Nhập vai 49


Tần Tấn Nhi vào đoàn.


Cô nàng cắt tóc ngắn, sửa lại phong cách, cả người thần thái sáng láng. Các nữ nhân viên trong đài đều đoán nàng có bạn trai mới.

Nhân viên hóa trang tạo hình cho cô nàng, Chân Tâm trốn đến nơi hàng hiên rất xa, dựa tường hút thuốc. Đây là ngày đầu tiên hắn cùng Trương Chuẩn phân ra làm hai tổ, cảm giác mất mát: “Tôi nói,” hắn trêu chọc Trần Chính Sâm, phun khói thuốc lên người đạo diễn: “Chút nữa diễn cảnh hôn, mượn góc quay được không?”

Trần Chính Sâm vội vàng sửa phân cảnh kịch bản, không để ý đến hắn, nghe hắn nói “Mượn góc”, ngẩng đầu trừng mắt nhìn hắn: “Nam nam còn diễn thật, nam nữ diễn thì anh nói mượn góc chụp?” Ông cười nhạo: “Chân đại ảnh đế, đây là đóng phim điện ảnh, không phải phim truyền hình OK?”

Chân Tâm làm sao mà không biết, hắn chính là phiền đến hoảng: “Bên kia…” Hắn chỉ chính là Trương Chuẩn B tổ: “Là Đoan Chính chỉ đạo?”

“Đoan Chính có thể tuyển người vào tổ, quay cảnh chính thì chưa được, thu phục các người tôi còn phải nhờ hắn thu thập,” Trần Chính Sâm buông giấy bút, vỗ vỗ tay: “Được rồi mỗi người vào vị trí của mình, chuẩn bị bắt đầu quay!”

Tần Tấn Nhi quay trở lại sau một thời gian dài, mặc váy liền áo, mắt vẽ eyeliner sắc nét, móng tay màu trà sữa, ngọt ngào vị nữ nhân, giọng nói cao vút đi tới hướng Chân Tâm: “Thầy Chân, đã lâu không thấy nha.”

Chân Tâm gật đầu, xem như chào hỏi, chuẩn bị vào chỗ của mình thì di động trong túi quần rung nhẹ, hắn vội vàng móc ra xem, tin nhắn trên Wechat, quả nhiên là Trương Chuẩn. Hắn click mở xem, là một tấm selfie mới đây, trang điểm rạng ngời, âu phục gỗ đàn sắc, áo khoác nhung khoát bên vai, trên áo khoác gắn huy hiệu chòm sao Orion.

1 giây sau anh nhắn tiếp: Tạo hình bữa nay.

Chân Tâm bùng nổ, đem ảnh chụp phóng tới lớn nhất, nhìn chằm chằm nét mặt cười mỉm trong ảnh, hắn trả lời: Có thể hay không về phòng?

Ngay lập tức, bên kia trả lời bằng hình cây búa. Chân Tâm cười rộ lên cong cong một bên khóe miệng, Tần Tấn Nhi bỗng nhiên nói: “Thầy Chân, anh thay đổi rồi.”

Chân Tâm liếc nhìn nàng một cái, nàng chỉnh sửa tóc giả: “Anh nguyên lai không coi ai ra gì, hiện tại làm cho người ta thích nhiều.”


“Do tôi khéo đưa đẩy?”

“Không phải, bộ dáng dục cầu bất mãn, còn rất đáng yêu,” nàng có thâm ý khác mà nhìn hắn, chậm rãi cúi sát người hắn: “Phòng không nhà trống lâu rồi chịu không nổi?”

Chân Tâm nhướng cao một bên lông mày nhìn nàng, hắn xác thật dục cầu bất mãn: “Có thể nhìn ra được?”

“Ừ, cả người phát sáng,” Tần Tấn Nhi càng cúi sát móng tay nhẹ nhàng vuốt khuôn mặt hắn: “Buổi tối tới tìm em? Dù sao chia tay bạn gái rồi.”

Chân Tâm chịu không nổi mà cười, tâm nói lão tử buổi tối còn có việc, phất khai tay nàng: “Không được, cảm ơn.”

Đạo diễn kêu khởi động máy, Tả Lâm Lâm cưỡng hôn Phương Sí, không mượn góc, còn gần sát, hai người biểu diễn đều thực đúng chỗ, Tần Tấn Nhi tình cảm mãnh liệt khó nhịn, Chân Tâm hoảng loạn trốn tránh, một lần là qua, Trần Chính Sâm rút ra tai nghe nói một câu thấm thía: “Hai người các ngươi, rốt cuộc làm tôi bớt phiền rồi!”

Chân Tâm muốn cùng ông qua xem tổ B, Trần Chính Sâm không muốn, nói kế toán đoàn phim mướn phòng, hoan nghênh Tần Tấn Nhi về đơn vị. Chân Tâm không muốn đi, Trần Chính Sâm khoát vai hắn: “Đi giúp tôi, trong chốc lát……” Đang muốn nói sự, điều hành vội vã kêu ông đi, ông vỗ vỗ phía sau lưng Chân Tâm: “Lão đệ, làm ơn nha!”

Chân Tâm còn có thể nói cái gì, xuống lầu cùng Tần Tấn Nhi lên xe. Trên xe, nàng một bên dặm phấn một bên lắc đầu: “Anh khẳng định là làm chuyện gì xấu,” lắc lắc tóc ngắn, nàng nhấp khởi đỏ tươi môi: “Nếu không đã không thương tiếc cắn ngược tôi rồi.”

Chân Tâm liếc mắt nhìn nàng, bất đắc dĩ mà xoa huyệt Thái Dương: “Tỉnh tỉnh đi cô, tôi cầu xin cô.”

Tới nhà hàng, người phục vụ dẫn bọn họ đến phòng bao yên tĩnh, có bảy tám người trong đó, Tần Tấn Nhi cũng không chọn nhạc, nắm lên microphone liền hát, từ 《 vạn vật sinh 》 đến 《 ba ngàn năm sau 》, từ 《 thân cưỡi ngựa trắng 》 đến 《 ma hô la già 》, hát đủ rồi đẩy microphone cho Chân Tâm, Chân Tâm không tiếp, nàng liền nói: “Hát dở quá không dám hát hả?”

Lời này có chút khiêu khích, Chân Tâm vì thế hát bài 《Almost Lover》, hắn vẫn luôn muốn hát bài này, chính là không dám:

Your fingertips across my skin,

The palm trees swaying in the wind,

Images.


You sang me Spanish lullabies,

The sweetest sadness in your eyes,

Clever trick……

Ca từ quá thương cảm, nếu có Trương Chuẩn ở đây hắn sẽ không hát bài này, âm thanh từ họng phát vô cùng ôn nhu, mỗi câu hát đề có ý tứ, Tần Tấn Nhi che miệng cười trộm, cười hắn âm si đáng yêu.

Goodbye, my almost lover,
Goodbye, my hopeless dream, I’m trying not to think about you,

Can’t you just let me be?
So long, my luckless romance,

My back is turned on you,
Should’ve known you’d bring me heartache,

Almost lovers always do……

Bởi vì mang vào quá nhiều tình cảm, tựa như Tần Tấn Nhi nói, khi hát đến cao trào hắn thực sự động tình, chỉ là âm càng ngày càng không chuẩn, đã hoàn toàn không khống chế được âm vực của mình, nhân viên công tác vốn đang căng da đầu cổ động hai mặt nhìn nhau, đành phải cố nén mới có thể không cười ra tiếng.

Đúng lúc xấu hổ nhất, cửa phòng bao mở ra, Tiểu Uông dẫn một người tiến vào, vốn dĩ không ai để ý, người nọ cởi mũ cùng kính râm, mọi người mới kinh ngạc phát hiện, là Ngô Dung.

Chân Tâm lập tức ngừng hát, phòng bao náo loạn, ai cần quản ai chân tình hay giả ý, toàn bộ vây lên thân thiết mà kêu “Anh Ngô”. Vừa vào cửa Ngô Dung liền thấy Chân Tâm, còn hát bài Tiếng Anh nữa chứ, hắn cố ý ngồi xuống thật xa, hùng hùng hổ hổ mà oán giận: “Mẹ nó Trần Chính Sâm đại gia hỏa này, nói cho tôi đón gió, ổng lại chạy đi đâu!”

Tần Tấn Nhi nhìn một cái, không qua bên đó dán bên Chân Tâm nói: “Đến đây đi, uống một ly nhận lời xin lỗi của tôi.”
Chân Tâm bực bội, nhớ tới khi tách ra Trần Chính Sâm chưa nói xong, hẳn chính là chuyện Ngô Dung: “Vụ gì?”
Tần Tấn Nhi bưng ly, cười vui vẻ: “Tôi về sau sẽ không bắt anh hát nữa, là tôi sai rồi!” Nói xong, nàng cười ha ha, nhõng nhẽo đùa giỡn trong lòng Chân Tâm.


Ngô Dung ngồi xa nhưng vẫn nghe thấy, hắn không thân với Tần Tấn Nhi, nhưng có nói chuyện với nàng vài lần cũng không tính là thân, hắn cầm chai rượu đi qua, mặt dày ngồi giữa cô nàng và Chân Tâm.

Tần Tấn Nhi giằng co với gã, nhưng mà đẩy cỡ nào gã cũng không chịu đi ra, Chân Tâm cau mày khó hiểu không biết gã muốn làm gì.

Hai người bọn họ nhìn nhau không vừa mắt, lúc này cánh tay dán cánh tay mặt đối với mặt, đều thực biệt nữu: “Trên đường đến đây,” Ngô Dung khụ khụ, giơ ly rượu: “Tôi xem phỏng vấn của các cậu,” bởi vì tức giận ngũ quan hắn vặn vẹo: “Còn có thể không biết xấu hổ một chút sao?”
Chân Tâm minh bạch, gã tự tới tìm bực bội đây mà, vì thế hai tay ôm ngực dựa ghế thoải mái dễ chịu nghe gã nói.
“Phàm là người ai mà chẳng có lông, cậu cũng có mà, sao mà sửu nhi vậy!”
Lời gã nói Chân Tâm nghe không hiểu lắm, nhưng ngẫm kĩ thì cũng hiểu chút chút, học Ngô Dung nói chuyện khẩu khí, hắn nói: “Gì cũng đừng nói nữa, uống đi,” từ trên bàn tùy tiện xách một chai rượu, cùng Ngô Dung cảm khái: “Xem coi ai xỉn trước, là anh hay là tôi.”

Hắn kính trước một ly, ly rượu ở KTV rất nhỏ, 10 giây là hết một ly, ly rỗng lần lựơt đập xuống bàn kính, “Đinh”, hắn mặt không đỏ tâm không nhảy: “Không thích cái này, rượu ngoại đâu, tôi thích rượu ngoại nhất.”

Đánh nhau, uống rượu, hai việc này Ngô Dung không thể thua, sao khi khui chai rượu, gã cũng bắt đầu uống, Chân Tâm không đợi gã uống xong, túm chai rượu mới mà uống, đấu không đến mười phút, nhân viên công tác liền gọi người phục vụ tiếp thêm rượu.

Chuyện này không bình thường, ai cũng biết, nhưng trong cái vòng tròn này, chuyện không bình thường quá nhiều, uống hơn một giờ, chỉ có uống, vỏ chai rượu trải đầy hai góc chân bàn, Chân Tâm cùng Ngô Dung tửu lượng cao không ngã xuống, nhưng hai người đều mơ hồ. Tiểu Uông tính tiền, nhân viên công tác một bên đỡ hai người, một bên vội vàng cố ý chụp hình hai người khoe hình vỏ chai rượu rỗng bên chân bàn.

Tiểu Uông đỡ Chân Tâm đến phòng 3815, trong phòng không bật đèn, Trần Chính Sâm thức đêm cắt phim, nhìn nhìn tên bợm rượu Chân Tâm, đối Tiểu Uông nói: “Ném ở đây đi, cậu ra ngoài đi dạo.”

Trên màn hình là đoạn phim tổ B sáng nay, cắt xong từ lâu, Trương Chuẩn mặc áo khoác nhung cùng huy hiệu, trên màn ảnh nhìn xinh đẹp vô ngần. Không có âm thanh, anh đối diện với người nam nhân, Chân Tâm nhìn chằm chằm màn hình, xem nam nhân kia cởi bỏ dây lưng, sau đó, Trương Chuẩn ở trước mặt hắn quỳ xuống, màn ảnh đẩy gần, đặc tả nam nhân trầm mê mặt.


Cùng hiện thực giống nhau. Sống lưng vèo mà lạnh cả người, dạ dày một trận ghê tởm, Chân Tâm lập tức tỉnh rượu, bị người chém một nhát ngay ngực hô hấp đều là đau.

“Gặp Ngô Dung rồi?” Trần Chính Sâm hỏi.

Chân Tâm say rượu gật đầu, Trần Chính Sâm tháo xuống tai nghe: “Hai người các ngươi, còn mấy cảnh đối diễn nữa mà còn chưa quay, cậu cũng biết vì cái gì,” ông thở dài: “Thầy Chân, cậu tuổi còn trẻ đã thành danh, tính tình không tốt, nhưng không thể với ai cũng không hợp đúng không,” hắn móc hai điếu thuốc, đưa một cây cho Chân Tâm: “Hiện tại quan hệ của cậu với Trương Chuẩn không tốt, cũng là chuyện tốt.”

Nghe ông nói quan hệ không tốt, vì che dấu nên chột dạ, Chân Tâm biện giải: “Tôi là phiền Ngô Dung, nhưng không ảnh hưởng đóng phim……”

“Không ảnh hưởng?” Trần Chính Sâm cười lạnh: “Tổ nhiều tài xế như vậy, không ai cùng cậu nói bậy?” Ông phun ra làn khói: “Lần trước Ngô Dung điễn cảnh giường chiếu, hắn cãi nhau với tôi, nói nếu là có cậu ở đây hắn liền không diễn.”

Chân Tâm đột nhiên ngẩng đầu: “Cho nên……”
“Cho nên mới an bài cậu đi phỏng vấn,” Trần Chính Sâm vân đạm phong khinh: “Bao gồm lúc cậu đang quay phim mà nháo nhào chia tay, chuyện của cậu tai tiếng khắp nơi, những việc này đoàn phim đều có thể che giấu giúp cậu, nhưng mà đoàn phim hóa thành đoàn xiếc rồi còn gì.”

Chân Tâm cảm thấy hổ thẹn, không nói nên lời.
“Tôi vì cái gì nói chuyện này với cậu,” Trần Chính Sâm nghiền đếu thuốc lên chiếc tẩy: “Cảnh diễn sắp tới của cậu với Ngô Dung, hai người tứ chi xung đột tương đối kịch liệt, tôi hy vọng cậu có thể khống chế tốt.”

Chân Tâm gật đầu, Trần Chính Sâm truy vấn một câu: “Có thể làm được hay không?”

Chân Tâm vô lực mà nói: “Có thể.”

Trở lại phòng 3705, Chân Tâm uể oải ỉu xìu, không biết sao lại thế này, nhấn chuông cửa, dựa cửa nghe tiếng bước chân quen thuộc, hắn cả người liền hưng phấn, đầu ngón tay ở trên cửa nhẹ nhàng mà gõ, không thể chờ nổi.

Cửa mở ra, không mở đèn, một cái ôm ấm áp đỡ hắn: “Sao uống nhiều như vậy?” Có oán trách, có đau lòng, đèn phòng bật sáng, Chân Tâm thấy anh, bả vai trần trụi, tóc tán loạn, gương mặt còn mớ ngủ.


Hắn kích động mà ôm anh, muốn hôn miệng, Trương Chuẩn trốn một chút: “Này em chờ……” Anh cơ hồ muốn tránh thoát cái ôm của hắn: “Để anh đi xem sư huynh.”

“Anh ấy chuốc rượu em đó,” Chân Tâm nói bậy, hắn không muốn anh đi, chuyển vòng tay đem người một lần nữa ôm, đôi mắt nhìn xuống sàn nhà thấy trên mặt đất phóng một đôi giày sạch bóng: “Giày của anh?”

Hắn chưa nhìn thấy qua, Trương Chuẩn theo hắn tầm mắt: “À, đạo cụ ngày mai đó.”

Máu ghen thượng não, Chân Tâm ách giọng nói, hai tay duỗi vào quần dài của anh: “Mặc vào cho em xem.”

“Làm gì?” Trương Chuẩn dở khóc dở cười, thẹn thùng mà kéo tay hắn.

“Mang vào đi, em muốn xem.” Chân Tâm thật tình uống rất nhiều, nũng nịu cầu xin. Trương Chuẩn không lay chuyển được hắn, xách theo giày ngồi vào mép giường, chân trần mặc vào một chiếc, mới tinh châu quang bạch, một đoạn mảnh khảnh mắt cá chân, theo gợi cảm mắt cá chân hướng lên trên xem, là trần trụi cẳng chân, Chân Tâm thẳng mắt ngồi xổm xuống, bắt lấy bàn chân, chặt chẽ nắm ở trong tay.

Trương Chuẩn biết hắn say, tuy rằng cảm thấy kì quái, cũng không nghĩ nhiều, chậm rãi mang giày. Chân Tâm tháo nút dây giày, nâng gót chân đem giày cởi ra, sau đó liếm vào ngón chân mẫn cảm.

Xúc cảm quá kì dị, Trương Chuẩn kêu một tiếng, từ bàn chân đến phần bên trong đùi ma thành một mảnh, anh liều mạng rút bàn chân ra, nhưng Chân Tâm gắt gao túm, hút lấy những ngón chân vô tội.

Trương Chuẩn bị liếm đến nước mắt đều toát ra, híp mắt trốn ánh đèn trên đỉnh đầu: “Em,” anh không biết hỏi như thế nào: “Là thích loại này? Liếm chân?”

“Là yêu anh?” Chân Tâm phun ra ngón chân anh, theo đùi bò lên trên, thả lỏng toàn thân đè ở trên người anh: “Em là yêu anh, chân anh, tay anh, cái mũi, đôi mắt, miệng,” hắn liếm mút cằm anh, đem làn da hút đến đỏ bừng: “Em đều yêu.”

Lời âu yếm quá đỗi trần trụi, Trương Chuẩn lần đầu tiên nghe người ta nói: “Đừng dỗ anh như dỗ con gái người ta.” Anh ngượng ngùng đến không biết nên làm cái gì bây giờ, khẩn trương mà nắm chặt nắm tay, Chân Tâm lúc này thình lình nhéo eo anh: “Cái kia động dục, anh làm cho em xem đi?”


“Cái……” Trương Chuẩn nghe rõ cái từ kia, nhưng không dũng khí lặp lại, đối phương hạ lưu khiêu khích làm anh xấu hổ và giận dữ đến không chỗ dung thân: “Em đi xuống cho anh!”
Chân Tâm mặt dày mày dạn, đi xuống túm quần đùi anh: “Mông thế nào rồi?”

Trương Chuẩn rốt cuộc bỏ được cái chân chặn trên người: “Trong đầu em cả ngày nghĩ cái gì!”
“Nghĩ tới anh,” Chân Tâm si ngốc mà nói, thẳng thắn thành khẩn mà nhìn vào đôi mắt anh: “Muốn ở bên anh dù chỉ một lần thôi.”


Truyện H

Advertisements

1 Comment Leave a comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

House Of Cards

Trong trái tim mỗi người đều có một tòa thành, giữ gìn một bóng hình không thể có tương lai

Đam Mỹ Mới Hoàn

Tẩy chay trang repost. Ủng hộ trang chính chủ

Strawberry

Happiness is where you enjoy it

Tập Đoàn Cơm Nắm

Wonho ah 😭😭😭

Nhà Bất Động

Chăm Cạo Râu Mỗi Ngày

Fangsui Fan

Người Gặp Người Ghét - Hoa Gặp Hoa Tàn

Duy Ngã

– 明 瑛 –

Yu Yin

这里的小说都是非利润的,翻译成越南为了分享给朋友和喜欢耽美的人,尊重作者和注明亲的出处,如果作者们不愿意让我把你们的作品翻译成越南语,请告诉我,我会停止更新。

Red de Ed

This is my cup of tea.

Magic Bean

Life is like a cup of tea it's all in how you make it...

Kurokochii

Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành ma

☀️ M u ố i ☀️

"Em chỉ là hạt muối trong vũ trụ, phiêu bạt giữa biển đam mỹ mênh mông."

%d bloggers like this: