Nhập vai 58


Cao Chuẩn thở phì phò, trên người một tầng mồ hôi mỏng, rõ ràng đã xong việc, Phương Sí vẫn từ sau lưng quấn lấy anh, nắm đầu vai anh kéo dài nụ hôn mật ngọt. Bọn họ nằm ở trên sàn nhà trong phòng khách, bóng dáng hai người trần trụi chiếu lên TV, Cao Chuẩn mẫn cảm cong cong ngón chân, cả người đỏ ửng.


“Chúng ta như vậy……” Phương Sí liếm xuống nách anh: “Là quan hệ gì?”

Cao Chuẩn bị liếm nhột nhẹ nhàng đẩy mặt hắn, Phương Sí thuận thế ngậm lấy ngón tay anh, hắn dùng răng nanh cọ xát: “Anh là gì của em?”

Cao Chuẩn hàm hồ lẩm bẩm một câu, Phương Sí không nghe rõ, bẻ cằm anh, thấy anh bị tình dục chiếm đoạt, hết sức lãnh diễm mà nói: “Anh còn người nào ở bên ngoài không?”

“Bên ngoài?” Phương Sí không cần suy nghĩ: “Anh căn bản không có bên ngoài.”

Cao Chuẩn không ra tiếng, muốn chui từ trong lòng ngực hắn ra, Phương Sí bướng bỉnh mà lôi kéo anh, lúc này trên sô pha di động vang:

Goodbye my almost lover,

goodbye my hopeless dream……

Bài hát này Cao Chuẩn nghe qua quá nhiều lần, “Tạm biệt, người yêu không duyên phận, tạm biệt, giấc mơ vô vọng”, nhưng chưa từng giống giờ khắc này chán ghét như vậy, Phương Sí nhận điện thoại, Cao Chuẩn lơ đãng nhìn thấy dãy số vô cùng quen thuộc, là từ nhà anh gọi đến.

Phương Sí buông anh ra đi đến phòng bếp: “Alo?”

Tả Lâm Lâm khóc lóc bên đầu kia: “Charles, anh có rãnh không, có thể tới chỗ em hay không?”

Phương Sí rõ ràng không muốn: “Có chuyện gì thì nói trong điện thoại đi.”

“Không, anh tới, anh tới đây đi.”

Nàng cuồng loạn mà kêu: “Em muốn điên rồi, em không thể chịu đựng được nữa!”

“Những lời này em không nên nói với anh,” Phương Sí thở dài một hơi: “Không cần gọi lại.” Hắn muốn ngắt điện thoại, Tả Lâm Lâm bỗng nhiên bình tĩnh gằn từng chữ một mà nói: “Anh không tới, em liền cắt cổ tay.”

Hai chữ kia làm Phương Sí rùng mình, nửa ngày sau hắn mới tìm được từ: “Em bình tĩnh một chút……”


“Em không bình tĩnh được!” Tả Lâm Lâm biết, nàng đã nắm chắc thắng lợi: “Charles, em cho anh ba mươi phút, anh không tới, em liền tự sát!”

Điện thoại chặt đứt, Phương Sí khó xử đùa nghịch di động, trở về phòng khách: “Anh ra ngoài một chuyến.”

Cao Chuẩn trần trụi dựa vào ghế sô pha, thoạt nhìn thực nhàn nhã: “Có chuyện gì?”

“Không có gì, anh sẽ lập tức quay lại.”

Phương Sí bắt đầu mặc quần áo, Cao Chuẩn đốt một điếu thuốc rồi nói: “Nếu như anh không đi, em có thể đáp ứng anh một yêu cầu,” Phương Sí không chú ý ngón tay cầm điếu thuốc của anh run run: “Bất cứ điều gì anh muốn.”

Phương Sí mặc đồ chỉnh tề, lắc lắc đầu: “Xe cho anh mượn một chút.”

Cao Chuẩn mới mua một chiếc Jaguar còn chưa kịp dán màn kính cửa sổ: “Được thôi,” anh nói: “Lái xe chậm một chút.”

