưa bánh bao thịt bò nấm hương cho cậu ấy.”

Trần Tranh nâng mắt, liếc nhìn Hàn Cừ, cầm lấy bánh bao bỏ vào miệng.

“Này!” Hàn Cừ chạy nhanh giơ tay đoạt, “Tôi mua bữa sáng cho Hoa Hoa, sao cậu lại lấy?”


“Chậm rồi.” Trần Tranh nhai hai cái liền nuốt, “Phân cục Phú Khang mới vừa chuyển qua một án tử, Hoa Nhi đang ở hiện trường.”

“Án tử gì?” Hàn Cừ là đội trưởng chi cục Đặc Cảnh, tuy rằng không có việc gì chạy qua chi cục Hình Trinh, nhưng cũng không phải án tử nào đều biết.

Trần Tranh đưa điện thoại di động đẩy trước mặt hắn, “Đây này. Người chết thân phận tương đối mẫn cảm —— độc thân nữ, thu nhập cao, hơn nữa tử trạng thực thảm, hung thủ có hành vi gian thi cùng ngược thi, dễ dàng xao động lòng dân. Ngày hôm qua, anh em đồn công an cùng phân cục chạy đến trễ, cư dân chung quanh đã phá nát hiện trường rồi. Phân cục xử lý không được, chỉ phải chuyển qua đây.”

Hàn Cừ nhíu mày, “Nữ độc thân bị xác hại nổi cộm cả năm nay, áp lực từ cấp trên chắc không nhỏ đâu ha?”

“Chứ gì nữa.” Trần Tranh thở dài, “Nửa đêm còn mở họp, chỉ thị một đống, cục trưởng Mạnh ra lệnh mau chóng bắt hung thủ, cũng cảnh báo cho người dân.”

Hàn Cừ vỗ vỗ vai Trần Tranh: “Bánh bao sẽ để lại cho cậu. Hoa Hoa nhà tôi uống gió Tây Bắc đã hai năm, vết thương lớn vết thương nhỏ một đống, thân thể không còn khỏe mạnh như hồi hai mươi nữa, cậu biết đấy.”

Trần Tranh gặm bánh bao, không nói chuyện.

Hàn Cừ lại nói: “Cậu ta một hai đòi xin vào chi đội Hình Trinh, tôi cũng không có biện pháp, chỉ có thể tôn trọng quyết định của người ta. Chỉ mong chi đội trưởng đừng áp bức cậu ta quá!”

Trần Tranh bất đắc dĩ: “Cậu tưởng tôi muốn lắm à? Hoa Nhi là tổ trưởng tổ Trọng Án, án tử này chỉ có thể giao cho cậu ta phụ trách.”

Gió đầu xuân mang theo hơi ẩm, vừa ẩm vừa ướt, bồi hồi trong không khí không đi, thi thể người bị hại đã được dời đi, nhưng hiện trường nơi đặt thi thể vẫn tràn ngập mùi hôi thối làm da đầu tê dại.

Hoa Sùng vén lên sợi dây vàng cách ly hiện trường, đứng ở nơi đã bị phá hư đến rối tinh rối mù, nghiên cứu xung quanh rồi ngồi xổm xuống bãi cỏ ngay đó, mang theo bao tay có dung dịch kết tủa nắn vuốt đảo chiết cỏ dại.

Hiện trường đã không còn manh mối có giá trị nào nữa.


Ngày hôm qua, đồn công an nghe được tin vội vàng chạy tới, nhưng lúc tới nơi thì người dân đã tụ tập rất đông. Người dân chạy lên bãi cỏ, kêu kêu hét hét, tiếng hô kinh động nổi lên tứ phía, đợt này xem xong, đợt khác chạy tới.

Cho đến khi cảnh sát kéo miếng ván gỗ đè trên thi thể nạn nhân lên, thì mặt đất xung quanh tràn đầy dấu chân rối loạng, tấm ván gỗ thì có hơn mười vết dấu chân.

Có thể nói, hiện trường ban đầu đã bị phá hư.

Hoa Sùng đứng lên, thấy bên ngoài dải cách ly xa xa mấy đứa con nít tò mò vây quanh.

Mảnh đất hoang này kế bên đường lớn, thành tây Phú Khang là khu ổ chuột có kinh tế, trị an, hoàn cảnh mọi thứ đều kém, phụ cận cơ hồ đều là nhà ngói trệt, hộ gia đình phần lớn không có công tác ổn định, sinh hoạt dựa vào bán cơm hộp, đồ ăn buổi sáng. Sáng sớm người lớn đi bán, lưu tại trong nhà đám con nít không ai quản, làm thành một đàn vịt con tò mò.

Hoa Sùng vẫy vẫy tay với bọn nhóc, nhát gan thì quay đầu bỏ chạy, gan lớn dịch vài bước về phía trước. Đứa bé trai vừa gầy vừa đen linh động như khỉ con chạy tới, tròng mắt to tròn: “Yes sir!”

Hoa Sùng cười cười, nghĩ thầm tên nhóc con này bị lậm phim Hongkong quá rồi.

Nhóc con làm độc tác chào kiểu lính, “Sir, khi nào các chú phá án ạ?”

Vụ án trước mắt không có manh mối, Hoa Sùng sáng sớm nhận được điện thoại của Trần Tranh, liền mang theo vài tên điều tra viên tổ Trọng Án lại đây phục khám hiện trường, ở đây chỉ kiểm tra lý hóa, bọn họ còn phải về phòng làm thêm khám nghiệm chuyên sâu.

Lòng anh đầy nghi hoặc, hỏi thằng bé: “Chỗ này đất rộng sao mấy đứa không ra đây chơi?”

“Ba mẹ không cho, nói bên này quá hoang vắng, rác rưởi lại nhiều, thời tiết nóng dễ dàng nhiễm bệnh. Năm trước Lý Khấu Tử tới bắt được con nhện, đã bị mảnh vụn bình rượu cắt qua đầu gối, chảy thật nhiều máu……” Nhóc con đang nói đột nhiên dừng lại, mở to hai mắt nhìn Hoa Sùng: “Sir, sao ngài biết tụi con ngày thường không đến đây chơi?”


“Chú đoán.” Hoa Sùng nghĩ, mấy đứa nếu là thường xuyên lại đây, thi thể người bị hại chỉ sợ sáng sớm đã bị phát hiện.

“Này cũng có thể đoán ạ?” Nhóc con không tin, còn muốn hỏi lại, đồng bạn đột nhiên hô: “Trương Gia, mẹ mày về rồi kìa!”

Nhóc con bị dọa nhảy dựng, cất bước chạy đi, mấy đứa nhỏ đang đứng gần đó cũng chạy trốn nhanh như chớp.

Hoa Sùng nhìn đồng hồ, đã qua 9 giờ sáng, người bán bữa sáng cũng nên lục đục trở lại.

Đúng vào lúc này, phó tổ trưởng tổ Trọng Án Khúc Trị chạy tới, theo sau là người đàn ông trung niên mặt mày nhăn nhó.

“Hoa đội, đây là người phát hiện thi thể ngày hôm qua, Khâu Đại Khuê.”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s