Phương Sí đi rồi, Cao Chuẩn lại đốt điếu thuốc khác, vừa hút, vừa dùng mu bàn tay quệt đi nước mũi, lúc nãy nước mũi nước mắt đều tuôn ra, dinh dính nhớp nháp. Hút được ba đến năm điếu thuốc, anh thấy hút đủ rồi đứng dậy đi toilet, mở vòi nước ra đem dòng nước lạnh thấu đến tận xương rửa mặt.

Bài hát kia vẫn còn lảng vảng trong đầu mình, ‘goodbye my almost lover, goodbye my hopeless dream’, anh cảm thấy ngực mình căng đến mức không thể chịu đựng được nữa, máu chảy đầm đìa, anh biết chuyện tình cảm không thể chỉ để tình dục che lấp, anh chỉ muốn rời đi giống như bài hát đó, ‘I’m trying not to think about you, can’t you just let me be?’


Anh không có thói quen để tủ thuốc phía sau gương nhà tắm, nhưng anh biết rất nhiều du học sinh Âu Mỹ trở về đều dùng, anh thấp thỏm kéo ra, chỉ nhìn thoáng qua liền bưng kín miệng.
Hai mươi mấy phút sau, Phương Sí chạy tới nhà Tả Lâm Lâm, cô nàng vừa thấy mặt liền nhào vào trong lòng ngực hắn lộ liễu mà nói: “Nhớ anh”, “Yêu anh” linh tinh, Phương Sí đẩy nàng ra bên ngoài đồng thời quan sát căn phòng, nơi nơi chỉnh tề sạch sẽ, không giống có vấn đề: “Hết thảy đều bình thường, em có cái gì chịu không nổi?”

“Em chịu không nổi một người,” nàng mềm mại mà dựa vào ngực hắn, hiển nhiên còn trang điểm nhẹ: “Anh biết mà, em bị nuông chiều chịu không nổi vắng vẻ.”


Phương Sí biết, nàng là người không muốn làm mà hưởng, vô luận là tinh thần hay là vật chất: “Không có việc gì thì tốt, anh đi đây.”

Hắn xoay người, Tả Lâm Lâm lập tức vòng tay ôm lấy hắn: “Em hối hận rồi Charles, em đặc biệt hối hận!”

Phương Sí muốn đẩy nàng ra, nàng dứt khoát không lui dùng toàn bộ thân thể lấp kín cửa; “Cho em thêm một cơ hội,” nàng rơi lệ, nước mắt như thật: “Lần này em nhất định quý trọng!”

Phương Sí bối rối mà đứng ở chỗ đó: “Anh không còn yêu em.”
“Không có khả năng!” Nàng lắc đầu: “Anh còn đang trách em, em nhận sai không được sao?” Nàng muốn kéo tay Phương Sí, Phương Sí bỗng chốc né tránh làm nàng có chút khó khăn: “Em bị Cao Chuẩn lừa, em không nghĩ tới hắn ta là người vô sỉ.”

“Em không được bôi nhọ người ta!” Phương Sí sao có thể chịu đựng lời nói này của nàng, người đó là bảo bối của hắn.

“Em bôi nhọ anh ta?” Tả Lâm Lâm trợn tròn đôi mắt, không thể tin được Phương Sí nhìn hắn “Bất công”: “Anh không hiểu biết anh ta, không ai ích kỉ hơn hắn!” Nàng cất cao giọng: “Anh ta ai cũng không yêu, chỉ yêu bản thân mình!”

Trong lòng Phương Sí đau một chút, tựa hồ dao động, bộ dáng có chút hoảng loạn: “Không phải như em nói.”

“Em hiểu anh ta mà!” Tả Lâm Lâm trở nên chủ động: “Anh ta luôn cao cao tại thượng, tất cả mọi người đều nghe lời ảnh, anh ta có khi nào quan tâm chuyện người khác? Anh cho rằng anh ta xem anh là bằng hữu à, nếu không phải bị bệnh, anh ta sẽ mặc kệ anh!”

Phương Sí hô hấp khó khăn hơn muốn đẩy cô nàng ra để rời đi, Tả Lâm Lâm nhân cơ hội nhào lên dáng người ẻo lả, như nước nhu tình, không màng tất cả trói khẩn hắn, hôn đôi môi khô ráo của hắn. Bạn gái cũ nhiệt tình như lửa làm Phương Sí cảm thấy ghê tởm, một người đứng núi này trông núi nọ thay đổi tình nhân, một kẻ xảo trá lợi dụng mình là nữ nhân, tất cả đều không quan trọng, quan trọng là nàng không phải là người trong lòng của hắn.

“Buông anh ra!” Hắn hét, không dễ dàng thoát khỏi bàn tay của Tạ Lâm Lâm, cô nàng dán lên tiếp tục dây dưa, cùng với nói là thân thiết không bằng nói là vật lộn, bọn họ cơ hồ là đánh nhau, Phương Sí bị chọc giận, nóng nảy nói: “Anh có người yêu rồi!”


Tả Lâm Lâm giật mình, cười lạnh lên: “Anh lừa ai chứ,” nàng mỉa mai chế nhạo như đã từng làm với hắn trong quá khứ: “Trừ bỏ em ra, anh còn thấy được nữ nhân khác?”

Phương Sí nhất thời cứng họng, thở dài: “Em quá tự phụ.”

“Em tự phụ thì sao,” nàng kiêu ngạo mà dương cằm, đường cong động lòng người: “Anh dùng tiếng nhạc chuông đó là vì ai?”

Phương Sí không nói chuyện, nàng cho rằng mình nói trúng rồi, đắc ý vênh váo: “Chỉ cần em câu một ngón tay, anh liền……”

“Anh là đồng tính luyến ái,” Phương Sí không dung túng cho nàng nói tiếp: “Anh thích nam nhân.”

Tả Lâm Lâm tựa hồ không nghe hiểu, nghiêng đầu nghi hoặc nhìn hắn.

“Đã ở chung.” Phương Sí nói tiếp.

Tả Lâm Lâm mặt mũi trắng bệch, nhưng còn đang cười: “Ngụy biện!”

“Là thật sự,” Phương Sí không vội đi dựa vào bức tường nơi huyền qua: “Cả đời người.”

“Cả đời người”, Tả Lâm Lâm có chút tin hắn, không ai sẽ lấy xu hướng giới tính nói giỡn: “Là bởi vì em sao?” Nàng run run hỏi: “Bởi vì em tổn thương anh?”

“Không,” Phương Sí biểu tình ôn nhu hoàn toàn không đem nàng để vào mắt: “Nhận thức hắn, anh mới biết được cái gì là yêu, không phải ăn cơm đi dạo phố xem điện ảnh, là anh chết tôi sống, là tê tâm liệt phế!”

Tả Lâm Lâm lúc này mới thật sự rớt nước mắt, không phải vì tình nhân cũ thay lòng đổi dạ, mà là vì nỗi xấu hổ và giận dữ cùng tương lai cùng đường bí lối, nàng hấp hối giãy giụa: “Anh lầm rồi,” nàng bắt đầu cởi nút áo ngủ, không có mặc áo ngực, lộ ra hai bầu ngực tuyết trắng: “Em nói cho anh biết bộ dáng khi nam nhân yêu là gì!”

Phương Sí chỉ nhìn thoáng qua liền trốn tránh, Tả Lâm Lâm áo rách quần mỏng, một trái hai phải kéo lấy dây lưng quần của hắn, Phương Sí dùng sức đẩy nàng, nàng thấy không túm được người liền bắt lấy tay Phương Sí, hung hăng cắn tay người ta. Giống dã thú mất đi lí trí, nàng trừng đỏ đôi mắt không buông miệng, hai tay nắm chặt cổ tay Phương Sí, nhưng nhớp nháp có chút cầm không được, nàng cảm thấy không thích hợp, lật tay lên nhìn, trên tay xác thực là một lớp phấn phủ: “Thứ gì……” Nàng kinh ngạc mà nhìn thủ đoạn của Phương Sí, nửa che nửa lộ ngang dọc đan xen vài vết sẹo.


Cao Chuẩn che miệng, trong ngăn tủ tất cả đều là thuốc, chai nhựa màu nâu thẫm, dán đủ mọi màu sắc  nhãn mác, có vài loại anh rất quen thuộc để trị chứng lo âu sợ hãi mà Phương Sí đã từng khai cho anh, còn có thể giảm bớt hậm hực, ức chế khuynh hướng tự mình hủy diệt.

Nước mắt lập tức vòng quanh mắt, anh hoảng loạn cầm lên những lọ thuốc rồi lại buông xuống, dòng chữ tiếng Anh đơn giản mô tả cách dùng, tay anh run đến lợi hại, cầm không vững làm rớt mấy lọ, tầm mắt từ trên theo xuống, ở ngăn tủ đầu tiên thấy mấy chai lọ mỹ phẫm này nọ, anh đọc hướng dẫn, là kem che khuyết điểm.

Trong đầu ong ong mấy tiếng, Cao Chuẩn ngơ ngẩn đứng trước bồn rửa tay, văng vẳng bên tai nghe được tiếng nam nhân khóc thút thít, anh sờ mặt mình, vừa rồi nước mắt đã khô, là ai khóc ở đây?

Từ toilet ra ngoài anh dóng tai lên nghe, không phải ngoài cửa sổ hoặc là hàng xóm, quay người lại, anh minh bạch là tiếng khóc từ lòng mình. Anh đã chảy nước mắt quá nhiều lần, ban đêm lúc cuộn mình trong góc tường, lúc tham luyến nhiệt độ thân thể Phương Sí, lúc mở ra hai chân cho người đàn ông xa lạ, lúc nội tâm đau khổ đã khóc rất nhiều lần, nguyên lai lần này mới là đau nhất, đau đến thanh âm đều phát không ra.

Anh bắt đầu tìm di động muốn gọi cho Phương Sí, lúc vừa rồi thân thiết đặt điện thoại ở góc bàn trà, anh đi đến đó kiếm, lúc này cửa phòng vang, Phương Sí thu hồi chìa khóa đi vào, vừa cởi áo khoát vừa kinh ngạc nhìn anh: “Như thế nào còn không có mặc quần áo?”

Hắn lập tức hướng toilet, Cao Chuẩn vội vàng kêu: “Anh……”


Di động đột nhiên reo vang, Cao Chuẩn căn bản không muốn tiếp nhận, nhưng nhìn tên báo trên màn hình, anh nhướng mày mở loa.

“Cao Chuẩn,” là giọng Tả Lâm Lâm, Phương Sí lập tức dừng ở cửa toilet, có chút khẩn trương mà nhìn qua, Cao Chuẩn không lên tiếng, nghe bên kia chậm rãi nói: “Theo lý thuyết chia tay, em không nên gọi điện thoại cho anh, nhưng là chuyện này…… Em cảm thấy không thể không nói cho anh,” nàng khó khăn nói: “Phương Sí…… Anh nên cách xa y một chút.”

“Vì cái gì.” Cao Chuẩn trả lời không nghe ra cảm xúc, đôi mắt uyển chuyển đánh giá Phương Sí, Phương Sí lẳng lặng mà nghe, có điểm thẹn thùng ý tứ, hơi hơi nhấc vai tùy ý.

“Y là đồng tính luyến ái,” Tả Lâm Lâm khinh thường nói: “Lúc giới thiệu y cho anh em không biết, hơn nữa nghe nói y ở cùng với nam nhân, ngẫm lại liền cảm thấy……”

Nàng nói liên miên mà Cao Chuẩn đột ngột mà trở về một câu: “À, chuyện đó thì anh biết.”

Tả Lâm Lâm dừng một chút, hẳn là có chút ngoài ý muốn, khẩu khí lập tức mềm nhũn: “Em là không yên lòng với anh, ở bên nhau lâu như vậy, nói như thế nào đều là có cảm tình……”

Cao Chuẩn như là không nghe nàng nói, nhẹ nhàng bâng quơ mà đánh gãy: “Người kia chính là anh.”

Tả Lâm Lâm không kịp phản ứng: “Hả?”

Phương Sí không hoảng hốt đứng thẳng thân thể, nhẹ nhàng đẩy đẩy mắt kính, bình tĩnh chăm chú nhìn Cao Chuẩn, Cao Chuẩn tiếp được tầm mắt của hắn tiêu sái cười: “Người ở chung với y, là anh.”

Nói xong, hắn trực tiếp treo điện thoại đứng dậy đi qua hướng Phương Sí; Phương Sí say mê nhìn người trước mắt, người ấy như một đóa hoa hồng diễm lệ, hoa mắt say mê, cơ mặt cắn chặt, cả người phấn khởi; Cao Chuẩn càng tới gần, hắn càng run rẩy, cái mũi trộm mà ngửi cổ có mùi nicotin của Cao Chuẩn, giống với hắn, nhàn nhạt giống xuân dược, hắn vươn tay đụng vào hàng lông mi cong cong.

“Đi đâu vậy?” Điện thoại ở trong tay rung không ngừng, Cao Chuẩn hỏi.

“Em biết rồi à.” Phương Sí quấn quýt si mê mà nhìn chằm chằm môi anh.

“Anh nói đi.” Cao Chuẩn ngoan ngoãn đem môi cho hắn cắn.

Phương Sí nhịn không được mổ tới mổi lui hai ba lần: “Cô ấy tâm lý không ổn định, anh……”

Cao Chuẩn bỗng nhiên hút lấy bờ môi của hắn, kiễng chân, cố hết sức mà kéo túm bờ vai của hắn, Phương Sí vội vàng ôm sát lấy eo anh, hai người vội vàng lao vào nhau xém té ngã, nâng đỡ nhau trước cửa toilet.

“Ô ô ô……” Phương Sí lẩm bẩm, rõ ràng là nghe không rõ, nhưng Cao Chuẩn lại biết, hắn nói chính là “Anh yêu em”, một lần nói chưa rõ, Phương Sí nói lần thứ hai, càng nói Cao Chuẩn hôn hắn càng hăng say, thừa cơ Phương Sí không để ý, Cao Chuẩn buông hắn ra, ném xuống di động bắt lấy tay trái hắn đưa đến trước mắt mình.

Trước mắt là dấu răng chảy máu đầm đìa trên mu bàn tay, Phương Sí giật mình giấu đi, Cao Chuẩn lần thứ hai cầm lấy, ngươi tới ta đi, nước mắt bùm bùm rơi xuống, thấy anh rơi lệ, Phương Sí cũng đỏ vành mắt, sau đó hai người chậm rãi không tranh giành nữa, Cao Chuẩn thật cẩn thận xắn cổ áo sơ mi của hắn lên, không ngờ nơi động mạch có ba bốn vết sẹo xấu xí ―― hiển nhiên, hắn thử qua không chỉ một lần.

Cao Chuẩn đau lòng tiến vào trong lòng ngực Phương Sí, Phương Sí cũng gắt gao ôm lấy anh, như hai cụ già gù lưng thân thể, chống đỡ sống nương tựa lẫn nhau: “Hãy ở bên cạnh anh đi,” Cao Chuẩn sợ mình nghe lầm, trái tim đập thình thịch lặng lẽ hỏi: “Thật chứ?”

“Thật,” Phương Sí hôn lên tóc lên môi của anh: “Được,” hắn lặp lại, sau đó nghĩ tới cái gì: “Mãi mãi được chứ?”

Cao Chuẩn bật cười: “Được,” anh đáp trịnh trọng: “Được!”

Trên sàn nhà, màn hình di động bám riết không tha mà chấn động.

Truyện H

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: